Tận mắt nhìn thấy tiến độ của khu nghỉ dưỡng, lại thêm thành quả huấn luyện của đám tiểu đệ trong nửa năm qua, Mục Phi vô cùng hài lòng.
Lại thêm hôm nay là Tất Niên, cậu lại gặp lại những người anh em bạn bè lâu ngày không gặp, tâm trạng của cậu vô cùng tốt.
Sau khi Mục Phi dạy dỗ đám 'tiểu đệ' không phục kia ở khu nghỉ dưỡng xong, lại cùng Triệu Hải Long, Đại Voi, Lý Triều Nam và những người khác chém gió một lúc, đến lúc cậu về nhà thì trời đã tối hẳn, Từ Tiểu Manh và mẹ cũng đã chuẩn bị xong bữa tối từ lâu.
Tất Niên cũng là năm, qua lễ tâm trạng cả nhà đều rất tốt, lại thêm có một 'vật dễ thương' như Từ Tiểu Manh chuyên gây cười, bữa 'cơm tất niên' này bầu không khí vô cùng vui vẻ và hòa thuận.
Mà một lúc sau bữa ăn, đúng lúc Mục Phi đang nghịch máy tính trong phòng, Hạ Tuyết đang dỗ Từ Tiểu Manh chơi bài, thì mẹ của Mục Phi lại mỉm cười đi vào.
- Thằng ranh con, đang làm gì đấy? - Mẹ Mục Phi kéo một cái ghế, ngồi xuống bên bàn máy tính của Mục Phi.
- Không có việc gì làm, chơi bời linh tinh thôi...
- Đang rảnh rỗi không có việc gì làm, Mục Phi đang xem tin tức thể thao trên mạng bèn đặt chuột xuống, quay đầu nhìn về phía mẹ mình: - Mẹ, mẹ có việc gì thế ạ! -
- Hì hì, đúng là có việc đấy... - Mẹ Mục Phi cười 'ôn hòa'.
Mà bà không cười thì thôi, vừa cười một cái là Mục Phi lập tức rùng mình.
Phải biết rằng, phần lớn thời gian mẹ Mục Phi nói chuyện với cậu đều hừ hừ khí khí, hôm nay đột nhiên lại 'ôn hòa' như vậy, Mục Phi sao có thể không sợ cho được.
- Mẹ, mẹ có việc gì thì cứ nói đi, đừng cười âm hiểm như vậy có được không, con sẽ sợ đấy. - Mục Phi ra vẻ sợ hãi nói.
- Chát! -
- Mẹ Mục Phi chẳng nói hai lời, ngẩng lên giáng luôn cho cậu một cái tát vào đầu.
- Thằng ranh con mày nói cái gì thế hả? Âm hiểm, làm gì có con trai nào nói mẹ mình như thế. - Mẹ Mục Phi trừng mắt trách mắng.
- Còn đối với lời trách mắng của mẹ, Mục Phi không những không hề để tâm, ngược lại còn 'ra điều nghiêm túc' 'sâu sắc đồng tình' gật gật đầu: - Vâng vâng, mẹ, mẹ cứ giữ thái độ này thì bình thường hơn, con quen hơn. -
- Phụt... -
- Khúc khích... - Tiếng cười duyên của Hạ Tuyết truyền đến.
- Hạ Tuyết đang ở bên cạnh chơi cùng Từ Tiểu Manh, thực ra cô ấy cũng đang tò mò không biết tại sao hôm nay mẹ Mục Phi lại 'ôn hòa' đến thế.
- Mà nhìn bộ dạng làm trò của Mục Phi, cô ấy bị chọc cho che miệng cười khúc khích.
- Người cười không chỉ có một mình Hạ Tuyết, mẹ Mục Phi cũng bị con trai làm cho 'tức' cười, bà chỉ vào Mục Phi, cười mắng: - Thằng ranh con nhà mày đúng là cái đồ da mặt dày, không bị mắng là ngứa ngáy khó chịu đúng không... -
- Mà cả căn phòng, chỉ có Từ Tiểu Manh là không biết đã xảy ra chuyện gì.
