Rừng Sâu Tăm Tối

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

“Em chưa bao giờ...” Clare đang nằm ườn trên sofa, đặt bàn chân lên lòng Tom, để ánh lửa đùa chơi với mái tóc. Một tay cô cầm ly, tay còn lại giữ miếng chanh, nâng lên hạ xuống như thể đang cân nhắc các lựa chọn. “Em chưa bao giờ... xoạc trên máy bay.”

Bầu không khí chìm trong im lặng và Flo cười phá lên. Rồi, hết sức từ tốn, với vẻ mặt nhăn nhó, Tom nâng ly.

“Cạn chén vì cưng!” Anh ta làm một hơi hết sạch rồi cắn miếng chanh, nhăn mặt lại.

“Anh và Bruce ấy mà!” Clare nói. Giọng cô lấp lửng giữa chế nhạo và trêu chọc, nhưng có vẻ thiện chí nhiều hơn. “Các anh khéo còn xoạc ở khoang hạng nhất ấy chứ!”

“Hạng thương gia, nhưng em đã bắt được trọng điểm đấy.” Tom châm thêm rượu rồi nhìn quanh vòng tròn, “Ủa, nghiêm túc đấy hả? Anh đang uống một mình à?”

“Hả?” Melanie rời mắt khỏi màn hình điện thoại.

“Xin lỗi, chị vừa bắt được nửa vạch sóng nên đang tính gọi cho Bill, nhưng lại tịt mất rồi. Nói thật hay thách thức ấy nhỉ?”

“Chẳng cái nào cả, mọi người đã chuyển sang trò khác rồi,” Tom đáp. Giọng anh ta díu lại. Hẳn là hồi trẻ anh ta đã làm khối chuyện điên rồ, và trò chơi này đích xác là cách anh ta phải trả giá. “Bọn em đang chơi trò Tôi chưa bao giờ. Và em đây đã xoạc trên phi cơ.”

“Ôi, chị xin lỗi.” Melanie lơ đãng uống hết ly rượu rồi chùi miệng. “Ừm. Flo này, chị dùng điện thoại bàn lần nữa được không?”

“Không, không, không, không!” Clare phản đối, ve vẩy ngón trỏ. “Chị không thoát dễ vậy đâu.”

“Đương nhiên là không rồi!” Flo phẫn nộ nói. “Ở đâu và như thế nào, thưa phu nhân?”

“Vào kỳ trăng mật với Bill. Trên chuyến bay đêm. Chị thổi kèn cho anh ấy trong buồng vệ sinh. Vậy có tính không nhỉ? Đằng nào chị cũng uống rồi.”

“Chà, trong trường hợp đó thì anh ấy mới là người được xoạc, không phải chị,” Tom đáp và cố tình nháy mắt thật chậm đầy ranh mãnh. “Nhưng vì chị đã uống nên bọn em sẽ vẫn tính. Người tiếp theo! Được rồi, lượt của anh. Anh chưa bao giờ... Mẹ kiếp, còn cái gì mà anh chưa thử nhỉ? Ồ, nhớ ra rồi, anh chưa bao giờ chơi thể thao dưới nước.”

Ai nấy đều phì cười, chẳng ly rượu nào được nâng lên và Tom rên rỉ.

“Nghiêm túc đấy à?”

“Thể thao dưới nước?” Flo dè dặt nói. Ly rượu trên tay cô ta lơ lửng giữa không trung, nhưng cô ta nhìn mọi người một lượt, cố luận ra xem trò đùa là gì. “Là gì cơ, kiểu như, bơi lặn gì đó hả? Em từng lái thuyền buồm, có được tính không?”

“Không, cưng ơi,” Clare nói, ngả người sang thì thầm gì đó vào tai Flo. Biểu cảm của Flo chuyển từ sốc nặng sang thích thú một cách bị kìm nén.

“Không đời nào! Kinh quá!”

“Thôi nào,” Tom nằn nì. “Xưng tội với bác Tom đi, toàn chị em phụ nữ với nhau, có gì đâu mà phải xấu hổ.” Theo sau là một quãng im lặng khác, và Clare bật cười.

“Xin lỗi, đây là cái giá anh phải trả khi đi chơi với đám cổ hủ bọn em. Thôi nào, cạn chén như đàn ông đích thực đi.”

