Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 4033 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1093
Sự sai lệch giữa hiện thực và tư liệu tương lai

❊ ❊ ❊

“Chủ nhân, ước chừng theo em thấy, lỗ hổng này nếu không ngăn chặn lại, chậm nhất một tháng nữa sẽ bùng phát. So với thời gian ghi chép trong tư liệu, ít nhất đã sớm hơn ba tháng đấy……” Tiểu Manh nói trong đầu Mục Phi.

“Ừm…… Cái này……” Vừa nghe nói vậy, trong lòng Mục Phi khẽ động.

Trước kia, bất cứ việc gì làm hắn cũng đều cố gắng giữ thái độ khiêm tốn.

Bởi vì trước đây hắn đã xem rất nhiều phim khoa học viễn tưởng về chủ đề xuyên không, trong đó đều có cốt truyện tương tự, chính là một việc nào đó do nhân vật chính làm đã thay đổi lịch sử, từ đó ảnh hưởng đến tương lai.

Người ta thường nói ‘sai một ly, đi một dặm’, theo những lý thuyết trong các bộ phim đó, rất có thể chỉ là một chuyện nhỏ không đáng kể, dưới tác dụng của ‘hiệu ứng cánh bướm’, cũng sẽ tạo ra ảnh hưởng không thể lường trước đối với tương lai.

Mục Phi không biết lý thuyết trong phim có chính xác hay không, nhưng hắn buộc phải cẩn trọng.

Nhưng xoay qua xoay lại, ‘sự sai lệch’ này vẫn cứ xảy ra, điều này khiến Mục Phi cảm thấy hơi phiền muộn, lại vừa có chút lo lắng.

“Tiểu Manh, sự sai lệch này…… sẽ có ảnh hưởng gì tới tương lai không?” Mục Phi hỏi.

“Hừm, hiện tại…… vẫn chưa biết nữa……” Giọng nói của Tiểu Manh truyền vào trong đầu.

Lo lắng một lát, Mục Phi thầm nghĩ dẫu sao thì chuyện cũng đã xảy ra, bản thân lại chẳng có năng lực làm gì khác, chi bằng cứ đi tới đâu tính tới đó vậy.

‘Chuyện của tương lai, để tương lai hãng hay, bổn thiếu gia đây vẫn nên giải quyết ổn thỏa chuyện trước mắt trước đã……’ Mục Phi nghĩ thầm, không còn xoắn xuýt về vấn đề này nữa.

“Tiểu Manh, em nói là đã chuẩn bị sẵn tư liệu cho anh rồi cơ mà.” Mục Phi lại hỏi.

“Đúng vậy, đều chuẩn bị xong hết rồi đây, anh chỉ cần kết nối kính với máy tính, sao chép tư liệu ra là được……”

“Đến lúc đó, anh chỉ cần giao những tư liệu này vào tay vị đại thẩm tiến sĩ Tiểu Yến kia, dựa vào kỹ thuật của cổ, hoàn toàn có thể phát triển ra phần mềm giảm thiểu nguy cơ này……” Tiểu Manh đáp.

Tiểu Yến, đại thẩm, không biết nếu tiến sĩ Tiểu Yến mà biết cách gọi này, cô ấy sẽ nghĩ thế nào đây.

“Ừm, vậy cũng được, vất vả cho em rồi……” Mục Phi tiện miệng khách khí nói.

“Hi hi, vất vả thì không cần đâu, khi nào chủ nhân rảnh rỗi, dẫn em và bản thể đi Thái Lan chơi một chuyến là được lém……”

“Em rất có hứng thú với một loại sinh vật gọi là người lai thái đấy, anh nói xem bọn họ đi tiểu thế nào nhỉ, là đứng hay là ngồi xổm thế, rất muốn xem thử ghê……”

“Này này này, chủ nhân, anh đừng cắt đứt liên lạc chứ, em còn chưa nói xong mà, này……”

Mẹ kiếp, Trí tuệ nhân tạo này cũng thật là biến chất quá đi……

---❊ ❖ ❊---

“Ờ……”

Sau khi cắt đứt liên lạc, Mục Phi hơi cảm thấy lúng túng.