- Hàng mi dài của cô bé chớp chớp, đôi mắt chớp chớp, nghiêng cái đầu nhỏ với vẻ đầy khó hiểu.
- Tuyết tỷ, mọi người... đang cười cái gì thế ạ. - Từ Tiểu Manh dùng lá bài tây chọc chọc vào tay Hạ Tuyết, ngơ ngác hỏi.
- He he, không có gì đâu, anh trai em đang nói đùa thôi, chúng ta chơi tiếp nào... - Hạ Tuyết đáp.
- Ồ, vâng ạ... -
- Vừa nghe thấy có cái để chơi, Từ Tiểu Manh lập tức không tò mò nữa, dời sự chú ý từ chỗ Mục Phi sang những lá bài tây.
- Mà cuộc nói chuyện ở chỗ Mục Phi vẫn đang tiếp tục.
- Thôi nào thằng ranh con, không đùa với mày nữa, nói chuyện chính đây... - Mẹ Mục Phi xua xua tay nói.
- Sau đó, biểu cảm của bà trở nên hơi nghiêm túc hơn một chút, dò hỏi: - Mày... mở cái quán nướng đó chẳng phải kiếm được rất nhiều tiền sao? Có thể... cho mẹ mượn một ít không. -
- Ứ, mượn tiền á? -
- Nghe lời mẹ nói, Mục Phi hơi khó hiểu: - Mẹ, mẹ cần tiền thì cứ nói thẳng là được, còn nói mượn làm gì, thế nhưng... mẹ định làm gì vậy chứ! -
- He he, đương nhiên là làm ăn rồi... -
- Trên mặt mẹ Mục Phi lộ ra một nụ cười ôn hòa:
- Thằng ranh con, tình hình ngành dồi may năm nay, mẹ đều đã thám thính rõ ràng hết rồi, thực ra không khấm khá, chỉ có loại người mở cửa hàng nhỏ như chúng ta mới là nhà bán hàng mà thôi, còn mấy xưởng may đó, cơ bản đều không bị lỗ vốn... -
- Hơn nữa bán quần áo cho người khác, trước sau gì cũng không phải là kế lâu dài, cách tốt nhất, kiếm được nhiều tiền nhất, chính là có thể có một thương hiệu của riêng mình, một xưởng may của riêng mình, tự mình gia công, tự mình làm nhãn hiệu, tự mình bán... Đây cũng là... tâm nguyện từ trước đến nay của lão nương mày mà thôi... -
- Mà thật trùng hợp, trước năm mới mẹ có hai người chị em tốt, từng bàn bạc với mẹ về vấn đề này, ý tưởng của bọn mẹ xấp xỉ nhau, đều muốn hùn vốn mở một xưởng may, thiết kế, lên rập mẫu, gia công, đều tự mình làm hết, như vậy mới có thể kiếm được 'tiền lớn'... -
- Nhưng mà lúc đó... vì vấn đề vốn, nên không làm lên được, nhưng mà bây giờ... khụ khụ, thằng ranh con, mày hiểu chưa hả? - Nói đến đây, mẹ Mục Phi không nói nữa.
- Thực ra bà cũng không cần nói nữa, lời đã rất rõ ràng rồi.
- Mẹ, tiền thì không thành vấn đề, chỉ là mẹ lớn tuổi thế này rồi, còn chạy đi xa như thế để 'quậy phá' làm gì chứ! -
- Mục Phi ra vẻ khó xử: - Theo con thấy, con đã có thể kiếm ra tiền rồi, mẹ đừng đi nữa thì hơn, ở nhà trồng hoa xem báo, ở cùng với Tuyết tỷ của con không phải rất tốt sao? -
- Nghe Mục Phi nói vậy, bà cụ lại cười.