Tom ngửa cổ dốc ly rượu xuống họng, đổ đầy lại rồi ngả người xuống sofa, đưa tay lên che mắt.

“Chết tiệt, anh đang phải đền tội cho tuổi trẻ lầm lạc. Đầu anh quay mòng mòng rồi.”

“Đến lượt cậu đó Lee,” Clare gọi từ trên sofa. Mặt cô đỏ ửng, mái tóc vàng xõa quanh vai. “Xì ra đi nào.”

Ruột gan tôi đảo lộn tùng phèo.

Đây là thời khắc mà tôi sợ hãi nhất. Nãy giờ tôi đã cố bì bõm lội qua màn sương mù của tequila, champagne và rum để nghĩ xem mình nên nói gì, nhưng dường như mọi xa lộ ký ức đều dẫn về James. Tôi nhớ lại tất cả những việc mình chưa từng làm, những điều mình chưa từng nói. Tôi nhắm mắt, cảm nhận căn phòng xê dịch và chao đảo.

Chơi trò chơi này với một đám bạn, những người dẫu sao cũng đã biết hầu hết những điều ta có thể nói, là một chuyện; nhưng thổ lộ với nhóm người tập hợp tả phí lù bạn cũ và những kẻ lạ mặt mới quen này lại là một chuyện khác. Tôi chưa bao giờ... Chúa ơi, tôi biết nói gì đây?

Tôi chưa bao giờ hiểu được tại sao anh lại làm thế.

Tôi chưa bao giờ tha thứ cho anh.

Tôi chưa bao giờ quên được anh.

“Lee...” Clare chuyển giọng líu lo. “Nhanh nào, đừng để tớ phải bóc mẽ cậu ở lượt tiếp theo.”

Tôi có thể cảm nhận được dư vị tequila và cocain đắng nghét nơi cuống họng. Không thể để mình uống thêm dù chỉ một giọt rượu nào nữa, bằng không tôi sẽ phát bệnh mất.

Tôi chưa từng biết con người thật của anh.

Làm sao mà anh có thể chuẩn bị cưới Clare?

“Tớ chưa bao giờ xăm mình,” tôi buột miệng. Tôi biết mình được an toàn vì trước đó Tom đã thừa nhận là trên người có một hình xăm.

“Chết tiệt...” anh ta rên rỉ và dốc cạn ly rượu. Flo cười vang.

“Coi nào! Nghĩ sao mà đòi thoát dễ vậy ông anh? Phô ra rồi xưng tội với bọn em đi.”

Tom thở dài rồi gỡ cúc áo sơ mi, để lộ khuôn ngực nở nang rám nắng. Anh ta hạ một bên vai áo xuống và xoay ra cho mọi người cùng xem. Tôi đồ rằng đó là hình một trái tim cách điệu với mũi tên đâm xuyên qua cùng hàng chữ in nghiêng Đừng có ngốc thế.

“Rồi đó.” Anh ta cài lại cúc áo. “Đến lượt mấy người, tôi không thể là kẻ duy nhất được.”

Nina không nói gì, chỉ thản nhiên kéo cao ống quần jean, khoe ra hình một con chim nhỏ ở mắt cá.

“Là giống gì vậy?” Flo cúi nhìn cho rõ hơn. “Chim hoét đen à?”

“Là chim cắt,” Nina đáp. Cô không giải thích gì thêm, chỉ lẳng lặng hạ ống quần xuống và dốc cạn ly rượu. “Còn bạn thì sao?”

Flo lắc đầu nguầy nguậy.

“Mình nhát quá chẳng dám đâu! Nhưng Clare có xăm đấy!”

Clare toét miệng cười rồi đứng dậy khỏi sofa. Cô quay lưng lại và nhấc vạt áo sau lên. Hình xăm ánh lên như vảy cá. Hai họa tiết Celtic màu đen đối xứng chạy ra từ phía sau quần jean, uốn lượn tiến về phía vòng eo thắt đáy lưng ong.

“Gạc hươu mọc ra từ mông!” Nina khịt mũi.

“Lỗi lầm tuổi trẻ,” Clare đáp, giọng thoáng chút hối tiếc. “Chuyến đi say mèm tới Brighton hồi hai mươi hai tuổi.”

