"Ha ha ha ha, ta liền biết hắn căn bản không được mà, lần trước hắn phá giải được mật khẩu, chỉ là vận khí tốt mà thôi, hắn chính là một kẻ 'thùng rỗng kêu to', hừ hừ hừ hừ..."
Vừa nghe nói Mục Phi không giải quyết được vấn đề, tiểu tài nữ lập tức vui mừng, cô nàng vô cùng đắc ý, nhìn bộ dáng kia chẳng khác nào mua vé số trúng được mấy ngàn tệ vậy.
"Ây."
Thế nhưng nhìn thấy biểu cảm này của cô, tiến sĩ Tiểu Yến lại cảm thấy khó hiểu, "Này này, tiểu tài nữ, cậu ta được hay không... lợi hại hay không, thì có liên quan gì đến cậu chứ, cậu cần gì phải vui mừng đến thế cơ chứ."
"Tớ nhớ rằng... mấy lần trước hễ nhắc đến cậu ta, cậu cũng mang bộ dáng như có thù lớn với đời vậy, chẳng lẽ... hai người có thù hằn, hay có xích mích gì sao." Tiến sĩ Tiểu Yến dò hỏi.
"Thù, xích mích, không có không có không có..."
Tiểu tài nữ xua xua bàn tay nhỏ, ra vẻ không để tâm giải thích, "Thù hằn gì đó thì không đến mức, chỉ là tớ khá ghét cậu ta mà thôi, đặc biệt ghét, hễ nghe đến tên cậu ta là ghét rồi."
"Ây, chẳng phải cậu nói chưa từng gặp cậu ta cơ mà, sao lại ghét cậu ta như thế chứ, ghét một người chưa từng gặp mặt, điều này, điều này không hợp lý chút nào..." Tiến sĩ Tiểu Yến chằm chằm nhìn khuôn mặt tiểu tài nữ, càng lúc càng thấy kì lạ.
Mà ngẫm nghĩ một lúc, cô bỗng nhiên cảm thấy hình như mình vừa phát hiện ra điều gì đó rất thú vị, ngọn lửa hóng hớt từ từ bùng cháy, "Có vấn đề, nhất định có vấn đề, hì hì..."
"Tiểu tài nữ, nếu tớ đóan không nhầm, cậu và Mục Phi... nhất định đã có chuyện gì đó xảy ra đúng không, bằng không, sao cậu lại ghét cậu ta đến thế." Tiến sĩ Tiểu Yến đưa tay vòng ra eo tiểu tài nữ, hì hì cười gian.
Nghe vậy, tiểu tài nữ lập tức chột dạ, khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng, vô cùng đáng yêu.
Nhưng mà cô đời nào chịu thừa nhận, vội vàng chối đây đẩy, "Có chuyện gì chứ, đâ... đương nhiên là không có rồi."
"Tớ ghét cậu ta, chẳng phải vì chuyện phá giải chip điều khiển vệ tinh đó sao, rõ ràng đã bàn bạc xong xuôi, nếu tớ có thể phá giải được con chip đó, sẽ được phá cách cho gia nhập Đặc Tứ..."
"Nhưng ai mà ngờ được chứ, tớ đã mệt mỏi suốt bốn năm ngày, sắp sửa phá giải thành công rồi, vậy mà lại bị cậu ta hớt tay trên, tớ có thể không tức giận, có thể không uất ức được sao? Cho nên á, tớ cứ nghe đến cái tên 'Mục Phi' là thấy ghét, hừ, ghét chết đi được..." Tiểu tài nữ vừa giải thích vừa lén lút quan sát biểu cảm của tiến sĩ Tiểu Yến.
Cô tự cho rằng, màn kịch mình diễn đã rất giống thật rồi.
Thế nhưng tiến sĩ Tiểu Yến năm nay đã hơn ba mươi tuổi, tuổi tác sắp bắt kịp hai người tiểu tài nữ cộng lại rồi, cô sao có thể bị cái kỹ năng diễn xuất vụng về này của tiểu tài nữ 'lừa phỉnh' cho được.
"Chỉ đơn giản vậy thôi sao?" Tiến sĩ Tiểu Yến cười gian ác, ngón tay khẽ động.
"A, ha ha, Tiểu Yến a di, ngứa quá, đừng quậy nữa..."
