“Học trưởng, anh xem em học tập vất vả như vậy, liền chơi với em một chút, thả lỏng một chút đi. Cầu xin anh mà……” Mễ Bối Bối vừa lay lắc cánh tay anh, vừa nài nỉ, giọng điệu vô cùng đáng thương.
Mục Phi chính là cái loại tính cách ăn mềm không ăn cứng, nghe nàng cầu xin như vậy, liền mềm lòng.
Bất quá, đúng lúc Mục Phi định mở miệng đáp ứng nàng, lại nhớ tới một chuyện.
“À, đúng rồi, Bối Bối, anh nhớ hình như…… chúng ta lúc trước có một ước định thì phải?”
Nói đoạn, Mục Phi giơ ngón tay ra hiệu số ‘ba’, khua khua, “Nếu em thi vào top ba của khối, anh liền đáp ứng em một chuyện trong khả năng của anh……”
Mục Phi ngước mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Mễ Bối Bối, “Kết quả thi của em thế nào? Chuyện ước định, rốt cuộc có làm được hay không đây?”
“Nếu em làm được, vậy anh đi chơi cùng em tự nhiên không thành vấn đề, hơn nữa em muốn chơi cái gì, anh sẽ chiều cái đó.”
“Nhưng mà…… nếu như em không làm được…… Vậy thì rất tiếc nha……”
Mục Phi buông tay, “Chúng ta vẫn là về nhà uống trà thôi.”
Mục Phi vừa nói, vừa quan sát sắc mặt của Mễ Bối Bối.
Mà Mễ Bối Bối vừa nghe thấy lời này, tức khắc cúi gầm đầu, mang theo vẻ mặt đầy “đả kích” và “ủ rũ”.
“Cạch.”
Nàng không trả lời, mà tự tay mở chiếc túi xách nhỏ màu hồng đính họa tiết dâu tây vô cùng đáng yêu của mình ra, lục lọi bên trong.
Cuối cùng, nàng rút ra hai tờ giấy, mở ra rồi đưa đến trước mặt Mục Phi.
Mục Phi nhìn thấy liền phì cười.
“Ha ha, không phải em từng nói nhất định sẽ thi vào top ba của khối sao? Thế nào, khoác lác cho cố vào rồi không làm được chứ gì?” Mục Phi cười trêu.
Thật ra Mục Phi cũng chỉ muốn trêu chọc Mễ Bối Bối mà thôi.
Thành tích của nàng đứng thứ tư toàn khối, điều này đã vô cùng xuất sắc, vượt xa dự tính của Mục Phi rồi.
Hơn nữa phải biết rằng, một năm trước thành tích của nàng trong lớp vẫn chỉ ở mức trung hạ, không thể coi là kéo chân sau thì cũng xấp xỉ thế. Thế mà chỉ trong vòng một năm, nàng lại vươn lên từ vị trí cuối lớp để trở thành học sinh đứng đầu toàn khối, người xuất sắc nhất, đây thực sự là một kỳ tích vô cùng lớn lao.
‘Xem ra, nha đầu này quả thực rất nỗ lực, không tồi, không làm mình thất vọng……’ Mục Phi thầm khen ngợi trong lòng.
Tuy trong lòng thầm khen là thế, nhưng bề ngoài anh vẫn giữ nguyên biểu cảm “không thèm đếm xỉa”.
Còn Mễ Bối Bối lúc này thì sắp uất ức đến chết mất.
“Học trưởng, anh chỉ nhìn thấy em đứng thứ tư, vậy anh có thấy khoảng cách điểm số giữa em và người đứng thứ ba không? Chỉ cách có 0.05 điểm thôi đấy, chỉ 0.05 điểm thôi đó……”
“Hơn nữa, khoảng cách 0.5 điểm này còn là do làm tròn nữa đấy. Anh biết tại sao em lại đứng thứ tư không? Đó là vì trong bài thi Ngữ văn của em, sử dụng quá nhiều ngôn ngữ mạng và thuật ngữ anime manga, giáo viên chấm thi đọc không hiểu nên mới trừ oan của em bốn điểm đấy……”
Mễ Bối Bối tức đến phát điên, nắm chặt lấy cánh tay Mục Phi, không ngừng lay mạnh, “Mục Phi học trưởng, anh nói xem em có oan ức hay không, em có oan hay không chứ?”
“Bà lão giáo viên Ngữ văn đó vốn dĩ kiến thức hạn hẹp, không hiểu nổi ‘ngôn ngữ lưu hành’ hiện nay thì liên quan gì đến em? Dựa vào cái gì mà bà ấy trừ điểm em chứ?”