“Về già chắc nhìn vui phải biết,” Nina nhận xét. “Ít nhất thì chúng cũng có thể dùng làm biển chỉ đường cho bàn tay của chàng hộ lý trẻ nhận nhiệm vụ chùi mông cho cậu trong nhà dưỡng lão.”

“Nó sẽ cho chàng ta có cái để mà nhìn vào, anh chàng tội nghiệp.” Clare bỏ tay khỏi áo, bật cười rồi thả mình đánh phịch lại xuống sofa. Cô uống cạn ly. “Chị Mels?” cô gọi.

Nhưng Melanie đã cầm điện thoại bàn ra đến tận ngoài hành lang; phải dựa vào đường dây cáp lòng thòng dưới sàn và âm điệu trầm trầm, khẩn thiết trong giọng nói của chị ta thì mọi người mới xác định được vị trí.

“... và nó uống hết cả bình sao?” tiếng chị ta vọng vào từ ngoài hành lang. “Bao nhiêu mililít thế?”

“Thôi bỏ đi,” Nina tuyên bố quả quyết. “Chị ta đã quay vào ô mất lượt. Được rồi. Mình chưa bao giờ... Mình chưa bao giờ... Mình chưa bao giờ...” Cô nhìn từ tôi sang Clare và mặt cô đột nhiên xuất hiện một biểu cảm quỷ quyệt. Ruột gan tôi lộn tùng phèo. Nina lúc say xỉn không phải lúc nào cũng tỏ ra là người tử tế. “Mình chưa bao giờ xoạc James Cooper.”

Khắp căn phòng rộ lên những tiếng cười gượng gạo. Clare nhún vai rồi uống.

Và rồi đôi mắt xanh lơ của cô và đôi mắt màu nâu cà phê của Nina cùng chiếu vào tôi. Bầu không khí im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng ban nhạc Florence and the Machine kể lể về chàng trai làm quan tài.

“Đèo mẹ cậu, Nina.” Tay tôi run lên khi tôi dốc cạn ly rượu. Rồi tôi đứng dậy và đi ra ngoài hành lang, hai má bỏng rát, bỗng nhiên cảm thấy mình đã xỉn quắc cần câu.

“Anh cứ cho nó ăn sáng bằng nửa quả chuối là được,” Melanie vẫn đang nói. “Nhung nếu cho ăn nho thì anh phải cắt đôi trước đã, hoặc dùng cái rây để nghiền ra.”

Tôi lảo đảo bước lên cầu thang, câu hỏi, “Hả? Chuyện gì đã xảy ra vậy?” của Flo đuổi với theo màn trốn chạy của tôi.

Đến đầu cầu thang tầng trên, tôi lao vào phòng vệ sinh và khóa cửa. Rồi tôi gục đầu vào bệ xí và nôn và ói và ọe cho bằng hết những gì có trong bụng.

Chúa ơi, tôi say thật rồi. Đủ say để chuẩn bị đi xuống nhà cho Nina một trận vì đã hành xử như đồ con hoang chọc ngoáy chết tiệt. Đành rằng cô không biết tường tận chuyện xảy ra giữa tôi và James. Nhưng Nina biết đủ để hiểu rằng cô đang dồn ép tôi - và Clare - vào một tình thế khó xử.

Trong một thoáng, tôi căm ghét tất cả bọn họ - Nina vì đã dằn vặt tôi bằng những câu hỏi châm chọc ác nghiệt, Flo và Tom vì đã trố mắt ra nhìn lúc tôi uống vội ly rượu. Tôi ghét Clare vì đã ép tôi đến tận đây. Và người tôi ghét hơn tất thảy chính là James - vì đã cầu hôn Clare, vì đã khởi động chuỗi hiệu ứng domino này. Thậm chí tôi còn ghét lây cả Melanie tội nghiệp vô can, người mù tịt trước mọi sự vừa diễn ra, chỉ vì chị ta cũng đang có mặt.

Dạ dày tôi lại rộn lên một lần nữa, nhưng bây giờ cũng chẳng còn gì, ngoại trừ dư vị đắng nghét của tequila trong vòm miệng khi tôi đứng dậy và khạc nhổ xuống bồn cầu. Tôi giật nước rồi đi sang đứng trước gương để súc miệng và vã nước lên mặt. Mặt tôi trắng bệch, hai má đỏ tấy lên và mascara nhòe nhoẹt.

