Sau khi từ chỗ Thủ trưởng số ba đi ra, Mục Phi lái xe về nhà.
Thực ra trong mắt Mục Phi, vết thương của Dạ Phong đã sớm ổn định, hoàn toàn không có gì phải vội vàng. Cho dù cô tỉnh lại quả thực là chuyện tốt, nhưng vẫn chưa đến mức khiến Mục Phi vứt bỏ "chính sự" để chạy về nhà.
Sở dĩ Mục Phi làm vậy, tự nhiên là vì không muốn nghe "lời khuyên" của Thủ trưởng số ba.
Cho dù anh biết Thủ trưởng số ba có ý tốt, nhưng anh vẫn không muốn nghe.
Tuy nhiên, trong lòng hơi khó chịu, Mục Phi cũng vừa thắc mắc không biết tại sao hôm nay Thủ trưởng số ba lại khác thường như vậy, sao bỗng nhiên ông lại nổi hứng nói với mình những điều này.
Suy nghĩ một lúc mà không tìm ra đáp án nào, Mục Phi đành phải tạm gạt nghi vấn này ra sau đầu.
Nửa tiếng sau, Mục Phi đã về đến nhà. Bước vào phòng nhìn thử, Từ Tiểu Manh đang ở bên giường Dạ Phong, nhìn cô ăn cháo.
Mặc dù Dạ Phong đã tỉnh, nhưng hiện tại trông cô rõ ràng gầy đi một vòng, sắc mặt cũng khá u ám, không còn vẻ hồng hào khỏe mạnh như trước kia.
Có thể thấy được, cô đã bị vết thương này hành hạ không nhẹ.
"Ca ca, anh về rồi." Lúc nãy Từ Tiểu Manh vẫn chưa để ý có người vào phòng, bây giờ thấy Mục Phi bước vào, theo phản xạ liền ngốc nghếch cười, nhảy tót về phía này.
"Anh về rồi đây." Mục Phi đáp một tiếng, xoa đầu Từ Tiểu Manh, cùng cô đi về phía giường Dạ Phong.
"Lão bản, cảm... cảm ơn anh..." Dạ Phong mỉm cười, gật đầu với Mục Phi.
Dù sắc mặt cô bình thản, nhưng Mục Phi vẫn nhìn rõ tia biết ơn thoáng qua trong đáy mắt cô.
"Cảm ơn thì không cần đâu..."
Mục Phi ra vẻ ông chủ xua tay, "Lúc đầu khi hai người đi theo tôi, tôi đã nói rồi, chỉ cần các cô thật lòng giúp đỡ tôi, thì mọi người đều là huynh đệ tỷ muội, làm chút chuyện vì cô cũng là điều nên làm..."
"Hơn nữa, cô cũng không nên cảm ơn tôi. Nếu thực sự muốn cảm ơn, thì hãy cảm ơn vận may của chính mình đi, vừa vặn bắt gặp lúc chúng tôi trở về. Nếu vận may của cô kém một chút, tôi về trễ hơn hai ngày nữa, có lẽ thời gian đã không còn kịp nữa rồi..." Mục Phi buông tay nói.
Mặc dù lời của Mục Phi ít nhiều có vẻ "khách sáo", nhưng khi nghe Mục Phi nói những câu như "đều là huynh đệ tỷ muội", "làm những việc này vì cô là điều nên làm", trong lòng Dạ Phong vẫn cảm thấy ấm áp.
"Huynh... đệ tỷ muội sao?" Hai mắt Dạ Phong có chút thẫn thờ, khóe môi lại khẽ cong lên, giống như đang cười.
Mục Phi chớp chớp mắt, không biết tại sao cô lại có biểu cảm này.
"Thôi, không nói chuyện này nữa. Bây giờ cô cảm thấy thế nào, còn khó chịu không?" Mục Phi lại hỏi.
Dạ Phong hoàn hồn, lắc đầu, "Khó chịu... thì không khó chịu nữa, chỉ là bây giờ cảm thấy rất suy yếu, không còn chút sức lực nào... muốn xuống đất cũng thấy nhọc..."
"He he, bị loại độc đó hành hạ lâu như thế, không suy yếu mới lạ..."
"Nhưng không sao cả, dẫu sao dạo này cũng không có việc gì, cô cứ an tâm dưỡng bệnh cho tốt đi. Yên tâm đi, tôi không trừ lương của cô đâu..." Mục Phi nói đùa.