Bởi vì hắn phát hiện ra, tiến sĩ Tiểu Yến đang trừng mắt nhìn hắn chằm chằm, hai người lớn mắt trừng mắt nhỏ với nhau.

“Xin lỗi, vừa rồi đang suy nghĩ vấn đề nên thất thần mất rồi.” Mục Phi gãi đầu giải thích.

“He he, không cần giải thích đâu, tôi hiểu mà……”

Tiến sĩ Tiểu Yến xua xua tay mỉm cười, tiếp tục quay lại chủ đề chính, “Vậy sĩ quan Mục Phi nghĩ thế nào rồi, có suy nghĩ gì chưa?”

“Cái này…… hiện tại vẫn chưa……” Mục Phi đáp.

Còn cần suy nghĩ gì nữa chứ? Thậm chí hắn còn có cả cách giải quyết vấn đề rồi cơ mà.

Chỉ là hiện tại Mục Phi đang gặp chút khó khăn, khó xử ở chỗ làm thế nào để giao đống tư liệu này cho bọn họ.

Nếu cứ giao thẳng như vậy, thì việc hắn nắm giữ rất nhiều tư liệu ‘tiên tiến’ sẽ bị ‘phơi bày’ mất.

Nhưng nếu không đưa tư liệu cho họ, mà để phòng làm việc của Tư Đồ Băng Quang đi làm, thì phòng làm việc lại phải ‘phơi bày’.

Cả hai cách làm này đều mang hơi hướng gian lận một chút.

Hơn nữa, dù sao thì cũng đã có cách giải quyết, vậy thì không cần phải vội. Ít nhất cũng phải ‘câu giờ’ bọn họ một chút, để họ biết rằng bản thân mình cũng ‘rất không dễ dàng’, ‘tốn không ít sức lực’. Đến lúc đó, mình muốn ‘phần thưởng’ gì đó thì cũng dễ mở lời hơn.

Mà tiến sĩ Tiểu Yến nghe Mục Phi nói không có cách nào, cũng không hề cảm thấy bất ngờ hay thất vọng chút nào.

Dẫu sao con ngựa thành Troy này cũng vô cùng rắc rối, nếu mà dễ giải quyết như vậy thì các cô ấy đã chẳng phải ‘có bệnh vái tứ phương’ mà đến tìm Mục Phi rồi.

Hơn nữa, nếu Mục Phi thực sự chỉ liếc mắt một cái là đưa ra được cách giải quyết, e rằng trong lòng bọn họ cũng không thể tiếp nhận nổi, chắc chắn sẽ bị đả kích cho một vố đau đớn.

“Không sao đâu, tôi cũng chỉ tiện miệng hỏi vậy thôi, vậy chúng ta tiếp tục nhé……” Tiến sĩ Tiểu Yến nói.

Nói xong, cô ấy lại chỉ vào những dữ liệu và nguyên tắc trên màn hình, bắt đầu giới thiệu cho Mục Phi……

---❊ ❖ ❊---

Tiến sĩ Tiểu Yến ở bên đó cứ nói thao thao bất tuyệt, còn Mục Phi ở đây thì lơ mơ lắng nghe.

Mặc dù Mục Phi cũng hiểu một chút kiến thức về mạng, nhưng so với tiến sĩ Tiểu Yến thì thực sự không cùng một đẳng cấp. Những thuật ngữ chuyên môn mà cô ấy nói khiến Mục Phi cảm thấy vô cùng mơ hồ.

Mục Phi rõ ràng là không hiểu, nhưng hiện tại lại cứ phải ra vẻ ta đây hiểu rất rõ, rất tường tận, thật sự rất vất vả nha.

Phải thừa nhận rằng, không hiểu nhưng cứ ra điều hiểu biết, hơn nữa còn phải làm sao cho mặt không đỏ tim không đập, đây cũng là một loại bản lĩnh đấy.

