“Em về phòng đây……”
Dạ Phong ném lại một câu, nhìn cũng không thèm nhìn Mục Phi và Khương Cẩn Điệp, quay đầu bước đi.
“Cạch!” Một tiếng, cửa được đóng lại.
“Ờ……” Mục Phi thấy thật lúng túng, thầm nghĩ tên này không muốn nể mặt mình chút nào sao?
Từ sau khi Dạ Phong đến nhà, qua một thời gian, cô ấy từ vẻ ‘phong tình vạn chủng’ trước đây, biến thành cái vẻ ‘lạnh như băng’ thế này.
Mặc dù nhìn cái mặt lạnh tanh của cô ấy, khiến người ta có cảm giác không được thoải mái cho lắm. Nhưng nói công tâm, Mục Phi lại thực sự cảm thấy thế này cũng không tệ.
Bởi vì cái vẻ ‘phong tình vạn chủng’ hay nói cách khác là ‘lẳng lơ’ đó của cô ấy, rõ ràng là giả vờ. Còn cái vẻ ‘lạnh lùng’ hiện tại, lại là thật.
Cho dù ‘mặt thật’ có khó coi thế nào đi nữa, ít nhất cô ấy cũng dùng bộ mặt thật để gặp người, vẫn hơn là ngày nào mình cũng nhìn cái ‘mặt nạ’ kia của cô ấy chứ?
Chính vì những điều này, cô ấy cứ ‘mặt nặng mày nhẹ’ với ông chủ là mình, Mục Phi cũng chẳng nói gì cô ấy, nhiều lắm là nghĩ ngợi trong lòng mà thôi.
‘Hừm, mình thực sự là ông chủ của cô ấy sao? Sao cứ có cảm giác cô ấy là ông chủ, còn mình là người làm công thế nhỉ?’ Mục Phi hoàn toàn cạn lời.
“Này này, sư phụ, bạn của anh hình như không coi trọng anh lắm nhỉ?” Khương Cẩn Điệp hỏi.
“Ờ…… Tính cách cô ấy ngoài lạnh trong nóng thế thôi, em quen rồi sẽ thấy bình thường, ha ha, ha ha ha ha……” Mục Phi cười gượng gạo.
Mục Phi hoàn toàn không muốn dây dưa thêm về vấn đề này, vội vàng đổi chủ đề, “Đừng nhắc đến cô ấy nữa, anh giới thiệu với em một người thế này……”
Nói đoạn, Mục Phi gân cổ lên gọi lớn, “Tiểu Manh? Tiểu Manh? Em đang ở đâu thế?”
Ngay từ sáng tinh mơ hôm nay, Mục Phi đã nghe thấy Từ Tiểu Manh bận rộn l hoảng trong bếp không ngừng. Cậu ra ngoài rồi quay về, đã qua hai tiếng đồng hồ mà nha đầu đó vẫn còn đang bận rộn trong bếp.
Hơn nữa nghe tiếng động trong bếp, hình như còn lớn hơn cả buổi sáng, cũng không biết tên nhóc này đang bận rộn cái gì nữa.
Mà Từ Tiểu Manh vừa nghe thấy tiếng gọi của Mục Phi, liền lập tức đáp lời, “Hả? Ca ca?”
Giọng nói của cô bé vừa dứt, chỉ thấy một bóng người nhỏ nhắn ‘lạch cạch’ chạy từ trong bếp ra.
Từ Tiểu Manh lúc này mặc bộ đồ hầu gái, thắt tạp dề, tay trái cầm dao thái thịt, tay phải cầm muôi xào rau, cô bé vừa nhìn thấy Mục Phi, đôi mắt to xinh đẹp lập tức sáng lên, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ ngạc nhiên mừng rỡ.
“Á, ca ca anh về rồi à?”
Từ Tiểu Manh vừa nói, vừa dang rộng hai tay làm dáng vẻ ôm ấp, nhào về phía Mục Phi, “Hôm nay ca ca về sớm thế nhờ, cho em ôm một cái nào!”
“Ấy ấy ấy, dừng lại, mau dừng lại……” Nhìn bộ dạng đó của cô bé, Mục Phi giật mình thon thót. Mục Phi sao có thể không sợ cho được? La lỵ ngốc nghếch này đang cầm ‘hung khí’ trong tay cơ mà!
Cho dù bản thân Mục Phi không sợ bị thương, cậu còn sợ làm tổn thương Tiểu Manh ấy chứ!
