Bác sĩ đã đưa ra “tối hậu thư”, bắt Hồng Tố Phân trong vòng một tuần phải gom đủ tiền phẫu thuật, nếu không mẹ cô có thể gặp nguy hiểm tính mạng, hơn nữa kéo dài càng lâu, độ khó phẫu thuật càng lớn.
Nhưng Hồng Tố Phân lúc ấy vẫn chỉ là một nữ sinh đại học bình thường, hai mươi vạn đối với cô mà nói, hoàn toàn là một con số thiên văn.
Cô vái tứ phương cầu cứu khắp nơi để vay tiền, đến ngày thứ năm, cũng chỉ vay được hơn bốn vạn đồng một chút.
Và khi cô sắp sửa tuyệt vọng, một người đã xuất hiện trước mắt cô.
Người này tên là Ngụy Cần.
Nhắc đến Ngụy Cần này, thì không thể không nhắc tới gia đình của hắn, cùng với địa danh “làng Ngụy”.
"Làng Ngụy" này mang danh là "làng", nhưng từ rất lâu về trước, nơi này thực chất chỉ là một đại gia tộc mà thôi, toàn bộ hộ dân trong thôn đều mang họ Ngụy.
Cho dù là hiện tại, đại đa số các hộ gia đình ở làng Ngụy này cũng đều họ Ngụy, chỉ có số ít là mang họ khác.
Mà nhà của Ngụy Cần này, chính là "mạch chính" của đại gia tộc "gia tộc họ Ngụy" ấy, còn những người mang họ Ngụy khác trong thôn đều là mạch nhánh.
Nhà Ngụy Cần này là gia tộc lớn nhất toàn làng Ngụy, đồng thời cũng là gia tộc giàu có nhất, có thế lực nhất.
Cha của Ngụy Cần là Ngụy Thôn Quý, là trưởng thôn làng Ngụy.
Bác cả của hắn là lãnh đạo cấp cao của thành phố nơi làng Ngụy trực thuộc.
Chú tư của hắn là bí thư chi bộ thôn.
Cả nhà bọn họ đều là những kẻ "có bản lĩnh".
Nhà bọn họ ở vị trí đẹp nhất, khoảng sân lớn nhất, tòa nhà cao nhất trong thôn, người trong nhà ăn ngon mặc đẹp, ra cửa có xe đưa xe đón, mặc dù chỉ là một chiếc xe van rách, nhưng vào thời điểm đó đã rất cao cấp rồi.
Hơn nữa, ba ngọn núi xung quanh làng Ngụy đều thuộc sở hữu của nhà họ Ngụy này.
Nói tóm lại, gia tộc mang họ Ngụy này chính là sự tồn tại ngưu pít nhất, được "kính trọng" nhất trong thôn, "có quyền có thế", "lắm tiền nhiều củ", chính là để chỉ nhà bọn họ.
Thế nhưng, là "mạch chính" của một gia tộc, gia tộc họ Ngụy này làm việc lại chẳng mấy đàng hoàng.
Cán bộ trong thôn toàn là người nhà bọn họ, thế nhưng bọn họ chẳng những không giúp đỡ những người dân làng khác "cùng nhau giàu có", "cùng nhau tiến bộ", ngược lại còn dùng quyền lợi trong tay, chốc chốc lại bắt nạt một số hộ gia đình ngoại tộc, hộ gia đình thật thà, chiếm dụng chút lợi lộc công cộng để mưu tư lợi cho nhà mình.
Nói gia tộc bọn họ là "giàu mà bất nhân" thì có lẽ hơi phóng đại một chút, nhưng bản chất thì cũng xêm xêm thế rồi.
Mà Ngụy Cần này, chính là người đương gia của gia tộc họ Ngụy, con trai lớn của trưởng thôn Ngụy Thôn Quý.
Còn Ngụy Sở - kẻ đến gây rắc rối cho Hồng Tố Phân ngày hôm qua, chính là con trai thứ của nhà họ Ngụy, em trai của Ngụy Cần.
Thực ra mà nói, so với hai thằng con trai là Ngụy Cần và Ngụy Sở, thì ông bố của bọn chúng - trưởng thôn Ngụy Thôn Quý - đã là khá lắm rồi, ông ta chỉ "thỉnh thoảng" bắt nạt các hộ gia đình ngoại tộc mà thôi, phần lớn thời gian đều là chiếm lợi phẩm công cộng.