Tiểu tài nữ vội vàng giãy giụa, "Thật mà thật mà, những gì tớ nói là thật sự..."
"Hì hì, tiểu tài nữ, nói dối người lớn là không đúng đâu nhé, phải phạt." Người phụ nữ chưa kết hôn cũng vẫn là trẻ con, tiến sĩ Tiểu Yến cũng là dạng người như vậy.
Mặc dù cô đã hơn ba mươi tuổi, nhưng trong xương tủy vẫn mang theo chút 'gen' thích chơi đùa nghịch ngợm, thấy tiểu tài nữ không chịu nói thật, liền bắt đầu đùa giỡn với cô nàng.
"A a, Tiểu Yến a di, đừng cào nữa, con ngứa chết mất..."
Cậu đã gọi tôi bằng a di rồi, mà còn dám lừa tôi à, mau khai thật ra, bằng không hôm nay cậu tiêu chắc rồi..."
"Ha, ha ha, những gì cháu nói đều là thật mà, oan gia quá, cứu mạng với..."
"..."
Một lớn một nhỏ, hai 'cô gái' đùa giỡn lẫn nhau, tiếng cười của họ mang đến chút niềm vui và sự thư giãn cho căn phòng máy ngập tràn bầu không khí ngột ngạt này.
Đùa nghịch một lát, tiến sĩ Tiểu Yến liền rời đi, đến phòng nghỉ tạm để ngủ.
Còn tiểu tài nữ lúc này lại xoa xoa cổ mình, đeo kính lên, ngồi trước máy tính.
"Ok, tiếp tục làm việc..."
Cô nắm chặt bàn tay nhỏ, ra vẻ tràn đầy khí thế, "Tiểu tài nữ, cố lên, cậu nhất định phải nhanh chân giải quyết nguy cơ này trước tên họ Mục kia, vả thật mạnh vào mặt hắn, hừ hừ..."
Nói xong, cô cúi đầu, tiếp tục chăm chỉ làm việc.
---❊ ❖ ❊---
"Kít..."
Tiếng phanh xe chói tai vang lên, một chiếc xe con mang biển số quân đội dừng lại trước cửa biệt thự, Mục Phi hớt hơ hớt hải xuống xe, chạy ào vào trong nhà.
Nghe tin Dạ Phong bị thương, Mục Phi vẫn cảm thấy khá lo lắng.
Mặc dù giao tình giữa anh và Dạ Phong không sâu sắc cho lắm, ngoại trừ quan hệ ông chủ và nhân viên ra, hai người có lẽ còn không tính là bạn bè, nhưng dẫu sao hai người cũng ở bên nhau suốt ngày.
Người chứ phải cỏ cây, há lại vô tình.
Một người nuôi chú mèo chú chó, thời gian lâu dài còn thấy quan tâm, để ý nữa là, huống chi đây lại là một đại mỹ nhân lớn nhường này.
Khụ khụ, nói cách khác, đây còn là một đại mỹ nhân nữa cơ mà.
Nói chung là, Mục Phi rất lo lắng.
Và khi anh bước vào phòng khách, đưa mắt nhìn qua, kết quả lại giật nảy mình.
Bởi vì Từ Tiểu Manh đang nằm trên ghế sofa, ngây ngốc nhìn lên trần nhà, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm lầm bầm nói gì đó, trông như kẻ mất hồn.
"Tiểu Manh, em bị sao thế, Tiểu Manh." Nhìn thấy Từ Tiểu Manh như vậy, Mục Phi thực sự hoảng sợ, hoảng hốt chạy vội tới.
Anh ôm chầm lấy tiểu la lị (la-li), quan sát cô bé, thấy cô bé chỉ có biểu cảm hơi ngẩn ngơ, nhưng ít nhất trên người không có vết thương nào, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm đôi chút.
Đến lúc này, Từ Tiểu Manh mới phản ứng lại.
Vừa nhìn thấy Mục Phi, cô bé lập tức mếu máo, nước mắt ào ào tuôn rơi.
"Ư... oa oa oa, anh ơi, nhiều máu lắm, đáng sợ lắm, Tiểu Manh sợ lắm, oa oa oa oa..." Từ Tiểu Manh ôm cổ Mục Phi oà khóc nức nở, nước mắt nước mũi tèm lem bôi hết lên người Mục Phi.