- He he, thằng ranh con, mẹ biết, mày là xót mẹ...
- Mẹ Mục Phi vỗ vỗ cánh tay Mục Phi: - Nhưng mà mẹ nuôi mày hơn hai mươi năm rồi, mày còn không biết tính cách của lão nương mày à? Mẹ là cái loại người có thể 'nhàn rỗi' ngồi không được sao? -
- Mẹ ấy à, cả đời này đã quen 'bận rộn' rồi, có việc gì để làm, mặc kệ nó kiếm được nhiều hay ít, mẹ có một cái 'đích để hướng tới', nhưng nếu mày cứ nhàn rỗi không có việc gì làm mà thuần túy ở lỳ trong nhà, mấy ông già bà cả khác có lẽ có thể ở yên được chứ mẹ mày thì tuyệt đối không chịu đâu, trái lại, mẹ mà cứ suy nghĩ vẩn vơ, lại còn phải nín nhịn sinh bệnh ra ấy chứ! Mẹ không thể cứ ngồi không được đâu. -
- Mẹ, con không phải sợ mẹ mệt sao. - Mục Phi bất đắc dĩ nói.
- Mà Mục Phi nói thì nói vậy, nhưng trong lòng cậu hiểu rõ, tính cách mẹ cậu cũng giống như cậu, đều là kiểu người muốn làm cái gì thì nhất định phải làm cho bằng được.
- Đã vậy bà đã hạ quyết tâm muốn làm cái xưởng may gì gì đó rồi, vậy thì chi bằng cậu khỏi cần khuyên, khuyên cũng không được, bà kiên quyết không thay đổi chủ nghĩa đâu.
- Thôi thôi, mẹ cũng không khuyên mày nữa, chỉ cần mày tự cẩn thận một chút, đừng để mệt thành cái bệnh gì là được... -
- Mục Phi bất đắc dĩ xua xua tay: - Cần bao nhiêu tiền, ngày mai con ra ngân hàng rút cho mẹ. -
- Mà Mục Phi cứ ngỡ chuyện này đến đây là kết thúc, ai ngờ mẹ cậu lại cười 'hì hì', lại dò hỏi: - Thằng ranh con, mẹ dùng mười vạn, thế thì mày cho mẹ mượn xong mấy cái này... mày còn bao nhiêu hả? -
- Vừa nghe thấy lời này, Mục Phi lập tức lộ ra vẻ mặt 'phòng bị': - Mẹ, mẹ hỏi cái này làm gì? Mẹ còn muốn lấy hết à? -
- Chát. -
- Cậu vừa dứt lời, trên đầu lại ăn thêm một bạt tay của mẹ.
- Lấy, lấy cái gì mà lấy, mẹ là mẹ mày, hơn nữa mẹ chưa già đến mức không kiếm được tiền, mẹ có thể lấy tiền của mày chắc? -
- Bà cụ chống nạnh trừng mắt, lại bắt đầu mắng Mục Phi: - Mẹ chỉ giúp mày cất giữ, giúp mày bảo quản mà thôi... -
- Mẹ giúp mày bảo quản, là vì sợ mày tiêu xài phung phí. -
- Mà còn chưa để Mục Phi phát biểu ý kiến, bà cụ ở bên đó lại tiếp tục nói luyên thuyên.