“Thật ra, vị trí thứ ba toàn khối vốn dĩ phải là của em, em mới là người đứng thứ ba, em uất ức chết đi được……” Mễ Bối Bối vừa khua tay múa chân vừa phô bày vẻ mặt “đau khổ khôn cùng”.
“A……” Mục Phi bật cười dửng dưng.
Nàng ở đó tỏ vẻ đáng thương như vậy, mục đích quá rõ ràng rồi còn gì, chẳng phải chỉ muốn anh dẫn đi chơi bên ngoài hay sao?
Thật ra Mục Phi cũng chỉ muốn trêu chọc nàng đôi chút, công tâm mà nói, anh cực kỳ hài lòng với sự tiến bộ của Mễ Bối Bối.
“Dựa vào cái gì á? Chỉ dựa vào việc cổ ấy là giáo viên của em!”
Mục Phi vươn tay búng nhẹ lên trán Mễ Bối Bối, dạy dỗ: “Cho dù trong trường học dạy những gì, sau này có dùng đến hay không, nhưng em dù sao vẫn là học sinh, em phải tuân theo quy củ của giáo viên! Hiểu chưa?”
“Trên thế giới này, những chuyện bất đắc dĩ, bất công có thiếu đâu, nhưng mà bất đắc dĩ hay uất ức thì có ích gì chứ? Con người là động vật sống theo bầy đàn, muốn sống trong thế giới này, muốn sinh tồn tiếp tục, thì phải tuân thủ quy củ!! Mà quy củ trong trường học, chính là do hiệu trưởng và giáo viên quyết định!”
“Nhưng mà em không phục nha, em……”
Mễ Bối Bối còn muốn nói thêm gì đó, nhưng đã bị Mục Phi xua tay ngắt lời, “Thôi đi, em có không phục cũng vô ích……”
“Em chỉ cần lưu ý, lần sau đừng mắc phải lỗi tương tự nữa là được……”
Nhìn dáng vẻ độc đoán không cho chối cãi của Mục Phi, cho dù trong lòng Mễ Bối Bối vẫn còn ấm ức thì cũng đành nuốt ngược vào trong, chỉ có thể bĩu môi hờn dỗi, phụ họa một tiếng “Biết rồi”.
Hiển nhiên, tiểu nha đầu này vẫn chưa hoàn toàn tâm phục khẩu phục.
Mục Phi cũng không thèm để ý đến nàng, nói xong liền lấy điện thoại ra xem giờ, lúc này đã hơn ba giờ chiều.
“Em muốn đi chơi ở đâu nào?” Mục Phi hỏi.
Mễ Bối Bối vừa nghe thấy câu này, đôi mắt to tức khắc sáng rực lên, “Học trưởng, anh đồng ý dẫn em đi chơi rồi à?”
“Mặc dù em không thi vào top ba toàn khối, không đạt được thỏa thuận giữa chúng ta, nhưng anh nhìn ra được, em thực sự rất chăm chỉ……”
Mục Phi xoa xoa chỏm tóc của Mễ Bối Bối, “Nể tình em đã chăm chỉ đèn sách, anh sẽ thỏa mãn tâm nguyện nhỏ nhoi này của em vậy……”
“Ha ha, tuyệt quá đi……” Mễ Bối Bối vui mừng nhảy cẫng lên.
Vì quá đỗi phấn khích, nàng bất chấp việc đây đang là ngoài đường phố, nhón chân đặt một nụ hôn phớt nhẹ ‘chụt’ lên má Mục Phi.
“Mục Phi học trưởng, anh là nhất, rất biết điều, cực kỳ biết điều luôn!!” Mễ Bối Bối giơ ngón tay cái lên xuýt xoa.
Mục Phi lại chẳng thèm mảy may, giơ tay búng nhẹ lên chóp mũi nàng, “Đừng nhiều lời nữa, muốn đi đâu thì mau nói đi. Trời sắp tối đến nơi rồi kìa.”
“Ngô, để em suy nghĩ đã……” Mễ Bối Bối chớp chớp đôi mắt to, ngước nhìn lên góc chéo phía trên để suy tư.
Vừa suy nghĩ, trên mặt nàng vừa hiện lên một nụ cười gian xảo như thể vừa nghĩ ra ý tưởng hay ho nào đó.
“Mục Phi học trưởng, gần đây có một bộ phim điện ảnh mới ra rạp, nghe nói hay lắm, chúng ta đi xem đi!” Mễ Bối Bối giơ một ngón tay lên đề nghị.