Nghe vậy, cơ mặt Mục Phi khẽ giật giật: Hóa ra, chỉ là bị dọa sợ thôi sao?
Đúng lúc này, Khương Cẩn Điệp chạy ra, lời nói của cô đã minh chứng cho phỏng đoán của Mục Phi.
"Sư phụ, anh về rồi đấy à, anh mau tới đây mau tới đây, mau xem tình hình của Dạ Phong đi..."
Khương Cẩn Điệp khua khua đôi tay nhỏ, "Tiểu Manh em không phải lo lắng đâu, cô ấy không sao cả, cô ấy chỉ bị giật mình một cú thôi, hơn nữa tình hình còn kém xa mức độ khóc lóc của em ấy nhiều..."
'Mẹ kiếp, quả nhiên là bị dọa sợ. Lúc em xem phim, cũng có thấy em sợ thành thế này đâu,' Mục Phi thầm mắng trong lòng.
Tuy mắng thì mắng, nhưng biết Tiểu Manh không sao, Mục Phi cũng đã yên tâm.
"Đừng khóc đừng khóc, chỉ chảy chút máu thôi mà, Tiểu Manh không sợ, cứ coi như đang xem phim kinh dị đi..." Mục Phi vừa xoa đầu Từ Tiểu Manh vừa dỗ dành cô bé.
Một lát sau, Từ Tiểu Manh đã khá hơn chút, anh bảo Từ Tiểu Manh tự nghỉ ngơi, lúc này mới bước vào phòng của Dạ Phong.
Vào trong phòng, Mục Phi không khỏi nhíu mày.
Dạ Phong lúc này đang nằm trên giường, ở trạng thái bất tỉnh nhân sự, cô mặc một bộ đồ da bó sát màu đen tuyền, bộ đồ da này ôm sát lấy thân hình quyến rũ của cô, hơn nữa bộ đồ da này ở một số nơi đã bị rách, làn da trắng nõn nà của cô phơi bày ra ngoài.
Nhất thời, những đường cong uyển chuyển của cô lộ rõ hoàn toàn, vô cùng hấp dẫn.
Thế nhưng lúc này Mục Phi lại chẳng có tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện đó, bởi vì tình trạng của Dạ Phong thực sự không ổn lắm.
Đôi mày liễu của cô nhíu chặt, miệng lầm bầm lẩm bẩm gì đó, trông có vẻ vô cùng đau đớn, khuôn mặt xinh đẹp cũng đỏ ửng lên, tựa như quả táo chín mọng.
Sắc đỏ này, tự nhiên không phải là màu đỏ do 'hẹn hò' hay 'khỏe mạnh', mà là màu đỏ bệnh tật.
Hơn nữa, kẻ thảm hại không chỉ có mình cô, chiếc giường này cũng thảm hại không kém, gối của cô, trên giường, đã bị máu nhuộm đỏ một mảng lớn, có một số là vết máu mới nhuộm, còn có một số đã khô lại, biến thành màu đỏ sậm.
Trên mặt đất cũng đầy rẫy vết máu.
Cho dù quan hệ không quá thân thiết, nhưng Dạ Phong cũng là người ở bên cạnh mình, nhìn thấy bộ dáng thảm thương thế này của cô, trong lòng Mục Phi vẫn cảm thấy khó chịu.
'Cái cô này... rốt cuộc là làm sao thế không biết, sao lại thảm thế này cơ chứ,' Mục Phi thở dài thườn thượt nghĩ ngợi, bước về phía đó.
"Khụ... khụ khụ..., ọe..."
Đúng lúc này, Dạ Phong ho khan dữ dội hai tiếng, sau đó đầu nghiêng sang một bên, một ngụm máu nhỏ từ khóe miệng cô trào ra, làm vấy bẩn chiếc gối.
Đến lúc này, Mục Phi mới biết bãi máu trên giường này rốt cuộc là từ đâu mà có.
Đồng thời, anh cũng thấy cạn lời với sự nhát gan của Từ Tiểu Manh, chỉ là chút vết máu cỏn con thế mà cũng dọa cô bé thành ra thế kia, đúng là đồ nhát gan.
Mục Phi vội vàng bước nhanh tới ngồi xuống mép giường, đỡ Dạ Phong dậy, giúp cô vỗ lưng để cô dễ chịu hơn một chút, đồng thời bàn tay còn lại nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, truyền 'Tĩnh Mịch Chân Khí' mà mình tu luyện sang.
