[TIÊU HỀ]: Chương 1080: Đồ đệ cầu cứu
“Hì hì, anh về rồi đây……” Mục Phi vừa bước vào cửa nhà, liền cười lớn gọi vào bên trong.
“Ấy, anh trai về rồi kìa……”
Như mọi khi, nghe thấy tiếng của Mục Phi, Từ Tiểu Manh lắc lư hai cái chân nhỏ xinh xắn chạy từ trong phòng ra, nhào vào lòng Mục Phi, dùng gương mặt nhỏ nhắn cọ qua cọ lại trên người cậu.
“Tiểu Manh, hai ngày nay anh không ở nhà, có ngoan ngoãn không đấy.” Mục Phi véo cái mũi nhỏ của Từ Tiểu Manh hỏi.
“Ngoan chứ, Tiểu Manh ngoan lắm đấy nhé, không tin anh cứ hỏi Tuyết tỷ xem……” Từ Tiểu Manh lắc đầu quầy quậy, nheo mắt cười.
“Hì hì, ngoan là tốt, không ngoan là em phải cẩn thận cái mông nhỏ của mình đấy……” Mục Phi vừa nói, vừa đưa tay véo một cái lên cái mông đầy đặn của Từ Tiểu Manh. Mặc dù cách hai lớp vải, nhưng cảm giác vẫn vô cùng tuyệt vời.
“Hi hi, anh hai thật là xấu, lại véo mông Tiểu Manh……” Từ Tiểu Manh biết Mục Phi chỉ đang đùa, con bé cũng không sợ, vẫn tiếp tục lắc đầu cười tủm tỉm.
Mà vốn dĩ con bé đã vô cùng đáng yêu rồi, giờ lại lắc lư như thế, hai bím tóc đuôi ngựa trên đầu cứ lắc qua lắc lại, trông cực kỳ dễ thương.
Dùng từ ngữ đang thịnh hành trên mạng, thì chính là ‘đáng yêu bùng nổ’.
Lúc này, Hạ Tuyết cũng từ trong phòng bước ra.
“Tiểu Phi, anh về rồi đấy à……”
Hạ Tuyết mặc một bộ đồ mặc nhà màu nhạt, cho dù là giọng điệu hay nụ cười vẫn dịu dàng như mọi khi, khiến người ta có cảm giác như đang tắm mình trong làn gió xuân.
“Hì hì hì hì, Tuyết tỷ, em về rồi đây……” Mục Phi lại nhìn cô cười gian tà.
Nhìn nụ cười đó của Mục Phi, Hạ Tuyết hơi nghi ngờ, “Đồ tiểu quỷ đáng ghét, cậu gặp được chuyện vui gì thế, cười cái gì vậy chứ.”
“Hì hì hì hì hì hì……”
Vừa nghe thấy thế, Mục Phi lại càng cười dâm đãng hơn.
Cậu bước tới, thừa lúc Từ Tiểu Manh không để ý, lén lút véo hai cái lên vòng ba căng tròn của Hạ Tuyết, cười xấu xa nói, “Tuyết tỷ, em cười cái gì…… chị hiểu mà……”
Cho dù Hạ Tuyết có ‘ngây thơ’ đến đâu đi nữa, với sự ám chỉ rõ ràng thế này, cô tuyệt đối không thể nào không hiểu được.
Khuôn mặt Hạ Tuyết chốc lát liền ửng đỏ, nhỏ giọng trách mắng, “Đồ tiểu quỷ đáng ghét, dì vừa đi là cậu lại muốn làm chuyện xấu ngay……”
“Ây da ây da, chuyện xấu gì cơ?”
Từ Tiểu Manh khó hiểu chớp chớp đôi mắt to tròn, hướng về phía Hạ Tuyết hỏi, “Tuyết tỷ tỷ, hai người đang nói chuyện xấu gì thế, Tiểu Manh nghe không hiểu lắm đâu……”
Khuôn mặt Hạ Tuyết càng đỏ hơn.