Nghe Mục Phi nói vậy, Dạ Phong không những không cười, ngược lại còn thất thần lần nữa, "Còn có khoảng thời gian dài như vậy... để cho tôi an tâm dưỡng bệnh sao?"
Thấy cô cứ thẫn thờ, Mục Phi cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng anh cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ cho rằng đây là nguyên nhân do cơ thể cô vẫn còn suy yếu sau khi bị thương mà thôi.
Sau đó, Mục Phi lại cùng cô trò chuyện linh tinh vài câu.
Trong quá trình trò chuyện, Mục Phi cố ý vô tình lái câu chuyện sang tình hình bị thương của cô, thế nhưng đối với kẻ thù của mình, nguyên nhân và đầu đuôi việc bị thương, Dạ Phong lại giữ kín như bưng, không hé răng nửa lời.
Rõ ràng là cô không muốn nhắc đến chuyện của mình.
Hết cách, Mục Phi đành chịu.
Thực ra, về nguyên nhân cô bị thương, Mục Phi vẫn khá bận tâm. Rốt cuộc nếu không biết cô đắc tội với kẻ thù nào, nhỡ đối phương tìm đến tận nhà thì sao?
Nếu trong nhà chỉ có một mình anh, anh không ngại giúp cô, cho dù đối phương có mạnh đi chăng nữa.
Dẫu sao trong nhà anh còn có Từ Tiểu Manh. Bản thân anh không sợ nguy hiểm, nhưng nếu liên lụy đến Từ Tiểu Manh, Mục Phi không thể không bận tâm.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cho dù có "bận tâm" đến đâu đi nữa, bây giờ Dạ Phong đang bị thương rất nặng, Mục Phi cũng không nỡ "ép buộc cô".
"Thôi vậy, đợi hai ngày nữa cơ thể cô ấy khá hơn một chút, rồi hãy hỏi sau..." Mục Phi thầm nghĩ.
"Dạ Phong, hai ngày nay cô cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, tôi không làm phiền cô nữa..."
Mục Phi nói xong, đứng dậy.
"Vâng." Dạ Phong mỉm cười, gật đầu với Mục Phi.
"Tiểu Manh, đi thôi, chúng ta ra ngoài trước..."
"Dạ vâng."
Mục Phi nắm tay Từ Tiểu Manh rời khỏi phòng Dạ Phong.
Mà sau khi bước ra ngoài, anh dường như lại nhớ tới điều gì, liền thò đầu nhìn vào trong.
"Đúng rồi..."
"Nếu sau này gặp phải chuyện nguy hiểm, hoặc có việc khác cần giúp đỡ, cô có thể gọi điện cho tôi." Mục Phi đưa tay làm động tác hình chiếc điện thoại.
Nói xong, để lại cho cô một nụ cười rồi quay người rời đi, với tay khép cửa lại giúp cô.
Mà Dạ Phong cảm nhận được cảm giác "được quan tâm", trong lòng ấm áp vô cùng, sống mũi cay cay, suýt nữa thì rơi nước mắt.
---❊ ❖ ❊---
Vốn dĩ Mục Phi định nghỉ ngơi ở nhà một ngày, nhưng người tính không bằng trời tính, anh vừa lên lầu bật điện thoại lên thì cuộc gọi của Võ Thường Cương đã gọi tới.
"Lão Tam, quán lẩu Đại Toàn, ba anh em đều đang đợi cậu đấy, mau tút tạt cho gọn gàng rồi đến nhanh lên~." Giọng nói sảng khoái của Võ Thường Cương truyền đến, có thể nghe ra tâm trạng hôm nay của tên này rất tốt, một gốc người Sơn Đông mà lại học theo giọng Đông Bắc rồi.
Mà nói xong, hắn thậm chí không chừa thời gian cho Mục Phi từ chối, trực tiếp cúp máy luôn.
"Tên này, gấp gáp cái gì chứ." Mục Phi nhìn điện thoại, bất đắc dĩ lắc đầu.
Biết hôm nay khó mà tránh khỏi việc uống rượu, Mục Phi không lái xe nữa mà gọi một chiếc taxi đi thẳng đến địa điểm Võ Thường Cương nói.