Còn hai anh em Ngụy Cần và Ngụy Sở này, đơn thuần chính là lũ đầu đường xó chợ, vô lại chính cống.
Bề ngoài bọn chúng còn kiêng nể thể diện của bố nên thu liễm lại đôi chút, nhưng sau lưng thì chẳng thiếu mấy chuyện thất đức như sờ mông con nhà lành, đào mồ cuốc mả nhà người ta, nửa đêm mò vào nhà góa phụ, bắt nạt người thật thà.
Bảo bọn chúng là vô lại, đã là cách nói "nhẹ nhàng" nhất, văn minh nhất rồi.
Bảo bọn chúng là đê tiện vô sỉ, thất đức đến cùng cực, thậm chí là táng tận lương tâm thì cũng tuyệt đối không ngoa chút nào.
Mà Hồng Tố Phân khi ấy tuy chỉ là một nữ sinh đại học, nhưng cô sớm đã không còn là thiếu nữ ngây ngô, thấy loại người này tìm tới tận cửa, dùng mông để đoán cô cũng biết bọn chúng đang ôm chủ đồ gì.
Nhưng khi Ngụy Cần bày tỏ mục đích đến đây, Hồng Tố Phân vẫn đánh giá thấp sự vô sỉ của hắn.
Hắn nói, hắn có thể cho Hồng Tố Phân vay hai mươi vạn đồng, nhưng để làm "điều kiện trao đổi", Hồng Tố Phân bắt buộc phải đánh đổi thứ gì đó.
Ban đầu, cô tưởng rằng Ngụy Cần chẳng qua chỉ muốn bản thân ngủ cùng hắn một đêm, nhưng ai ngờ, Ngụy Cần đó lại bảo cô gả vào nhà họ Ngụy, làm vợ hắn.
Lúc đó Hồng Tố Phân mới chỉ là một thiếu nữ đôi mươi, trong khi Ngụy Cần đã hơn ba mươi tuổi, cộng thêm việc sớm biết sự "vô sỉ" của Ngụy Cần, đừng nói là gả cho hắn, Hồng Tố Phân nhìn hắn thôi đã thấy buồn nôn rồi.
Nhưng buồn nôn thì buồn nôn, Hồng Tố Phân đã bị dồn vào đường cùng rồi, cô có ra sao đi nữa, cũng không thể trơ mắt nhìn mẹ bệnh chết được.
Không còn cách nào khác, cô đành phải túm lấy "cọng rơm cứu mạng" cuối cùng này, đồng ý trước đã.
Cô viết giấy thiếu nợ, ký hợp đồng với Ngụy Cần, lúc này Ngụy Cần mới giữ đúng lời hứa, đưa cho cô hai mươi vạn đồng.
Nhưng số tiền hai mươi vạn này vẫn không thể cứu được tính mạng của mẹ cô, bệnh tình của cụ bà đã kéo dài hơi lâu, bà thậm chí còn chẳng trụ nổi qua thời gian điều dưỡng trước phẫu thuật đã buông tay cõi trần.
Hơn một năm ngắn ngủi, lần lượt mất đi người thân, điều này khiến Hồng Tố Phân đau đớn đến xé lòng.
Nhưng dù đau buồn đến đâu, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn.
Sau khi an táng mẹ xong, Hồng Tố Phân mang hai mươi vạn trả lại cho Ngụy Cần, định hủy bỏ "giao dịch" trước đó.
Phải nói rằng, Hồng Tố Phân lúc ấy tuy không ngốc, nhưng vẫn có phần "ngây thơ".
Cô là sinh viên đại học đầu tiên của thôn, lại xinh đẹp, thanh tú, hoàn toàn là "nữ thần" trong mắt tất cả những người đàn ông chưa có gia đình ở thôn.
Mà Ngụy Cần kia lại càng nhòm ngó cô từ lâu, nay con mồi đã rơi vào tay, làm sao hắn chịu "buông miệng".
Cho nên, tiền thì Ngụy Cần nhận, nhưng giấy nợ và hợp đồng thì hắn nhất quyết không trả lại cho Hồng Tố Phân, quá đáng hơn là hắn lập tức giam giữ Hồng Tố Phân lại, mưu đồ làm chuyện sằng bậy.
Cuối cùng, vẫn là "thím hai" - người tốt với nhà Hồng Tố Phân nhất - nghe được chuyện này, bèn tìm đến những người hàng xóm cũ từng có quan hệ khá tốt với nhà Hồng Tố Phân.