- Đứa nhỏ như mày tiêu tiền vốn dĩ đã tay chân rộng rãi, đặc biệt là bây giờ mày còn ở Bắc Đô, chỗ đó vật giá cực kỳ cao thì chớ, lại còn là một thế giới hoa lệ đầy vật dục, mày không giữ lại được tiền thì thôi, lỡ như sau này học hư thì phải làm sao bây giờ. -
- Hơn nữa, chỗ mày phải tiêu tiền sau này còn nhiều lắm đấy! Bây giờ không tiết kiệm, sau này làm sao mà đủ tiêu. -
- Nghe lời mẹ nói, Mục Phi hơi khó hiểu: - Chỗ tiêu tiền sau này còn nhiều lắm á? Câu này là sao ạ? -
- Mày xem kìa, thảo nào cứ bảo mày vẫn còn là trẻ con! Lại không có tầm nhìn xa trông rộng như thế... -
- Mẹ Mục Phi làm ra vẻ mặt 'hết cách với mày': - Chỗ tiêu tiền còn nhiều lắm đấy! Mẹ lấy ví dụ cho mày nghe nhé, ví dụ như... mua nhà chẳng hạn... -
- Mà nhắc đến chuyện mua nhà, mẹ Mục Phi lập tức càng hăng hái hơn: - Thằng ranh con, mẹ đã tính toán xong xuôi cho mày hết rồi... -
- Bây giờ một tháng mày kiếm được khoảng hai vạn, một năm hơn hai mươi vạn, trừ tiền ăn uống chi tiêu vặt vãnh, cứ tính là còn dư mười lăm vạn đi, đợi thêm ba năm nữa mày tốt nghiệp, còn có thể tích góp được bốn mươi lăm vạn nữa... -
- Mày tự tích góp bốn mươi lăm vạn, ba năm này mẹ lại giúp mày tích góp thêm tầm mười vạn nữa, đợi mày tốt nghiệp, hoàn toàn đủ để đổi một căn nhà lớn sáu mươi mét vuông rồi... -
- Thế nhưng Mục Phi càng nghe lại càng khó hiểu.
- Mẹ, mua nhà á, nhà mình chẳng phải có nhà để ở rồi sao? Mua nhà làm gì chứ! -
- He he, đồ ngốc, mua nhà đương nhiên là để cho mày kết hôn rồi... -
- Lúc mẹ Mục Phi nói những lời này, tự nhiên liếc nhìn người con dâu tương lai trong lòng bà... Hạ Tuyết.
- Hạ Tuyết vẫn luôn 'lén nghe' cuộc trò chuyện của hai người, nghe thấy hai chữ 'kết hôn', thân hình mềm mại lập tức run lên, sau đó, một thứ cảm giác hạnh phúc, mãn nguyện đậm đặc ập tới.
- Khoảnh khắc đó, cô ấy có xúc động muốn ngất xỉu.
- Mẹ Mục Phi vẫn tiếp tục nói ở đằng kia: - Nhà chúng ta tối đa chỉ khoảng bốn mươi mét vuông thôi, nhà con bé Tiểu Tuyết còn nhỏ hơn nữa, tính ra chưa đến bốn mươi mét nữa cơ... -
- Hai căn nhà này bây giờ thì ở đủ đấy, nhưng nếu hai đứa kết hôn với nhau, thì như vậy sẽ thiếu một chút rồi, đã điều kiện cho phép, sao không kiếm một căn nhà mới, căn nhà lớn chứ? Phải không nào. -
- Mẹ Mục Phi vừa nói, lại ngẩng đầu nhìn sang Hạ Tuyết.
- Đối với người con dâu tương lai này, bà càng nhìn càng vui mừng, càng nhìn càng thuận mắt, càng nhìn càng thích.
- Mà Hạ Tuyết lúc này, cảm nhận được ánh mắt của bà cụ, cô ấy cảm giác tim mình sắp nhảy cả ra ngoài, đồng thời trên mặt nóng bừng vô cùng.
- Dù là vậy, cô ấy vẫn cầm mấy lá bài tây trên tay, ra vẻ 'không nghe thấy'.
- Nhưng cô ấy lại không biết rằng, cái khuôn mặt xinh đẹp có màu sắc sánh ngang với quả táo gai của mình, sớm đã bán đứng tâm trạng lúc này của cô ấy rồi.
- Còn về phần Mục Phi, thực ra khi nghe thấy hai chữ 'kết hôn', cậu có hơi khó xử một chút.