“Lee?” Có tiếng gõ cửa. Nhận ra giọng Clare, tôi úp mặt vào hai lòng bàn tay.

“Tớ... chờ tớ một phút.” Eo, tôi vừa mới lắp bắp. Tôi đã không lắp bắp kể từ khi rời ghế nhà trường. Không biết bằng cách nào nhưng tôi đã rũ bỏ được nó, cùng với nhân cách buồn bã, ngại ngùng của Lee ngay khi rời khỏi Reading. Nora chẳng bao giờ lắp bắp. Tôi đang dần biến trở lại thành Lee.

“Lee, tớ xin lỗi - đáng ra Nina không nên...”

Cút mẹ cô đi, tôi nghĩ. Làm ơn. Để tôi được yên.

Thế rồi có giọng nói thì thầm khác vang lên phía bên kia cánh cửa và tôi cố sai khiến bàn tay vẫn đang run rẩy dùng giấy vệ sinh để sửa lại chỗ mascara.

Trời ơi, thật thảm hại hết sức. Nào có khác gì hồi còn đi học - những lời đàm tiếu và cạnh khóe giữa đám nữ sinh. Tôi đã thề với lòng mình rằng sẽ không bao giờ lặp lại quá khứ ấy. Đây là một sai lầm. Một sai lầm thối tha, chết tiệt.

“Tớ xin lỗi, Nora.” Đó là giọng của Nina, vẫn lèm bèm vì say nhưng ít nhất nghe có vẻ quan tâm thực sự. “Tớ đã nói mà không chịu suy nghĩ... làm ơn, ra ngoài này đi.”

“Tớ cần đi ngủ,” tôi đáp. Giọng khản đi vì vừa mới nôn thốc nôn tháo.

“Le... Nora, làm ơn đi,” Clare khẩn nài. “Thôi nào. Tớ biết lỗi rồi. Nina cũng biết lỗi rồi.”

Tôi hít một hơi thật sâu rồi mở khóa cửa.

Họ đang đứng ngay phía ngoài, biểu cảm hối lỗi trên gương mặt họ được soi rọi bởi ánh đèn sáng chói từ phòng vệ sinh.

“Thôi nào, Lee,” Clare nắm lấy tay tôi. “Quay xuống nhà nhé.”

“Không sao đâu,” tôi đáp. “Thật đấy. Nhưng cũng phải nói thật là tớ mệt lắm rồi, tớ phải dậy từ năm giờ sáng để bắt tàu.”

“Được rồi...” Clare miễn cưỡng bỏ tay tôi ra. “Miễn là cậu không giận.”

Tôi nhận thấy mình đang không ngăn được bản thân nghiến răng kèn kẹt. Bình tĩnh nào. Đừng biến mình thành cái rốn của vũ trụ.

“Không, tớ kh... không ‘giận’ đâu,” tôi đáp, cố giữ giọng điệu nhẹ nhàng. “Tớ chỉ mệt thôi. Giờ tớ đi đánh răng đây. Hẹn sáng mai gặp lại mọi người.”

Tôi dùng cùi chỏ tách họ ra để sang phòng ngủ lấy túi đựng đồ vệ sinh cá nhân. Khi tôi quay lại họ vẫn giữ nguyên vị trí, Nina đang giậm giậm chân xuống sàn gỗ.

“Vậy là cậu nghiêm túc đấy hả? Cậu thật sự rời bỏ cuộc chơi à? Chúa ơi, Lee, chỉ là một câu đùa thôi mà. Nếu ai đó phải cảm thấy bị đụng chạm thì người đó là Clare mới đúng, mà cậu ấy vẫn thấy ổn đấy thôi. Cậu để quên khiếu hài hước của mình ở trên ghế nhà trường rồi à?”

Trong một giây ngắn ngủi, tôi đã nghĩ về mọi câu trả lời khả dĩ mình có thể dùng để độp lại. Đó không phải chuyện đùa. Nina hiểu rõ câu hỏi ấy sẽ gây tác động thế nào đến tôi, và cô ấy đã cố tình lôi chuyện James ra mà hỏi ở nơi này, đúng vào thời điểm tôi không có cách nào để chối bỏ hay ậm ừ cho qua chuyện.