Lại giảng giải thêm mấy phút nữa, điện thoại của Mục Phi bỗng nhiên reo lên.

Hắn rút điện thoại ra xem, là Khương Cẩn Điệp gọi tới. Mục Phi không để ý lắm, hắn chỉ nghĩ chắc là Khương Cẩn Điệp và Tiểu Manh đã về đến nhà, nên gọi điện báo bình an cho mình mà thôi.

Thế nhưng khi hắn vừa nghe máy, thì ngẩn người ra.

“Sư phụ, không hay rồi, anh mau về đi……”

Giọng điệu có phần hoảng hốt của Khương Cẩn Điệp từ trong điện thoại truyền ra, “Người thuê trọ nhà anh, cái cô tên là Dạ Phong ấy, cô ấy bị thương rồi, á á á á, sao lại chảy máu nữa rồi……”

“Cái gì!?” Mục Phi cũng giật mình thon thót, từ trên ghế đứng phắt dậy.

Đối với Khương Cẩn Điệp, Mục Phi cũng coi là hiểu rõ. Đồ đệ phá gia chi tử này của hắn bình thường thì lôi thôi lếch thếch, lơ ngơ cẩu thả nhưng hễ đụng đến ‘chính sự’ thì vẫn rất vững vàng.

Mà đến cô ấy cũng phải sốt ruột như vậy, có thể thấy tình hình của Dạ Phong thực sự không ổn chút nào.

“Sao cô ấy lại bị thương? Tình hình bây giờ thế nào rồi?” Mục Phi vội vàng hỏi.

“Cô ấy bị thương thế nào ư? Anh hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai hả?”

“Vẻ ngoài thì cô ấy bị thương không nặng lắm, chính là kiểu lơ mơ, nửa tỉnh nửa mê, toàn thân cứ run lẩy bẩy, thỉnh thoảng còn nôn ra máu. Tôi muốn đưa cô ấy đi bệnh viện, mà cô ấy cứ chết quyết không chịu đi.”

“Sư phụ, bên anh thế nào rồi? Nếu không bận thì mau chóng về đi, ở đây cô ấy, rồi lại còn Tiểu Manh nữa, á á á…… Tôi sắp bận không xuể nữa rồi đây này.” Lúc Khương Cẩn Điệp nói chuyện, bên đó vẫn còn phát ra tiếng lách cách bận rộn cái gì không rõ.

“Được rồi, anh biết rồi, anh lập tức về ngay đây, có tình hình gì thì gọi điện cho anh.” Mục Phi nói xong liền cúp điện thoại, sắc mặt hơi trầm xuống.

“Sĩ quan Mục Phi, có chuyện gì vậy?” Tiến sĩ Tiểu Yến hỏi.

“Trong nhà có chút việc gấp, tiến sĩ Tiểu Yến, cô sao cho tôi một bản tư liệu này nhé……”

Mục Phi chỉ vào màn hình máy tính, “Ngay khi tôi xử lý xong chuyện bên kia, tôi sẽ nghiên cứu cái này, nhất định sẽ nhanh chóng giải quyết vấn đề. Còn nữa, sắp xếp một chiếc xe đưa tôi về thành phố.”

“Không thành vấn đề, cứ giao cho tôi……”

Tiến sĩ Tiểu Yến cũng nhìn ra Mục Phi đang rất vội, không nói hai lời lập tức sắp xếp ngay.

Cô ấy ghi đống dữ liệu đó thành đĩa quang, trong lúc ghi đĩa thì gọi điện thoại gọi xe giúp Mục Phi. Điện thoại vừa gọi xong thì đĩa quang cũng đã ghi xong xuôi.

“Sĩ quan Mục Phi, cái này cho anh, xe chắc cũng sắp đến dưới lầu rồi đấy……”

Tiến sĩ Tiểu Yến bỏ đĩa quang vào trong chiếc túi nhỏ rồi đưa cho Mục Phi, “Vậy tôi đành đợi tin tốt của anh nhé…… Còn nữa, tài liệu này của chúng ta phải bảo mật tuyệt đối, anh hiểu mà.”