“Hi hi, ca ca, tới đi tới đi, đừng có ngại mà……”
Nhưng Từ Tiểu Manh nào chịu dừng lại, dép lê giẫm ‘lạch cạch’ vang dội, tay cầm dao thái thịt khua khoắng lung tung, nhanh nhẹn chạy về phía Mục Phi.
Mục Phi thấy ‘khuyên bảo’ không ăn thua, đành phải dùng biện pháp mạnh.
“Nha đầu chết tiệt kia, em đứng lại cho anh!” Mục Phi trừng mắt, hung hăng quát lớn.
“Ơ……”
Lần này thì ăn thua rồi, Từ Tiểu Manh bị vẻ mặt hung dữ của Mục Phi dọa cho khựng lại bước chân.
“Ca ca, anh, sao anh lại dữ với Tiểu Manh thế hả? Anh không thích Tiểu Manh nữa rồi à?” Từ Tiểu Manh đôi mắt to ngấn lệ, nói với vẻ ‘đáng thương’.
Hay cho con nhóc ngốc nghếch này, lại bắt đầu làm nũng rồi.
“Cái đó, cái đó……” Mục Phi chỉ chỉ con dao trong tay cô bé.
“À……” Từ Tiểu Manh nhìn con dao trong tay mình, bừng tỉnh đại ngộ, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức chuyển mây đen thành trời quang.
“Ca ca không ôm Tiểu Manh, hóa ra là vì cái này á?”
Cô bé giấu con dao ra sau lưng, cười tủm tỉm nói, “Hi hi, Tiểu Manh đã bảo mà, ca ca làm sao mà không thích Tiểu Manh cho được……”
Đối với sự ‘ngốc nghếch’ của nha đầu này, Mục Phi thực sự hết cách.
“Khúc khích……” Đúng lúc này, một tiếng cười khúc khích truyền đến.
Thực ra từ lúc Từ Tiểu Manh chạy ra ngoài nãy giờ, Khương Cẩn Điệp vẫn luôn chú ý đến cô bé. Khương Cẩn Điệp nhìn đến ngẩn ngơ luôn, trên đời sao lại có tiểu cô nương đáng yêu đến thế này cơ chứ? Đây…… đây đích thị là ‘mỹ thiếu nữ’ chỉ có trong hoạt hình mà thôi.
Và sau đó, màn biểu diễn của cặp đôi ‘cục cưng hoạt náo’ Từ Tiểu Manh và Mục Phi lại càng khiến cô cười không ngậm được miệng. Cô cảm thấy Từ Tiểu Manh quả thực quá đáng yêu, quá mức khiến người ta yêu mến.
“Sư phụ, em gái anh tên là Tiểu Manh à?”
Khương Cẩn Điệp vui vẻ cười nói,
“Em ấy thực sự là em gái anh á? Trông anh bình thường thế cơ mà, sao em gái anh lại xinh đẹp, đáng yêu thế nhỉ? Hai anh em nhà anh trông hoàn toàn không giống nhau chút nào!”
“Hả?”
Nghe thấy câu này, Từ Tiểu Manh hơi ngẩn người ra, sau đó chậm rãi quay đầu lại, chuyển ánh mắt từ trên người Mục Phi sang người Khương Cẩn Điệp.
“A a a a a……”
Không nhìn thì thôi, vừa nhìn một cái, tiểu la lỵ nhất thời giật nảy mình.
Cô bé vội vàng chạy trốn ra sau lưng Mục Phi, đứng ngây ra một lúc lâu, mới rụt rè thò ra hai con mắt to tròn.
“C, ca ca, anh, anh nhặt được con ốc xác ướp sống nào ở đâu về thế này?” Từ Tiểu Manh trừng trừng nhìn Khương Cẩn Điệp, nhỏ giọng nói với Mục Phi.
“Bốp!”
Mục Phi bất lực vỗ trán một cái, “Người ta đứng ở đây từ nãy đến giờ, bây giờ em mới thấy đấy à?”
Mà Mục Phi thì bất lực, còn Khương Cẩn Điệp thì lại thấy u uất rồi, ‘Bà đây bất quá chỉ là băng bó nhiều gạc trên mặt một chút thôi chứ bộ? Sao lại thành ‘xác ướp’ rồi hả? Tiểu nha đầu này trông thì đáng yêu thật đấy, thế nhưng…… thế nhưng cái miệng nhỏ này cũng biết chọc ghẹo người ta quá đi mất chứ?’
“Bốp bốp!”
Mục Phi nhẹ nhàng vỗ hai cái lên đầu Từ Tiểu Manh, “Nha đầu ngốc này, xác ướp cái nỗi gì, không được vô phép!”