Trong số những người hàng xóm đó, có người có tiền nhưng không muốn giúp, nhưng cũng có một số người muốn giúp nhưng điều kiện gia đình kém, lực bất tòng tâm.
Bởi vì chuyện mẹ Hồng Tố Phân qua đời, bản thân họ đã thấy áy náy khôn nguôi, lại làm sao có thể trơ mắt nhìn một cô gái xinh đẹp như hoa như ngọc bị một tên lưu manh giày vò cơ chứ.
Cho nên, một đám đông lớn đã kéo đến nhà họ Ngụy.
Ban đầu, Ngụy Cần vẫn cậy nhà mình có quyền thế, bản thân lại đang giữ giấy nợ và hợp đồng của Hồng Tố Phân, nhất định không chịu thả người.
Nhưng sau đó số người kéo tới quả thực có hơi đông, không còn cách nào khác, hắn đành phải nhượng bộ.
Hồng Tố Phân vốn học liên thông đại học và thạc sĩ, Ngụy Cần đồng ý cho Hồng Tố Phân thời gian hai năm, đợi cô học xong bậc đại học, đến giai đoạn thạc sĩ, nghiên cứu sinh thì quay về thôn tổ chức hỷ sự, kết hôn.
Nhưng hắn cũng có một yêu cầu: bắt buộc phải đi đăng ký kết hôn, lấy giấy chứng nhận trước với Hồng Tố Phân, hắn mới có thể yên tâm cho cô quay lại trường.
Dù là những người dân làng này hay bản thân Hồng Tố Phân, đều thừa hiểu nhà họ Ngụy có thế lực lớn, cứ làm ầm ĩ tiếp thì kết quả ra sao cũng chẳng biết được.
Cho nên, họ cũng không dám ép quá gắt, mà là thấy đủ thì thu tay, đồng ý yêu cầu của hắn, cứu Hồng Tố Phân ra trước rồi tính.
Cứ như vậy, Hồng Tố Phân tuổi mới ngoài hai mươi, cứ hồ đồ đi đăng ký kết hôn, trở thành vợ của người ta.
Và cho dù cô có trốn thoát ra ngoài, cũng chẳng được "yên thân".
Trong suốt khoảng thời gian học đại học, Ngụy Cần cứ cách một hai tháng lại đến "quấy rối" một lần.
Mặc dù có sự giúp đỡ của thầy cô và bạn bè nên Ngụy Cần không chiếm được tiện nghi gì, nhưng chuyện của cô cũng bị các bạn cùng lớp biết hết.
Mà chuyện này vừa truyền đi, ánh mắt của các bạn học nhìn cô liền có chút thay đổi.
Các bạn nữ thì đỡ hơn, cùng lắm là tỏ thái độ khinh bỉ mà thôi.
Đặc biệt là một số nam sinh, vốn vẫn luôn tiếp cận cô nhưng chưa được cô đồng ý, giờ nghe tin cô đã kết hôn, chồng lại còn là một tên lưu manh, phần lớn đều kính nhi viễn chi, tránh xa cô ra.
Cứ như vậy, Hồng Tố Phân học đại học cũng chẳng được yên ổn, luôn sống trong nơm nớp lo sợ, càng chưa từng dám hẹn hò yêu đương.
Càng đến gần thời hạn ước hẹn hai năm, Hồng Tố Phân lại càng sợ hãi: lời hứa lúc đó thực ra chỉ là để "kéo dài thời gian" mà thôi, cô tuyệt đối không muốn thực sự gả cho tên lưu manh đó.
Và chỉ vài tháng trước thời hạn hẹn trước, cô nhận được điện thoại của "thím hai", thu được một tin vui lớn.
Tên Ngụy Cần đó trước giờ vẫn luôn "quậy phá" tung trời ở thôn lẫn trấn, trêu hoa ghẹo nguyệt phụ nữ con nhà lành đã đành, còn thường xuyên đến thành phố lăng nhăng tình ái, ra vào chốn phong trần, tìm hoan mua vui.
Chính vì lối sốngnhác đắm chùy lạc nhiều năm liền, hắn đã gặp báo ứng: bản thân hắn cũng chẳng biết từ lúc nào đã nhiễm bệnh thế kỷ.
Mà lúc phát hiện ra thì đã quá muộn, dưới sức ép tâm lý nặng nề, hắn đổ bệnh nặng, trực tiếp liệt giường rồi "ngỏm" luôn.
Lúc nhận được tin này, Hồng Tố Phân vui mừng đến mức suýt khóc tu tu, cô cứ ngỡ mình đã được giải thoát.