Nhưng cự cãi để mà làm gì. Tôi đã đớp mồi và nổi xung ngay khi nghe thấy hiệu lệnh, như một cô ngốc. Chuyện đã rồi.

“Tớ không rời bỏ cuộc chơi,” tôi đáp giọng mệt mỏi. “Đã quá nửa đêm rồi. Tớ thức dậy từ lúc năm giờ sáng. Làm ơn, tớ thật sự cần một giấc ngủ.”

Tôi nhận ra, ngay trong lúc trả lời, rằng mình đang tự bào chữa, đưa ra những lý do để biện hộ, cố xua đi cảm giác hối lỗi khi rời bữa tiệc. Nhận thức này bằng cách nào đó đã khiến tâm trí tôi trở nên căng thẳng. Bọn tôi không còn là đám nữ sinh mười sáu tuổi nữa. Chúng tôi không còn phải bám dính lấy nhau như thể có một sợi dây rốn vô hình nối liền cả nhóm. Mỗi người đã bước đi trên con đường riêng và vẫn sống sót. Việc tôi đi ngủ không thể nào phá hỏng cả bữa tiệc độc thân của Clare và tôi không có nghĩa vụ phải giải trình quyết định của mình như một phạm nhân đang đứng trong phòng xử án.

“Tớ về giường đây,” tôi lặp lại.

Có một khoảng ngừng. Clare và Nina nhìn nhau, và rồi Clare nói, “Thôi được.”

Vì một lý do đáng nguyền rủa nào đó mà câu trả lời gọn lỏn này khiến tôi khó chịu hơn tất thảy - tôi hiểu rõ rằng cô đơn giản chỉ đang thể hiện sự đồng tình, những cái từ ấy nghe sặc mùi “bạn đã được cho phép”, khiến tôi nổi hết cả da gà. Tôi không còn là tôi tớ sẵn sàng chờ lệnh của cô nữa.

“Ngủ ngon,” tôi nói cụt ngủn và chen qua giữa hai người bọn họ để bước vào phòng vệ sinh. Giữa tiếng nước chảy và tiếng bàn chải đánh răng lạo xạo, tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng họ thì thầm bên ngoài nên tôi cố tình nán lại, tẩy mascara kỹ càng gấp mấy lần bình thường, cho đến khi những giọng nói ấy tắt hẳn và tiếng bước chân trên sàn gỗ đi xa dần về phía đầu cầu thang.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, rũ bỏ cảm giác căng thẳng mà đến tận lúc này tôi mới nhận ra rằng nãy giờ mình đang kìm nén, cảm nhận thấy các cơ bắp ở cổ và vai dãn ra.

Tại sao? Tại sao họ vẫn có thể gây ảnh hưởng mạnh mẽ với tôi đến vậy, nhất là Clare? Tại sao tôi lại cho phép bọn họ làm thế?

Tôi thở dài, nhét bàn chải và tuýp kem đánh răng vào trong túi, đẩy cửa ra và nhẹ bước dọc hành lang về phía phòng ngủ. Hành lang mát lạnh và yên tĩnh, khác hẳn với bầu không khí được sưởi ấm trong phòng khách. Tôi có thể nghe thấy giọng hát của Jarvis Cocker vang lên từ hành lang bên dưới, nhưng nó đã bị chặn lại thành giọng nam trầm nghèn nghẹt sau khi tôi khép cánh cửa phòng ngủ và thả mình xuống giường. Cảm giác nhẹ nhõm thật không từ ngữ nào diễn tả nổi. Nếu nhắm mắt, tôi gần như có thể tưởng rằng mình đang nằm trong căn hộ ở Hackney, chỉ thiếu tiếng còi và âm thanh xe cộ chạy ngoài đường.

Tôi ước mình đang ở đó, ước muốn mãnh liệt đến mức tôi mơ hồ cảm nhận được sự mềm mại do đã sử dụng lâu ngày của lớp chăn họa tiết hoa bên dưới lòng bàn tay, nhác thấy tấm mành mây khẽ đung đưa trước ô cửa sổ trong những đêm hè.