“Đây là bạn của anh, cô ấy chỉ bị thương một chút nên mới phải quấn thế này thôi……” Mục Phi nói với Tiểu Manh.
Còn Từ Tiểu Manh nghe xong lời của Mục Phi, chớp chớp đôi mắt to, sau đó vươn bàn tay nhỏ bé ra, chọc chọc vào tay của Khương Cẩn Điệp. Cảm nhận được nhiệt độ trên tay đối phương, lúc này Từ Tiểu Manh mới yên tâm, “Phù……”
“Hi hi, vẫn ấm, hóa ra thực sự chỉ là ‘người’ thôi……” Từ Tiểu Manh nheo mắt, cười tủm tỉm nói.
‘Không phải người lẽ nào là ma chắc? Cái con nhóc ngốc này……’ Mục Phi thầm mắng trong lòng một câu.
“Tiểu Manh, cô ấy là bạn của anh, đồng thời cũng là đồ đệ của anh, em phải gọi cô ấy là Tiểu Điệp tỷ tỷ……” Mục Phi giới thiệu.
“Tiểu Điệp tỷ tỷ chào chị……” Từ Tiểu Manh cúi người hành lễ một cái rất duyên dáng, chào hỏi.
“Đây là em gái anh, nó tên là Từ Tiểu Manh……” Mục Phi lại giới thiệu với Khương Cẩn Điệp.
“Tiểu Manh muội muội……” Khương Cẩn Điệp đỡ Từ Tiểu Manh dậy, vừa định nói chuyện với Từ Tiểu Manh, thì đã bị Mục Phi cắt ngang.
“Ấy? Đợi đã, đừng vội gọi là ‘muội muội’……”
Mục Phi hình như chợt nhớ ra điều gì, nói với Khương Cẩn Điệp,
“Em gọi anh là sư phụ, mà Tiểu Manh là em gái anh, thế thì em nên gọi là…… ‘sư cô’, đúng rồi, em phải gọi Tiểu Manh là ‘sư cô’ mới đúng chứ!”
Mục Phi chỉ tay về phía Khương Cẩn Điệp, khua khoắng nói.
Còn Khương Cẩn Điệp chỉ cảm thấy cơ thịt trên mặt mình đang giật giật khẽ, ‘Tôi gọi anh bằng sư phụ là đủ lắm rồi nhé, anh lại bắt tôi gọi một tiểu cô nương mười bốn mười lăm tuổi là ‘sư cô’, anh cũng quá là…… biết chọc ghẹo người ta, quá mức bắt nạt người ta rồi đấy chứ?’
“Sư phụ, đừng đùa nữa……” Khương Cẩn Điệp mang bộ mặt khó xử thương lượng.
“Ai đùa với em chứ? Gọi sư cô đi, gọi mau lên! Em mà không gọi, anh không thèm dạy em phần quyền pháp cuối cùng nữa đâu đấy!” Mục Phi uy hiếp.
Mà mặt Mục Phi thì nghiêm trang thế thôi, thực ra trong lòng lúc nhìn thấy vẻ khó xử đó của Khương Cẩn Điệp, cậu ta đã cười đến nở hoa rồi.
Thực ra Mục Phi không hẳn là cố ý bắt nạt cô để mà bắt nạt, đương nhiên, việc trêu chọc con hổ cái này rất vui chỉ là một mặt thôi. Mặt khác, Mục Phi cũng muốn dùng cách này để giúp cô quên đi chuyện mặt bị thương, thả lỏng tâm trạng hơn một chút.
“Cái này…… cái này……” Khương Cẩn Điệp làm sao mở miệng nổi cơ chứ, ấp úng ‘cái này’ hồi lâu, vẫn không thốt ra được.
Cuối cùng, vẫn là Từ Tiểu Manh đã giải cứu cô ấy.
“Ca ca, anh xấu tính quá đi mất thôi……”
Từ Tiểu Manh cười khúc khích, lắc lắc cái muôi xào rau trong tay, lại nói với Khương Cẩn Điệp,
“Tiểu Điệp tỷ tỷ, chị đừng nghe lời ca ca, anh ấy cực kỳ hay bắt nạt người ta luôn. Chị không cần gọi em là ‘sư cô’ đâu ạ.”
Khương Cẩn Điệp lập tức cảm động, nhìn lại Từ Tiểu Manh thấy thuận mắt hơn hẳn.
“Huhu, Tiểu Manh muội muội, em tốt quá cơ……” Khương Cẩn Điệp xoa đầu Từ Tiểu Manh, nói với vẻ đầy cảm kích.