Nhưng lúc đó cô vẫn chưa biết rằng, ác mộng của cô vẫn chưa hề kết thúc: cho đến chết, Ngụy Cần vẫn không buông tha cho cô.
Mặc dù Ngụy Cân không còn sống được bao lâu, lời hứa kết hôn hai năm không thể thực hiện, nhưng trước khi chết, hắn đã giao toàn bộ giấy nợ, hợp đồng của Hồng Tố Phân cho em trai hắn là Ngụy Sở.
Quá đáng hơn là, hai kẻ đó cậy thế lực của gia đình, hoàn toàn không thông qua sự đồng ý của bản thân Hồng Tố Phân, đã đem tên cô từ "danh nghĩa" của Ngụy Cần, cải giá sang cho người em trai Ngụy Sở, biến cô thành vợ của Ngụy Sở.
Cứ như vậy, Hồng Tố Phân trẻ tuổi chẳng những ngơ ngác gả chồng, mà còn bị "ép" cải giá một lần trong lúc bản thân hoàn toàn không hề hay biết.
Mà cái tên Ngụy Sở này cơ bản được đúc ra từ một khuôn với anh trai hắn, đều chẳng phải thứ tốt lành gì. Ngoài việc thích sắc đẹp ra, hắn ta còn có thêm một sở thích xấu so với anh trai mình, chính là cờ bạc.
Kể từ đó, Ngụy Sở liền kế thừa "di chí" của anh trai, chốc chốc lại đến quấy rầy Hồng Tố Phân.
Kể từ dạo ấy, Hồng Tố Phân luôn sống trong cảnh nơm nớp lo sợ, chỉ sợ người họ Ngụy lại đến tìm mình gây phiền phức. Lúc đó, cô thậm chí đã có suy nghĩ muốn bỏ học, trốn đi cho rồi.
Nhưng vì sự nghiệp học hành, vì để người mẹ đã khuất không phải thất vọng, cô đã kiên trì, kiên trì, lại kiên trì.
Lại qua hai năm nữa, cuối cùng cũng kiên trì đến lúc hoàn thành việc học, cô chẳng thèm nói hai lời, lập tức rời khỏi cái nơi quỷ quái này, cô tha hương cầu thực, định bắt đầu cuộc sống mới cho riêng mình.
Mà Hồng Tố Phân không chỉ có thành tích xuất sắc, tốt nghiệp đại học danh tiếng, hơn nữa trải qua muôn vàn sự đời bất đắc dĩ, cô còn trưởng thành hơn rất nhiều so với bạn bè đồng trang lứa, cộng thêm ngoại hình xinh đẹp, dáng vóc thanh tao.
Dựa vào những điều kiện xuất sắc của bản thân, Hồng Tố Phân rất dễ dàng tìm được một công việc vô cùng vừa ý và có tiềm năng phát triển ở một nơi xa lạ.
Công việc đó tuy có hơi mệt nhưng có thể phát huy tài năng của bản thân, Hồng Tố Phân rất hài lòng với "cuộc sống mới" này.
Nhưng cô đã đánh giá thấp sự cố chấp của Ngụy Sở.
Ngay lúc cô vừa đàm phán thành công một đơn hàng lớn, sắp sửa được thăng chức, Ngụy Sở đã dựa vào thân phận "chồng" của mình, thông qua cảnh sát để tìm ra nơi làm việc của Hồng Tố Phân.
Hắn ta không quản đường xá xa xôi chạy đến cơ quan của Hồng Tố Phân làm một trận tơi bời, hơn nữa còn định lôi cổ cô về bằng được.
Mặc dù dưới sự giúp đỡ của đồng nghiệp và lãnh đạo trong cơ quan, Hồng Tố Phân không bị Ngụy Sở bắt đi, nhưng xảy ra chuyện thế này, cô cũng chẳng còn mặt mũi nào mà ở lại công ty này nữa, đành phải đổi chỗ làm.
Hơn một năm tiếp theo, cô đổi ba nơi, ba công việc khá tốt.
Nhưng kết quả cuối cùng lại đều y như nhau: đều bị cái tên khốn Ngụy Sở phá hỏng sạch sẽ.
Đối với Hồng Tố Phân vào khoảng thời gian đó mà nói, hai anh em Ngụy Cần và Ngụy Sở chính là cơn ác mộng cứ bám riết lấy không dứt, khiến cô mãi mãi chẳng thể thoát ra nổi...