Thật ra Mục Phi đi theo cốt để chiều lòng nàng, nên đi đến đâu cũng chẳng quan trọng.
“Đi đâu cũng được, đằng nào cũng do em chi tiền mà……” Mục Phi buông tay nói với vẻ dửng dưng.
“Đi đâu cũng được á?”
Mễ Bối Bối cười gian ‘hắc hắc’, ôm chầm lấy cánh tay Mục Phi, ghé sát tai anh hỏi ngược lại: “Vậy học trưởng, chúng ta ghé ‘khách sạn tình yêu’ luôn, có được không nào?”
Khách sạn tình yêu, đúng như tên gọi của nó, là chốn để các cặp đôi đến để hoàn thành ‘bài tập tình yêu’. Nói trắng ra, ‘đến khách sạn tình yêu’ thực chất chính là đi thuê phòng.
‘Nha đầu này, sao cứ mãi không biết thế nào là rụt rè vậy chứ?’
Mục Phi nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của Mễ Bối Bối, thầm thở dài bất đắc lực.
Nhưng ngẫm lại một chút, có lẽ…… điểm ‘thẳng thắn’ này lại chính là nét đáng yêu nhất ở Mễ Bối Bối chăng?
“Anh đổi ý rồi……”
Mục Phi sụp mi mắt xuống, dùng ánh mắt ‘đầy vẻ ghét bỏ’ nhìn Mễ Bối Bối, “Anh quyết định không dẫn em đi chơi nữa, về nhà lên mạng chơi game thì hơn……”
Nói đoạn, Mục Phi quay người định bước đi.
“Ấy ấy ấy, đừng, đừng mà……”
Mễ Bối Bối dùng một tay níu chặt lấy anh, “Học trưởng, em sai rồi. Em chỉ nói đùa thôi, nói đùa chút thôi mà……”
---❊ ❖ ❊---
Có lẽ bởi vì đang trong dịp Tết, hoặc cũng có thể vì chẳng có bộ phim nào đặc sắc ra mắt. Lúc Mục Phi và Mễ Bối Bối bước vào rạp chiếu phim, khung cảnh vô cùng vắng vẻ lèo tèo, khách mua vé hay chờ xem phim chỉ đếm trên đầu ngón tay, sợ rằng đến mười người cũng chẳng có.
“Học trưởng, anh đứng ở đây đợi em nhé, em đi mua vé……” Mễ Bối Bối nói với Mục Phi rồi chạy bước nhỏ về phía quầy bán vé.
“Này, cầm lấy tiền đi chứ……” Mục Phi gọi với theo đằng sau.
“Không cần đâu, em có tiền mà!” Mễ Bối Bối đáp gọn lỏn mà không thèm quay đầu lại.
Mục Phi biết nha đầu này không thiếu tiền nên cũng chẳng khách khí nữa.
Chỉ một lát sau, Mễ Bối Bối đã chạy quay trở lại.
“Học trưởng, mau lên, mau tới đây……”
Nàng tóm lấy tay Mục Phi, kéo anh chạy xề xệch về phía phòng chiếu phim.
“Ơ? Cần gì phải vội vàng thế chứ?” Mục Phi hỏi.
“Đương nhiên phải vội rồi, phim chiếu bắt đầu rồi kìa.”
Mục Phi ngoảnh đầu nhìn lướt qua khu vực bán đồ ăn vặt bên cạnh, “Nhưng mà…… xem phim mà em không mua chút đồ ăn vặt nào sao?”
“Hắc hắc……”
Mễ Bối Bối lại chớp chớp đôi mắt to, cười gian xảo: “Không cần mua đâu, em mang theo sẵn rồi……”
Mục Phi nhìn chiếc túi xách nhỏ xíu của nàng, chẳng thể tưởng tượng nổi cái túi bé tí tẹo thế kia thì đựng được bao nhiêu là đồ ăn.
---❊ ❖ ❊---
Bên ngoài rạp chiếu phim vắng vẻ bao nhiêu, bên trong cũng quạnh quẽ bấy nhiêu.
Mục Phi cùng Mễ Bối Bối bước vào phòng chiếu, lúc này mới phát hiện căn phòng rộng lớn có sức chứa hàng ngàn người này về cơ bản là ‘trống trơ như dã ngoại’, phần lớn các ghế ngồi đều bỏ trống.
Mục Phi đảo mắt nhìn quanh, nhẩm tính người xem phim ở đây còn chưa nổi năm mươi người.
“Chỗ ngồi của chúng ta ở đâu thế?” Mục Phi nhỏ giọng hỏi.