“Không, không có gì đâu, Tuyết tỷ tỷ đùa thôi mà……”
Hạ Tuyết vừa nói, vừa trừng mắt lườm Mục Phi một cái đầy hờn dỗi, xoay người đi về phía phòng bếp, “Mau đi rửa tay rồi vào nhà đi, lát nữa là ăn cơm rồi……”
Nhìn vòng eo thon nhỏ cùng vòng ba cong vút của Hạ Tuyết uyển chuyển uốn éo theo từng bước đi, lại nghĩ đến chuyện tối nay phải làm, vùng bụng dưới của Mục Phi lại dâng lên một luồng nhiệt nóng bỏng.
“Tuyết tỷ tỷ, Tiểu Manh cũng đi giúp chị một tay……” Từ Tiểu Manh giãy khỏi tay Mục Phi, lẽo đẽo đi theo Hạ Tuyết vào phòng bếp.
---❊ ❖ ❊---
Nửa đêm, Mục Phi cũng không buồn ngủ, nằm trên sô-fa phòng khách trở mình qua lại, thỉnh thoảng còn ‘hì hì’ cười gian.
“Pặc……”
Đúng lúc này, từ căn phòng lớn nơi Hạ Tuyết và Từ Tiểu Manh ở, truyền đến một tiếng động nhỏ.
‘Ra rồi đây……’
Mục Phi lén lút ngồi dậy, vươn tay ôm chầm lấy Hạ Tuyết từ phía sau.
“Á……!”
Hạ Tuyết không ngờ Mục Phi lại đợi cô ở đây, bị dọa cho giật mình.
“Đồ tiểu quỷ đáng ghét, cậu đang làm cái gì thế, dọa chết tôi rồi.” Nhìn thấy là Mục Phi, Hạ Tuyết lườm cậu một cái đầy trách móc.
“Hì hì, Tuyết tỷ, em muốn làm gì, chẳng lẽ chị không biết sao.” Mục Phi cười gian chớp chớp mắt.
Đồng thời, một bàn tay hư hỏng của cậu luồn từ dưới lớp áo mặc nhà của Hạ Tuyết vào trong, chậm rãi dịch lên trên, nhẹ nhàng xoa bóp bầu ngực mềm mại đầy đặn.
“Ừm……” Hạ Tuyết không kìm được phát ra một tiếng rên rỉ khe khẽ đầy mê hoặc.
Lúc này, khuôn mặt cô đã đỏ bừng lên một mảng, đồng thời thân thể mềm nhũn, vô lực tựa vào lòng Mục Phi.
Thế nhưng dẫu là vậy, cô vẫn cố ‘giữh miệng’, “Đồ tiểu quỷ đáng ghét, tôi thế nhưng mà…… tôi thế nhưng mà vẫn chưa đồng ý…… tối nay sẽ ở bên cậu đâu đấy……”
Mặc dù miệng thì đang từ chối, nhưng cái biểu cảm mặt đỏ phừng phừng, muốn cự tuyệt lại còn ngượng ngùng ấy, rõ ràng chính là đang quyến rũ người ta mà lị!
“Hì hì hì hì……”
Mục Phi cười gian một tiếng, luồn tay đỡ lấy khoảng khoảnh chân cô, bế thốc toàn bộ người cô lên ôm trọn vào lòng.
“Chưa đồng ý á? Tiểu Tuyết Tuyết à, hôm nay e là không do chị quyết định nữa rồi……” Mục Phi vừa nói, vừa ôm cô đi thẳng về phòng ngủ của mình.
Chỉ chốc lát sau, trong phòng liền truyền ra những tiếng thở dốc và rên rỉ mềm mại khiến người ta liên tưởng đến mấy chuyện mờ ám……
---❊ ❖ ❊---
Năm cũng đã qua, Tết cũng đã hết, Mục Phi nhìn lại lịch, ngày khai giảng cũng chỉ còn lại đúng hai mươi ngày.
