Sóng

Lượt đọc: 187 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
25
Xứ hoa hậu Venezuela

❊ ❊ ❊

Rời Trinidad & Tobago, tàu qua Venezuela nhận hàng. Trinidad chỉ cách Venezuela vịnh biển Paria, chạy trong vịnh còn hơi xa chứ đảo quốc Trinidad cách đất liền Venezuela chỉ nhỉnh hơn mười kilomet. Một điều hơi lạ, vịnh biển nhưng Paria là vịnh nước ngọt. Nước từ các nhánh sông Amazon ở Venezuela, sông từ Trinidad đổ ra vịnh với lưu lượng lớn nên không bị nước biển vùng vịnh Caribe xâm thực. Ven theo vịnh Paria, đước nguyên sinh bạt ngàn, loại cây sinh sống ở rừng ngập mặn Cần Giờ.

Trong cảng nhà máy xứ sở hoa hậu thế giới chẳng có phụ nữ ngoài một chị công nhân to cao đôi chân dài, mông to mang đôi giày bảo hộ hằng ngày vác xẻng lên tàu. Khi đi đôi mông chị ngúng ngoảy, mấy thủy thủ luôn nhìn trộm chị từ phía sau. Chị thường ở bên trong khu vực ca bin thỉnh thoảng mới vác xẻng ra ngoài mặt boong xúc ít than bị rơi vãi đổ xuống hầm hàng. Chị hơi ngăm, tóc xoắn tít, đuôi tóc bung xòe như đuôi sóc.

Cảng xa trung tâm, chiều tối mới có xe đưa lên phố. Ai cũng quyết đi bờ Venezuela, xe chở chỉ có hạn. Buổi tối mấy thủy thủ chế tạo lao ra cầu cảng đâm cá. Cá đâm được toàn loại cá da trơn, bụng dẹp có hai râu dài giống cá trê. Bắt một lúc được cả rổ, khiêng về cho bếp trưởng Cúc nấu canh cải thiện bữa ăn. Thấy rổ cá, mắt hấp háy bếp Cúc mừng ra mặt, xoa xoa hai bàn tay vào nhau cười khì khì:

- Tốt quá, lòng lạ cá tươi.

Bác Cúc chặt đầu chặt đuôi chặt vây, nấu cả nồi canh chua to. Lâu ngày ăn đồ đông lạnh nay cá vừa bắt lên, không biết có phải ăn nhiều cá mà các bà mẹ xứ này mới sinh ra toàn hoa hậu. Dù gì cá da trơn nấu canh chua luôn ngon.

Tri chạy lên phòng nó:

- Ông đi giùm tui nửa ca được không?

- Chi?

- Để tui đi bờ với anh Khành. Tụi tui đi sớm về sớm cho ông đi.

- OK. Nhớ về sớm để tui còn đi nữa.

- Nhất định rồi, đi một lúc sẽ về ngay.

Đi ca, thỉnh thoảng nó chạy lên boong xem Lẫm, Tư Bình phóng lao xiên cá vừa xem chừng Tri, Khành về chưa. Đi bờ cho biết Venezuela. Thủy thủ lên bờ ăn chơi nhảy múa.

Hết ca nó thay đồ sẵn chờ Khành về nhận ca.

Khành không về nhận ca trực. Không đi được bờ, nó còn phải đi thêm ca cho Khành.

Khành về, chân bước liêu xiêu mặt hớn hở, khoe rằng đêm qua “bắt” cả hai cô gái trẻ măng… Tri và mấy người đi chung cũng vậy, mỗi người một em xinh như mộng, ai nấy cứ hít hà. Khành bắt hai cô gái trẻ măng nên không về trực ca…

Cơm trưa, lại món cá. Bác Cúc nấu xong bữa về phòng chứ chẳng ngồi ăn cùng anh em. Bữa đầu, nghe cá hơi hăng hăng. Chắc cá vùng Trung Mỹ có mùi vị khác. Bữa thứ hai sặc mùi dầu hỏa. Cá sống trong cảng, nước tù đọng bị nhiễm dầu hỏa do tàu bè mang tới. Lãnh thổ Venezuela chỗ nào chẳng có dầu. Cá nhiễm dầu, cá hôi mùi dầu có gì lạ. Cá đã bị đột biến gen, con nào con nấy dạn hít chẳng sợ người. Ăn ba thứ cá nhiễm dầu bị ung thư như chơi. Không ung thư cũng bị đột biến gen, sinh con đẻ cái bệnh tật. Nguy hiểm quá. Mọi người dọa, đừng bắt chước món cào cào hôm nọ, nếu bếp trưởng nấu thêm bữa nữa, chỉ mình bếp Cúc ăn thôi đó.

Đầu giờ chiều tàu chuẩn bị rời cảng. An ninh cùng đội đặc nhiệm chống buôn bán ma túy xuống tàu, họ dắt theo chú chó becgie tai cụp. Chó tai cụp sẽ không thính. Không cần tai thính, chỉ cần cái mũi thính để đánh hơi ma túy. Họ dắt chó lên tàu, đi quanh hành lang, chú chó hỉnh hỉnh sụt sụt mũi. Họ dắt qua một số phòng mở tủ mở hộc xem có hàng khả nghi không.

Tiếng còi tàu hụ vang báo sắp rời cảng.

Tới Venezuela không được đi bờ, chẳng thấy mặt mũi phụ nữ xứ hoa hậu, trừ cô công nhân da ngăm chân dài tóc xoắn tít mông to ngúng ngoẩy hay cắp xẻng lên tàu.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.