- Dù sao đi nữa, bạn gái hiện tại của cậu đâu chỉ có một người.
- Duy trì hiện trạng thì được, nhưng nếu cậu kết hôn với một trong số đó, vậy thì chắc chắn phải cho những người khác một lời bàn giao.
- Lời bàn giao này... ít nhất bây giờ cậu vẫn chưa thể cho được.
- Nhưng cái sự 'khó xử' đó, cũng chỉ xẹt qua trong đầu Mục Phi một thoáng mà thôi.
- 'Mặc kệ mẹ có nôn nóng thế nào, đợi đến lúc mình tốt nghiệp còn phải ba bốn năm nữa cơ mà! Thời gian dài như thế, kiểu gì cũng có thể giải quyết êm đẹp mấy chuyện này thôi,'
- Chính vì suy nghĩ này, Mục Phi hoàn toàn không hề khó xử chút nào nữa.
- Ngược lại, cậu vừa nghĩ tới việc nếu mình thực sự kết hôn với Hạ Tuyết, vậy thì ban ngày ban mặt có mỹ nhân trong ngực, buổi tối lại càng có thể quang minh chính đại cùng cô ấy... khụ khụ... đều hiểu cả mà.
- He he he he he he... - Mục Phi càng nghĩ càng thấy đẹp đẽ, đến mức cậu không kìm được mà bật cười thành tiếng.
- Mà Hạ Tuyết ban đầu còn có thể nhịn, bây giờ không chỉ có mẹ Mục Phi trừng mắt nhìn cô ấy không ngừng, mà ngay cả Mục Phi cũng đang nhìn cô ấy cười 'he he', Hạ Tuyết cuối cùng cũng không nhịn được nữa rồi.
- Không, không chơi nữa! -
- Cô ấy ném lá bài trong tay xuống, chạy trối chết ra ngoài.
- Ơ, Tuyết tỷ, chị đi đâu thế ạ? - Từ Tiểu Manh hét lên.
- Ti... Tiểu Manh Manh ơi, tỷ, tỷ thấy lạnh quá, ra ban công hóng gió chút thôi... - Khuôn mặt xinh đẹp của Hạ Tuyết đỏ ửng lên, nói năng lộn xộn.
- Rầm. -
- Ái chà... -
- Mà bởi vì quá hoảng loạn, lúc cô ấy chạy trốn, thiếu chút nữa đã đụng phải chiếc bàn nhỏ ở phòng khách.
- Ha ha ha ha... -
- Tiểu Tuyết, em, em vội cái gì chứ! -
- Đôi mẹ con Mục Phi và mẹ cậu, nhìn thấy dáng vẻ luống cuống tay chân này của Hạ Tuyết, không kiềm được mà phá lên cười lớn.
- Nhất thời, bầu không khí vô cùng hòa thuận.
- Chỉ có Từ Tiểu Manh chớp chớp đôi mắt to đầy khó hiểu, nghiêng cái đầu nhỏ, với vẻ mặt không tài nào hiểu nổi: 'Anh trai, cả cô nữa, bọn họ đang cười cái gì thế nhỉ?' -
Giá sách của tôi
Thêm sách này vào giá sách
Lỗi chương / Báo cáo điểm này
Tuyên bố quan trọng: Tiểu thuyết "Nguyễn đích vị lai nữ hữu" tất cả văn chữ, mục lục, bình luận, hình ảnh chờ, đều do cư dân mạng phát biểu hoặc tải lên và bảo trì từ kết quả công cụ tìm kiếm, thuộc về hành vi cá nhân, không liên quan đến lập trường trang web này.
Đọc thêm tiểu thuyết chương mới nhất xin vui lòng quay lại trang chủ Phêu Thiên Văn Học, địa chỉ vĩnh viễn trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Phêu Thiên Văn Học - Phêu Việt Thiên Không Chi Tiểu Thuyết Yịch Độc Ngõng All rights reserved.