Trước đó, cậu từng hứa với Võ Thường Cương sẽ sớm trở lại Tân Nam tham gia huấn luyện đội bóng và làm quân xanh, tính sơ qua thì nhiều nhất chỉ khoảng mười ngày nữa là cậu phải quay về Bắc Đô rồi.
Bởi vì trước Tết, Mục Phi không vừa nghỉ học là về Tân Nam ngay mà bị trì hoãn một khoảng thời gian, thế nên theo cảm nhận của cậu, kỳ nghỉ này vô cùng ngắn ngủi.
Cũng chính vì biết sắp phải chia xa, cho nên mấy ngày nay Mục Phi chẳng làm gì cả, cũng không ra ngoài, ngày nào cũng dính chặt lấy Hạ Tuyết.
Mà ‘bóng đèn cao áp’ là mẹ đã đi rồi, Mục Phi đúng là ‘sướng phát điên lên được’.
Thế nhưng cậu thì ‘sướng’, còn Hạ Tuyết thì lại ‘khổ’.
Thể chất của Hạ Tuyết vốn dĩ đã ‘yếu ớt’ hơn những cô gái bình thường một chút, cô làm sao có thể chịu nổi sự công phạt mỗi đêm của cái tên ‘biến thái’ như Mục Phi chứ?
Chỉ mới ba ngày, quầng thâm dưới mắt cô đã đen sì, toàn thân nhức mỏi, cả người rơi vào trạng thái ủ rũ rười rượi. Hơn nữa, đây vẫn là khi Mục Phi đã ‘nương tay’ lắm rồi, mỗi ngày chỉ đòi hỏi cô một lần đấy nhé!
Bây giờ, Hạ Tuyết ngày càng cảm thấy quyết định để cái đồ tiểu quỷ này tìm giúp mình một người ‘muội muội’ khác quả thực là vô cùng anh minh. Nếu mà cứ mặc kệ cái tên tiểu quỷ này, lần nào cũng bắt cô phải ‘thỏa mãn’ thì e là có khi cô thực sự bị hắn làm cho rã rời ra mất.
Còn về trạng thái ủ rũ cùng đôi mắt gấu trúc to tướng của ‘Tuyết tỷ’ trong hai ngày nay, Từ Tiểu Manh ngây thơ không biết gì cả liền tỏ ra vô cùng tò mò.
Buổi trưa ba ngày sau, sau khi ăn cơm xong, Hạ Tuyết về nhà của mình để vẽ tranh và làm việc, còn Mục Phi ở nhà chơi game máy tính cùng Từ Tiểu Manh.
Đang chơi rất vui vẻ thì điện thoại của cậu bỗng nhiên reo lên.
“Tiểu Manh bảo vệ anh nhé, anh đi nghe điện thoại đây……” Mục Phi nói với Từ Tiểu Manh.
“Anh hai mau đi mau về nhé, điện thoại có thể không nghe nhưng không được bạo tẩu hãm hại đồng đội đâu đấy, ừm ừm……” Từ Tiểu Manh vừa nói, tay nhỏ vừa bấm lách chách trên con chuột máy tính.
“Rồi rồi, anh biết rồi……” Mục Phi tiện miệng đáp một tiếng, với lấy chiếc điện thoại của mình.
Và khi nhìn thấy cái tên hiển thị trên màn hình điện thoại, Mục Phi không khỏi có chút hoài nghi, “Đồ đệ phá gia chi tử này, nó tìm mình có chuyện gì chứ.”
Mục Phi ấn nút nghe, dùng vai và má kẹp chặt lấy điện thoại.
Cậu còn chưa kịp lên tiếng thì giọng điệu có phần khoa trương của Khương Cẩn Điệp bên kia đã truyền sang: “Hu hu hu…… Sư phụ, cứu mạng với, cứu lấy người đồ đệ đáng thương của ngài đi……”
Khương Cẩn Điệp nói thì nghe có vẻ nghiêm trọng lắm, thế nhưng Mục Phi nghe ra được, cô nhóc này hoàn toàn chẳng gặp chuyện gì sất, thuần túy chỉ đang làm mình làm mẩy phá phách mà thôi, bởi vì trong giọng điệu của cô không hề có chút ‘căng thẳng’ nào cả.