Thế nhưng câu nói tiếp theo của Từ Tiểu Manh thốt ra, suýt chút nữa đã khiến cô tức đến mức ngất xỉu luôn.
“Hi hi, đằng nào thì sớm muộn gì Tiểu Manh cũng phải gả cho ca ca mà. Cho nên, chị không cần gọi Tiểu Manh là ‘sư cô’ đâu, cứ gọi thẳng là ‘sư nương’ luôn là được nha!” Từ Tiểu Manh nheo mắt cười tủm tỉm, ra điều đáng yêu nói.
Nghe thấy những lời này, Khương Cẩn Điệp đã bị cặp anh em không đứng đắn này làm cho kinh ngạc đến mức ‘trong ngoài đều cháy xém’.
‘Trách gì ban nãy mình còn nói, Tiểu Manh và cái tên sư phụ khốn khiếp kia trông không giống nhau chút nào, bà đây sai rồi, bà đây sai lầm lớn rồi! Hai người bọn họ trông tuy không giống nhau, nhưng cái bộ dạng lúc đi ‘chọc ghẹo’ người ta thì cứ như được đúc ra từ một khuôn vậy, y hệt như đúc luôn……’
‘Bà đây rốt cuộc là có vận may kiểu gì thế này, sao lại đụng phải cái tên sư phụ không ra gì thế hả trời?’ Khương Cẩn Điệp ôm một đầu đầy vạch đen thầm nghĩ trong lòng.
Bị trêu thì cứ bị trêu, cứ như vậy, Khương Cẩn Điệp đã ở lại nhà Mục Phi.
---❊ ❖ ❊---
Buổi trưa hôm đó, Từ Tiểu Manh làm hẳn một bàn đầy ắp các món ăn, vô cùng phong phú.
Mục Phi và Dạ Phong những người đã sớm nếm qua trù nghệ của Từ Tiểu Manh thì không nói làm gì, còn Khương Cẩn Điệp vừa ăn một miếng, liền trợn tròn mắt kinh ngạc, từ nhỏ đến lớn cô chưa từng được ăn món nào ngon đến thế này.
Bữa ăn này, cô buông thả hết cỡ ăn ngấu nghiến, cảnh tượng đó nói là ‘gió thổi mây tan’ cũng chẳng ngoa chút nào, cô cứ ăn đến mức bụng phồng lên căng tròn, tuyệt đối không thể ‘nhét’ thêm chút nào nữa mới chịu buông đũa.
Sau bữa ăn, cũng chẳng cần cô phải dọn dẹp bàn ăn, mọi việc đã có Từ Tiểu Manh lo tất. Cô ngồi trên ghế sofa uống trà, xem ti vi, vô cùng thoải mái thư thả.
Hôm qua quậy phá suốt nửa đêm, lại gặp phải chuyện thế này, cô vẫn luôn không được nghỉ ngơi đàng hoàng cho lắm. Mà sau khi được Mục Phi an ủi, tâm trạng cô đã khá hơn rất nhiều, bây giờ lại được thả lỏng như vậy, cơn buồn ngủ cũng kéo tới.
Vì nguyên nhân công việc, năm này qua năm khác ngủ lại cơ quan, ngủ trên xe nên cô cũng chẳng kén chọn chỗ ngủ, ngả người xuống giường là lập tức chìm vào giấc ngủ say. Lúc cô tỉnh dậy thì màn đêm đã buông xuống, lấp lánh đầy sao từ bao giờ.
“Phù…… đã hơn mười hai giờ rồi cơ á?” Khương Cẩn Điệp với lấy điện thoại, liếc nhìn thời gian, lẩm bẩm.
Sau khi ngồi dậy, nhìn căn phòng lạ lẫm, cô hơi ngẩn người. Sau đó cô mới nhớ ra, mình đang ở nhà của cái tên ‘sư phụ khốn khiếp’ đó cơ mà.
Giấc ngủ này của cô, ngủ liền một mạch từ tầm ba giờ chiều cho đến tận nửa đêm, trọn vẹn bảy tám tiếng đồng hồ. Mặc dù buổi trưa cô ăn rất nhiều, nhưng bây giờ cũng đã thấy hơi đói rồi.
“Ra ngoài kiếm gì ăn chút xem sao…… Không biết còn không nữa đây……” Khương Cẩn Điệp thầm nghĩ, xuống giường rồi bước ra ngoài.
Mà vừa bước ra ngoài, cô mới phát hiện ra đèn phòng của Mục Phi vẫn đang sáng.
“Hửm? Vẫn chưa ngủ à?” Khương Cẩn Điệp thầm nghĩ, bước lại gần đó……