"Alo alo alo, Lão Tam, bên này..."
Vừa mới bước vào cửa, giọng của Võ Thường Cương đã truyền đến. Mục Phi quay đầu nhìn lại, một tên to con như con gấu đang vẫy tay về phía mình.
Mục Phi bước tới, phát hiện xung quanh chiếc bàn nhỏ đã ngồi bốn người. Ngoài ba người anh em ở ký túc xá ra, còn có một cô gái mặt tròn vo, mang phong cách "dễ thương" đang ngồi bên cạnh Tề Minh Tinh, miệng cười ngọt ngào.
“Hừ, hừ hừ…” Tên này vừa nhìn thấy Mục Phi liền cười đê tiện, ý khoe khoang vô cùng rõ ràng.
"Đại ca, Lão Tứ, còn cả... Lão Nhị..." Mục Phi chào ba người anh em.
Được rồi, chào hỏi chỉ là phụ, chủ yếu là vì thấy nụ cười "gian xảo" của Tề Minh Tinh ngứa mắt nên cố tình chỉnh hắn thôi.
Và vừa nghe cách gọi của Mục Phi, Tề Minh Tinh quả nhiên liền phiền muộn.
"Mẹ kiếp, Lão Tam, tao đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi tao là Lão Nhị, phải gọi là 'Nhị ca', 'Nhị ca', mày hiểu không?" Tề Minh Tinh tóm lấy cổ Mục Phi, lắc qua lắc lại, nghiến răng nghiến lợi ra vẻ "đau khổ sâu sắc".
"Ừ ừ, tao biết rồi, Lão Nhị..." Mục Phi gật đầu, ra điều nghiêm túc đáp lại.
"Á á á á á, Lão Tam, tao muốn giết mày." Tề Minh Tinh "đấm đá" Mục Phi, làm ra vẻ phát cuồng.
"Khúc khích..."
"Ha ha ha ha..."
"..."
Bộ dạng đùa giỡn buồn cười của hai người đã chọc cho cô gái kia và hai người anh em cười lớn.
Cuối cùng, vẫn là Võ Thường Cương cắt đứt sự "hỗn loạn" của bọn họ.
"Được rồi được rồi, người đã đủ hết rồi, chúng ta bắt đầu thôi..."
Võ Thường Cương khoát tay, nói với Tề Minh Tinh, "Lão Nhị, cậu lên đi..."
"Lão Nhị... hu hu, lại là Lão Nhị..." Tề Minh Tinh sắp khóc đến nơi.
Phiền muộn một lát, Tề Minh Tinh đành chịu số phận, "Thôi được rồi, Lão Nhị thì Lão Nhị, tao chịu vậy..."
Hắn thu lại cảm xúc u sầu, xốc lại tinh thần, "Cái đó... mấy anh em, chính thức giới thiệu với các cậu một chút..."
Nói rồi, hắn nhẹ nhàng quàng lấy bã vai cô gái bên cạnh, "Bạn gái tao, Diệp Tiểu Thanh, biệt danh Tiểu Diệp Tử, là 'trụ cột' của câu lạc bộ piano và organ điện tử trường chúng ta đấy..."
"Hi, chào mọi người." Tiểu Diệp Tử mỉm cười, vẫy vẫy bàn tay thon dài với ba người Mục Phi.
Nói chung, ấn tượng đầu tiên mà cô gái này mang lại khá tốt, rất trong sáng, không giống bạn gái trước kia của Tề Minh Tinh, nhìn vào là thấy giống "nữ thần" ngay.
Nữ thần bây giờ ấy hả... các cậu biết rồi đấy.
"Ba vị này chính là anh em của tao, Đại ca, Lão Tứ thì các cậu đều gặp rồi đấy, tên này chính là Lão Tam... Mục Phi..."
Tề Minh Tinh lại giới thiệu Mục Phi và những người khác với Tiểu Diệp Tử, "Diệp Tử, anh nói cho em biết, ký túc xá bọn anh toàn là 'nhân vật máu mặt' đấy nhé..."
"Đại ca, trung phong chủ lực đội bóng rổ..."
"Lão Tứ mới năm nhất đã được viện nghiên cứu của trường 'nhắm trúng', tốt nghiệp là vào thẳng viện nghiên cứu làm việc..."