“Đừng có làm loạn, anh đang bận đây, có chuyện gì thì nói nhanh lên……” Mục Phi vừa chơi game vừa thiếu kiên nhẫn đáp.
Khương Cẩn Điệp vừa nghe thấy thế liền thấy vô cùng uất ức: “Sư phụ, ngài có bị nhầm không vậy, đồ đệ của ngài sắp gặp nguy hiểm đến tính mạng, ngài lại chẳng thèm quan tâm chút nào luôn à.”
“Nguy hiểm đến tính mạng á? Hè hè, có đúng là căng thẳng như em nói không thế.” Mục Phi hoàn toàn không thèm mua trướng (mua chuộc/đếm xỉa), ngược lại còn trêu chọc cô.
“Phù……” Khương Cẩn Điệp thở dài một hơi thật dài.
Cô cũng nhận ra một vấn đề: Nếu không nói nghiêm trọng lên một chút thì cái tên sư phụ khốn khiếp này đúng là không thèm coi mình ra gì thật rồi!
Không còn cách nào khác, cô đành phải làm cho giọng điệu của mình trở nên nghiêm túc hơn, ra điều kiện vô cùng đứng đắn: “Em không đùa đâu đấy, cực kỳ căng thẳng luôn!”
“Sư phụ, ngài cứ nói đi…… rốt cuộc là ngài có giúp hay không nào.”
Chà chà, cô nhóc này còn nổi cáu ngược lại cơ đấy.
Tâm trạng của Mục Phi đang khá tốt, cũng nổi lên tâm tư trêu đùa: “Vậy em nói xem, nếu anh giúp em thì sao…… còn nếu anh không giúp, em tính thế nào.”
“Nếu ngài giúp em, em đương nhiên sẽ không để ngài chịu thiệt đâu, em mời ngài đi ăn, rượu uống thả phanh, cơm ăn no nê, món Trung món Tây địa chỉ tùy ngài chọn……”
“Đấy là trường hợp ngài giúp em nhé, nhưng mà nếu ngài không giúp em ấy hả, hừ hừ……”
Nói đến đây, giọng điệu của Khương Cẩn Điệp liền xoay chuyển.
“Em…… em sẽ……”
Khương Cẩn Điệp vốn định nói những lời ‘đe dọa’ kiểu như ‘em sẽ không bỏ qua cho anh đâu’, ‘tìm đến trường anh gây chuyện cho xem’, nhưng ngẫm lại, hình như cái tên sư phụ khốn khiếp này ăn mềm chứ không ăn cứng, nếu cô cứ cứng đầu đối đầu với hắn thì chẳng phải tự chuốc lấy khổ sở hay sao?
Nghĩ tới đây, hết cách, lời đến cửa miệng lại đành phải đổi thành câu khác: “Nếu ngài không giúp em, em, em sẽ khóc cho ngài xem…… hu hu……”
Được rồi, đây đích thị là một thế giới ‘làm nũng’, đến cả một con cọp cái như Khương Cẩn Điệp mà cũng biết ‘làm nũng’ cơ đấy.
Thế mà, Mục Phi lại đúng là ăn trọn cái chiêu này của cô.
“Hè hè, được rồi được rồi, đừng làm loạn nữa, anh không đùa với em nữa, giúp em là được chứ gì.”
Mục Phi vừa chơi game vừa cười nói: “Em nói đi, chuyện gì thế, phải giúp thế nào.”
“Vậy ngài tới tìm em đi, hai ta gặp mặt rồi nói sau……” Khương Cẩn Điệp nói.
“Ừm, anh đi tìm em á? Anh vẫn chưa về Bắc Đô mà……” Mục Phi ngẩn người ra một chút.