Nhưng đột nhiên tiếng gõ cửa vang lên và tôi mở mắt, bóng đen của khu rừng ngây dại nhìn lại tôi từ phía ngoài bức tường kính.

Tôi thở dài, gượng người dậy để ra mở cửa, tiếng gõ lại vang lên một lần nữa.

“Lee à?”

Flo đang đứng bên ngoài, hai tay chống nạnh.

“Lee, mình không thể tin được là bạn lại làm điều này với Clare!”

“Hả?” Đột nhiên tôi thấy mệt mỏi hết sức. “Làm cái gì cơ? Đi ngủ á?”

“Mình đã phải nỗ lực hết sức để biến dịp này thành một cuối tuần hoàn hảo cho Clare - mình sẽ giết bạn nếu bạn phá hỏng nó ngay từ buổi tối đầu tiên đấy!”

“Mình không phá hỏng gì hết, Flo ạ. Chính bạn mới là người đang làm to chuyện, không phải mình. Mình chỉ muốn đi ngủ thôi. Được chứ?”

“Không, không hề được chút nào. Mình sẽ không để bạn hủy hoại tất cả những gì mình đã nỗ lực gây dựng!”

“Mình chỉ muốn đi ngủ thôi,” tôi lặp lại như niệm thần chú.

“Chà, mình nghĩ bạn đang hành xử như... như một con khốn ích kỷ,” Flo xổ toẹt. Mặt cô ta đỏ lựng và trông như thể sắp bật khóc đến nơi. “Clare... Clare là người tuyệt vời nhất, hiểu chứ? Và cô ấy... cô ấy xứng đáng...” Cằm cô ta run run.

“Ừa, sao cũng được,” tôi đáp, và trước khi kịp suy nghĩ kỹ, tôi đã sập cánh cửa vào mặt cô ta.

Mất một lúc, tôi vẫn nghe thấy tiếng cô ta ở bên ngoài, hít thở nặng nhọc, và tôi ngờ rằng nếu cô ta mà lăn ra khóc thật thì tôi đành phải mở cửa ra và xin lỗi. Tôi đâu thể ngồi yên trong này nghe cô ta mếu máo ngay ngoài cửa phòng tôi được.

Nhưng Flo không khóc. Bằng một nỗ lực đáng nể, cô ta đã lấy lại được bình tĩnh và trở xuống nhà, để lại chính tôi đây với đôi mắt rưng rưng.

Tôi không rõ Nina lên phòng lúc mấy giờ, nhưng hẳn phải rất, rất muộn. Lúc đó tôi không ngủ, nhưng vờ như đang ngủ, chui rúc dưới tấm chăn với chiếc gối ụp lên đầu, trong lúc cô đi qua đi lại quanh phòng, làm đổ mấy lọ kem dưỡng và đá phải va li.

“Cậu còn thức không?” cô thì thầm khi nằm xuống chiếc giường đơn đặt cạnh giường tôi.

Tôi đã tính lờ Nina đi, nhưng rồi lại thở dài và quay người sang.

“Còn. Chắc là vì cậu đã đá đổ toàn bộ chỗ chai lọ trong phòng này.”

“Xin lỗi.” Cô chui vào chăn, mắt cô ánh lên trong lúc ngáp và hấp háy mắt đầy mệt mỏi. “Nghe này, tớ xin lỗi chuyện lúc nãy. Thật sự tớ không...”

“Không sao đâu,” tôi uể oải đáp. “Tớ cũng xin lỗi. Tớ đã phản ứng quá đà. Tớ chỉ mệt thôi, và say nữa.” Tôi đã quyết định sáng mai sẽ xin lỗi Flo. Dù cho lỗi thuộc về ai thì chắc chắn cũng không phải tại cô ta.

“Không, là tại tớ,” Nina nói. Cô nằm ngửa và đưa bàn tay lên che mắt. “Tớ lại giở cái trò châm chọc thường ngày ra. Nhưng, cậu biết mà, cũng đã mười năm rồi. Tớ cứ nghĩ mình sẽ được tha thứ khi cho rằng...” Giọng cô lạc đi. Nhưng tôi hiểu ý cô. Thông thường ta sẽ được tha thứ vì cho rằng một người bình thường đã vượt qua chuyện cũ, đã nguôi ngoai.