"Còn về phần anh, không cần phải nói thì em cũng hiểu rồi đấy..."
"Mà phải đặc biệt giới thiệu với em Lão Tam của bọn anh, anh nói cho em biết, Lão Tam nhà bọn anh chính là một sự tồn tại cực kỳ cực kỳ trâu bò đấy..." Tề Minh Tinh khoa chân múa tay giới thiệu một cách phóng đại.
"Em hiểu em hiểu, 'Đốc Tạc Ca' (Góc gạ gẫm) chứ gì..."
Tiểu Diệp Tử che miệng cười khúc khích, cắt ngang lời Tề Minh Tinh, "Người thứ tư trong lịch sử Đại học Thanh Bắc đánh bại giáo quan, lúc đó nổi đình nổi đám trong đám sinh viên năm nhất, sau đó còn gây tiếng vang lớn tại buổi biểu diễn nghệ thuật..."
"Bây giờ, sinh viên năm nhất năm hai có mấy ai không biết cậu ấy chứ, mấy cô gái coi 'Đốc Tạc Ca' là đối tượng hẹn hò số một trong lòng nhiều vô kể..."
"Ngay cả út cưng ký túc xá bọn em, vẫn đang ngóng trông dò la số điện thoại của 'Đốc Tạc Ca' kìa, suốt ngày ra vẻ muốn lấy thân báo đáp cơ, khúc khích..." Nói đoạn, Tiểu Diệp Tử lại cười.
"Ạch..."
Tiểu Diệp Tử nói ở bên đó, Mục Phi ở bên này có hơi lúng túng.
Mình... từ lúc nào mà được chào đón đến vậy?
Hơn nữa, cái biệt danh 'Đốc Tạc Ca' này là sao chứ, nghe khó nghe quá vậy.
Buổi biểu diễn nghệ thuật dịp Giáng sinh năm ngoái, Tề Minh Tinh chơi khăm, cậu ta và Mục Phi đều mặc áo thun in chữ lên sân khấu biểu diễn, chữ trên áo cậu ta là 'Bổn thân độc thân' (Bản thân độc thân), còn Mục Phi mặc là 'Hoan nghênh câu dẫn' (Hoan nghênh gạ gẫm).
Kết quả thì sao chứ, Tề Minh Tinh "chơi khăm" một vố, lừa được một cô bạn gái trở về.
Còn Mục Phi thì thê thảm rồi, chẳng những chẳng thu hoạch được gì, lại còn vớ phải cái biệt danh khó nghe thế này.
Bây giờ Mục Phi cảm thấy sâu sắc rằng "kết bạn phải cẩn thận".
Biết bạn gái quen biết Mục Phi, Tề Minh Tinh cũng không nói nhiều nữa, hắn mở mấy chai bia, rót đầy cho anh em trên bàn.
"Mấy anh em, một là để kỷ niệm chúng ta lại tụ họp bên nhau, hai là tao tìm được một cô bạn gái vừa xinh đẹp, xuất sắc lại hợp tính thế này, nào, chúng ta cạn một ly." Tề Minh Tinh nói.
"Cạn."
"..."
Cộng cả Tiểu Diệp Tử vào là năm người trên bàn, tất cả đều nâng ly uống cạn sạch.
---❊ ❖ ❊---
Thực ra bữa rượu này không có "chính sự" gì cả, chỉ đơn thuần là mọi người đều về tụ họp, uống chút rượu mà thôi, Tề Minh Tinh nhân tiện giới thiệu bạn gái mới cưa cẩm được với anh em.
Bữa rượu vừa ăn vừa trò chuyện kéo dài suốt cả buổi chiều, lúc rời đi thì đã gần bốn giờ.
Trước khi rời đi, Võ Thường Cương dặn dò Mục Phi, "Chiều mai đến câu lạc bộ bóng rổ họp, ngày kia bắt đầu tập luyện", hắn bảo Mục Phi làm quân xanh trong thời gian tập luyện.
Đây là chuyện Mục Phi đã đồng ý từ trước, cậu về Bắc Đô sớm cũng vì phần lớn nguyên nhân này, đương nhiên cậu sảng khoái đồng ý.
Mà khi Mục Phi lại gọi một chiếc taxi trở về nhà, cậu lại ngẩn người.
Cậu phát hiện, trong nhà lại có thêm một "vị khách không mời mà đến"...