'Tĩnh Mịch Chân Khí' là Mộc hệ chân khí, Mộc hệ chân khí hầu hết đều có tác dụng chữa thương, giải độc, mặc dù hiệu ứng không rõ ràng cho lắm, nhưng có còn hơn không.
Nhưng trên thực tế, 'Tĩnh Mịch Chân Khí' mà Mục Phi tu luyện trong Mộc hệ chân khí cũng là loại có hiệu quả chữa thương tương đối tốt, chân khí của anh vừa truyền qua, lông mày của Dạ Phong lập tức dãn ra từ từ, vẻ đau đớn trên mặt nhạt đi rất nhiều, người cũng tỉnh táo lại.
"Ô... ông... ông chủ..."
Dạ Phong vừa mở mắt ra, vừa vặn nhìn thấy Mục Phi, cô còn mỉm cười, "Anh v... khụ khụ, ọe..."
Cô không nói chuyện thì thôi, vừa nói chuyện lại càng ho dữ dội hơn, lại nôn ra một ngụm máu.
“Thôi thôi thôi, em tạm thời đừng nói chuyện nữa...”
Mục Phi nói, một tay đỡ lưng Dạ Phong, tay kia luồn xuống dưới khoảnh chân cô, bế xốc cô lên kiểu công chúa, "Anh đưa em đi bệnh viện, có chuyện gì đợi em khỏe lại rồi hãy nói."
Dạ Phong tuy dáng người nóng bỏng, nhưng lại là kiểu mỹ nhân dáng người nhỏ nhắn, thân hình cực kỳ nhẹ nhàng, Mục Phi ôm cô, cảm thấy chẳng nặng hơn Từ Tiểu Manh là bao.
Mà Mục Phi còn chưa kịp bước đi, bàn tay nhỏ của Dạ Phong đã túm chặt lấy cổ áo Mục Phi, "Ô... ông chủ, đừng... tốn sức nữa..."
Cô khó khăn lắc đầu, ngắt quãng nói, "Em... em đây là nội thương, bệnh viện... cũng, cũng chữa không khỏi đâu... khụ khụ..."
'Bệnh viện không chữa được, vậy thì phải làm sao bây giờ đây,' Mục Phi thầm vắt óc suy nghĩ.
"Có cách rồi."
Vừa nói, Mục Phi vừa nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống giường.
"Bệnh viện không được, anh đến 'Hoa Tu Minh', mời cho em một vị bác sĩ có thể chữa trị đến."
Thế nhưng vừa nghe thấy câu này, bàn tay đang túm chặt áo Mục Phi của Dạ Phong càng nắm chặt hơn nữa.
"Không, không được..."
Cô dùng sức lắc đầu, "Ông chủ, anh, anh đến Hoa Tu Minh mời bác sĩ, tung tích của em sẽ bị bại lộ, đến lúc đó kẻ thù tìm tới cửa, không... không chỉ em gặp nguy hiểm, mà... mà còn liên lụy đến mọi người nữa..."
Nghe vậy, Mục Phi đành chịu thua.
"Bệnh viện không được, đi Hoa Tu Minh cũng không xong, vậy phải làm sao bây giờ, em không thể cứ mặc kệ không chữa trị được chứ..." Mục Phi mang khuôn mặt đầy vẻ sốt sắng nói.
Mà Dạ Phong lúc này tuy vẫn còn khó chịu, nhưng đã đỡ hơn ban nãy rất nhiều, có thể động đậy được rồi.
Cô ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy vẻ lo lắng, sốn sì sang đầy mặt của Mục Phi — cô có thể nhìn ra được, Mục Phi đây là đang quan tâm đến cô.
Mặc dù biểu cảm của Mục Phi không quá mãnh liệt, nhưng Dạ Phong vừa nhìn thấy, trong lòng vẫn dâng lên một luồng ấm áp, vô cùng cảm động.
'Không ngờ trên thế giới này... ngoài chị ra vẫn có người quan tâm đến mình, hì hì, cho dù có chết đi, mình cũng mãn nguyện rồi...' Dạ Phong thầm nghĩ trong lòng, có chút chua xót, có chút thỏa mãn.