“Vâng vâng, em biết chứ, không sao đâu……”
Khương Cẩn Điệp tỏ vẻ không thèm để ý mà nói.
“Em đang ở Tân Nam……”
“Ồ, hóa ra em đang ở Tân Nam à……”
“Á á á, ngài nói gì cơ, ngài đang ở Tân Nam á?”
Lúc này thì Mục Phi kinh ngạc thật rồi.
“Đồ đệ ngốc, thật hay giả thế, em không đùa anh đấy chứ?”
“Hì hì, thật hay giả, ngài cứ ra ngoài là biết ngay thôi……”
Khương Cẩn Điệp cười gian hai tiếng: “Em đang đợi ngài ở cửa trung tâm thương mại Mạch Khải trên phố đi bộ khu Tân Lợi đây, mau tới đi, lát nữa gặp rồi nói tiếp……”
Nói xong cô liền cúp điện thoại luôn.
Mục Phi có chút hoang mang, cảm thấy con nhỏ này chắc không đến mức rảnh rỗi sinh nông nổi thế chứ, gọi điện lừa mình chơi à? Hơn nữa, cô ấy cũng chẳng có lá gan đó đâu.
Nghĩ đến đây, Mục Phi đã tin lời Khương Cẩn Điệp.
Chỉ là Mục Phi có chút khó hiểu: ‘Con nhỏ này chạy đến Tân Nam làm gì nhỉ, cô ấy đến Tân Nam để làm gì chứ?’
Mà đúng lúc Mục Phi đang nghi ngờ thì Từ Tiểu Manh ở bên cạnh bỗng la lên: “Anh hai, điện thoại của anh vẫn chưa gọi xong à? Mau lên mau lên, đối phương sắp băng trụ giết Tiểu Manh rồi kìa, cứu mạng với……!”
“Ây da ây da, đến đây đến đây……” Mục Phi vội vàng thao tác máy tính.
Đợi khi Mục Phi cùng Từ Tiểu Manh chơi xong ván đó, rồi ra ngoài bắt một chiếc xe taxi đến cửa trung tâm thương mại Mạch Khải, thì đã là nửa tiếng sau rồi.
Cậu vừa xuống xe liền nhìn thấy một mỹ nhân mặc bộ đồ thể thao màu xám đang ngồi trên ghế dài, chán nản nhìn đông nhìn tây.
Người này không phải Khương Cẩn Điệp thì còn ai vào đây nữa?
‘Con nhỏ này…… đúng là đã đến Tân Nam thật rồi kìa,’ Mục Phi thầm nghĩ trong lòng, bước tới.
“Ấy, sư phụ, ngài đến rồi……”
Vừa nhìn thấy Mục Phi đi tới, vẻ ‘chán nản’ trên mặt Khương Cẩn Điệp lập tức biến thành sự ‘phấn khích’, cô nhảy cẫng lên như một chú mèo linh hoạt, nhảy nhót hai ba bước đã chạy đến trước mặt Mục Phi.
“Đồ đệ ngốc, em đến thật đấy à……”
Mục Phi đã quen tay, tiện thể vươn tay xoa xoa đầu Khương Cẩn Điệp giống như cách hay xoa đầu Từ Tiểu Manh: “Em không ở Bắc Đô ăn Tết cho đàng hoàng, chạy đến Tân Nam làm gì thế.”
Và vừa nghe thấy câu này, cái khuôn mặt xinh đẹp vừa mới ‘phấn khích’ của Khương Cẩn Điệp lập tức sầm xuống, lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ và tủi thân.
“Sư phụ, ngài mau cứu lấy đồ đệ đi……”
Khương Cẩn Điệp vừa nói, vừa khóc lóc thảm thiết quẹt cả nước mũi nước mắt lên mặt Mục Phi……
Giá sách của tôi
Thêm quyển sách này vào giá sách
Lỗi chương/Báo cáo điểm này
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết, vui lòng quay lại trang chủ của trang web Văn học Phiêu Thiên, địa chỉ thường trực của trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net