“Ở bên này, bên này……’ Mễ Bối Bối vừa nói, vừa kéo tay Mục Phi đi thẳng về phía cuối rạp.
“Chính là chỗ này……” Cuối cùng, Mễ Bối Bối kéo anh ngồi xuống dãy ghế chính giữa ở hàng cuối cùng.
Mục Phi nhướng mày, “Anh bảo này nha đầu, em ngốc à? Ghế trống nhiều thế cơ mà, sao lại mua vé hàng cuối cùng làm gì?”
“Học trưởng à, cái này thì anh không hiểu rồi nhé! Vị trí ở đây ấy mà, cực kỳ tuyệt vời luôn……” Mễ Bối Bối cười đáp.
“Tuyệt vời? Sao anh chẳng thấy chỗ nào tuyệt ở đây cả!” Mục Phi bất đắc dĩ đáp.
“Hắc hắc, muốn biết tại sao nó tuyệt không? Anh ngồi xuống đi rồi em nói cho nghe……” Mễ Bối Bối kéo cánh tay Mục Phi, ép anh ngồi xuống ghế.
Ngay sau khi Mục Phi vừa ngồi xuống, thân hình mềm mại của nàng liền uyển chuyển lao tới, ngồi trọn lên đùi Mục Phi, đồng thời giơ hai tay ôm chầm lấy cổ anh. Vừa bị nàng ôm lấy như vậy, Mục Phi đã lập tức ngửi thấy mùi hương thơm ngát phảng phất xộc thẳng vào sống mũi.
“Hắc hắc, điểm tốt của hàng ghế cuối này chính là……”
Mễ Bối Bối cười gian, phả hơi nóng bên tai Mục Phi, thì thầm thủ thỉ,
“Chính là làm chuyện gì…… cũng không sợ có người quấy rầy……”
Mễ Bối Bối vừa dứt lời, Mục Phi liền cảm nhận được hai phiến môi mềm mại áp chặt lên đôi môi mình. Tiếp theo đó, một chiếc lưỡi nghịch ngợm cạy hàm răng anh ra, luồn thẳng vào trong khoang miệng.
Đến lúc này, Mục Phi đã hoàn toàn hiểu rõ.
Nha đầu này nào có ý định xem phim ảnh gì chứ?
Ý của nàng rõ ràng là ‘ý đồ của Sở Vương không nằm ở chén rượu’, xem phim chỉ là cái cớ, mục đích thực sự là muốn chiếm tiện nghi của anh cơ……
Đồng thời, Mục Phi cũng cảm thấy vô cùng bất lực trước sự ‘mặt dày’ và ‘bạo dạn’ của tiểu nha đầu này.
Trước kia, Mục Phi luôn cho rằng bản thân mình đã đủ ‘máu dê’ rồi, lúc nào cũng lăm le chiếm tiện nghi của Hạ Tuyết và Lâm Nhược Y.
Nhưng đến tận bây giờ Mục Phi mới nhận ra, so với Mễ Bối Bối thì anh quả thực trong sáng thuần khiết chán.
Cái tên nhãi con này lừa anh đến rạp chiếu phim để sàm sỡ, tính ra còn tà ác hơn cả anh gấp vạn lần.
Lúc này Mục Phi chỉ thầm thấy may mắn: ‘Cũng may nha đầu này là con gái, chứ nếu nó là con trai thì đích thị là một tên lưu manh chính hiệu rồi……’
Và trong lúc Mục Phi còn đang ‘bất lực’ suy nghĩ đó, Mễ Bối Bối hình như đã hôn đến mức hơi mệt, liền dịu dàng buông môi anh ra.
“Học trưởng, lúc nãy anh chẳng phải vừa hỏi em tại sao không mua đồ ăn vặt đấy thôi?”
Mễ Bối Bối đổi sang một tư thế thoải mái hơn, nàng ngồi vắt ngang trên hai đùi Mục Phi, đối mặt trực diện với anh, “Đó là bởi vì, Bối Bối đã mang theo món ăn vặt sẵn rồi chứ lị……”
Mễ Bối Bối dùng ngón trỏ của bàn tay phải thon dài khẽ mơn trớn đôi môi Mục Phi, rồi thò ngón tay vào trong miệng anh, cười gian xảo nói:
“Còn học trưởng…… chính là món ăn vặt của em……”
“Bây giờ…… em muốn bắt đầu thưởng thức món ăn vặt thơm ngon này đây……”
Nói đoạn, Mễ Bối Bối liếm liếm đôi môi mềm mọng của mình, lại cúi sát xuống bờ môi Mục Phi……