“Tớ biết,” tôi mệt mỏi đáp. “Cậu nghĩ tớ thì không chắc? Thảm hại hết sức.”

“Nora này, chuyện gì đã xảy ra vậy? Rõ ràng phải có chuyện gì đó. Cậu không hành xử thế này nếu đó là một cuộc chia tay bình thường.”

“Không có gì. Anh ta đá tớ. Hết chuyện.”

“Đó không phải những gì tớ được nghe.” Cô lại xoay mình về phía tôi, và tôi có thể cảm nhận được ánh nhìn của cô ngay cả trong bóng tối. “Tớ nghe nói rằng cậu mới là người đá cậu ta.”

“Chậc, cậu nghe nhầm rồi. Anh ta đá tớ. Qua tin nhắn, nếu cậu muốn biết.”

Tôi đã thay điện thoại ngay sau đó. Tiếng chuông báo “chiếp chiếp” vô lo vô nghĩ ấy chẳng khác gì mũi kim sắc nhọn châm chích tâm can.

“Được rồi... nhưng dù sao đi nữa. Coi này, tớ chưa từng hỏi, nhưng mà cậu ta...”

Nina ngừng lời. Tôi có thể nghe thấy các bánh răng trong bộ não cô đang vận hành, cố luận ra cách diễn đạt một vấn đề khó nói.

Tôi giữ im lặng. Dù cho cô có đang nghĩ gì, tôi cũng không có ý định giúp đỡ cô.

“Ôi kệ mẹ nó đi, làm gì có cách nào hỏi điều này mà không ra vẻ tọc mạch, nhưng tớ vẫn phải nói. Cậu ta không... cậu ta không đánh cậu chứ?”

“Cái gì cơ?”

Tôi đã không lường trước được điều này.

“Thôi được, rõ là không rồi, tớ xin lỗi.” Nina lại nằm ngửa ra. “Tớ xin lỗi. Nhưng thật lòng, Lee ạ...”

“Nora.”

“Xin lỗi! Tớ xin lỗi, Clare đã khiến tớ làm vậy. Và cậu nói đúng. Chẳng hợp lý gì cả. Nhưng thật lòng mà nói, với cái cách cậu phản ứng sau khi hai người chia tay - cậu không thể trách người đời tò mò...”

“Ngươi đời?”

“Nghe này, hồi đó bọn mình mới mười sáu tuổi - việc cậu bỏ đi và James suy sụp là cái gì đấy khá chấn động. Mọi người cứ thế đồn đoán thôi, được chứ?”

“Chúa ơi.” Tôi ngước nhìn trần nhà. Bầu không khí tĩnh lặng, chỉ thoáng tiếng động gì đó bên ngoài, giống tiếng mưa nhưng khẽ khàng hơn. “Mọi người đã nghĩ thế thật sao?”

“Chuẩn,” Nina đáp gọn. “Tớ dám chắc đó là giả thuyết thịnh hành nhất. Hoặc là như thế, hoặc là cậu ta lây bệnh tình dục cho cậu.”

Lạy Chúa. James tội nghiệp. Mặc cho những điều anh đã làm, anh không đáng bị đồn đoán điều đó.

“Không phải vậy đâu,” cuối cùng tôi cũng trả lời. “Không, James Cooper không đánh tớ. Cũng không lây bệnh tình dục cho tớ. Và cậu cứ thoải mái xác nhận những điều đó với những ai ‘tò mò’. Giờ thì ngủ ngon nhé, tớ nhắm mắt đây.”

“Vậy thì là gì? Nếu không phải vậy? Đã có chuyện gì?”

“Chúc ngủ ngon.”

Tôi quay lưng về phía Nina, lắng nghe sự thinh lặng, nghe nhịp thở đầy bực dọc của cô, cùng tiếng động khẽ khàng ngoài kia.

Và cuối cùng tôi cũng thiếp đi.

n, dụi mắt xua cơn buồn ngủ, cố tập trung vào những con chữ đánh máy sin sít trên giấy. Trước mặt tôi là một danh sách các tin nhắn, mỗi tin đều đi kèm số điện thoại của người gửi cùng ngày tháng, thời gian cộng thêm thông tin gì đó mà tôi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.