“Tôi biết.” Mục Phi đáp lời một tiếng, cầm lấy đĩa quang rồi cắm cổ chạy xuống lầu……

---❊ ❖ ❊---

“Hừm……”

Sau khi Mục Phi rời đi, tiến sĩ Tiểu Yến ngả người ra phía sau ghế làm việc, vươn vai vận động cái cổ đang mỏi nhừ.

Để giải quyết vấn đề này, hai ngày nay cô ấy chỉ ngủ có ba tiếng. Mặc dù vẫn có thể chống đỡ được nhưng cũng rất mệt mỏi.

Không tìm được phương pháp giải quyết, cô ấy ít nhiều cũng cảm thấy có chút thất vọng.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, trong lòng cô ấy cũng có một chút ăn mừng. Dẫu sao thì nếu Mục Phi đến mà giải quyết xong xuôi chỉ trong ba đường hai nấc, thì lòng tự trọng của đám người bọn họ coi như tổn hại nặng nề.

Nghỉ ngơi chớp nhoáng một chút, tiến sĩ Tiểu Yến định tiếp tục làm việc, thế nhưng đợi đến khi tay chạm vào bàn phím, cô ấy mới phát hiện ra màn hình máy tính cứ lắc la lắc lư không ngừng.

Cô ấy thừa biết cái này không phải do máy tính bị rung, mà là do chính bản thân cô ấy đang lảo đảo.

Cô ấy nhận ra, cứ hễ Mục Phi tới là cô ấy lại phó thác toàn bộ hy vọng lên người Mục Phi, bản thân có chút lơi lỏng rồi.

Nhưng dù có lơi lỏng hay không, cô ấy phát hiện ra mình thực sự là hơi mệt, sắp không chịu nổi nữa rồi. Cô ấy đành phải đi nghỉ ngơi một lát trước, lát nữa quay lại chiến đấu tiếp vậy.

Và ngay lúc cô ấy đang đi về phía phòng nghỉ, đi ngang qua một phòng máy nào đó, cô ấy bỗng khựng bước chân lại. Suy nghĩ một chút, cô ấy lại quay người đi tới.

Cô ấy vừa bước vào phòng máy liền nhìn thấy một cô gái xinh đẹp cũng mặc áo blouse trắng nhưng trông rõ ràng là trẻ tuổi hơn những người khác, đang ‘lách cách lách cách’ gõ bàn phím trước máy tính với tốc độ cực nhanh. Đôi mắt to tròn dán chặt vào màn hình, ra vẻ vô cùng chuyên chú.

“Này……” Tiến sĩ Tiểu Yến bước tới vỗ nhẹ lên vai của nữ tài nữ nhỏ tuổi.

“Á á á……”

Tiểu tài nữ bị dọa cho giật mình, hét toáng lên.

Quay đầu lại nhìn thì ra là tiến sĩ Tiểu Yến, lúc này cô bé mới xoa xoa bộ ngực chẳng có mấy quy mô của mình, thở dài một hơi thật dài.

“Phù…… Tiểu Yến dì ơi, dì muốn làm gì thế hả, dọa chết cháu rồi.” Tiểu tài nữ nhíu mày phàn nàn.

Mà cô bé cũng chẳng khác tiến sĩ Tiểu Yến là bao, vừa rảnh rỗi một cái là lại tựa lưng vào ghế máy tính, lắc trái lắc phải để thả lỏng cái cổ và bả vai đang ê ẩm.

“He he, không phải dì dọa cháu, mà là do cháu quá tập trung đấy chứ……” Tiểu Yến mỉm cười đáp.

Nói xong, cô lại chỉ vào màn hình, “Cháu thế nào rồi, có thu hoạch gì không?”

“Hầy, đến Tiểu Yến dì còn bó tay toàn tập cơ mà, cháu thì có cách gì được chứ.” Tiểu tài nữ bất lực buông tay, sau đó cầm lấy lọ thuốc nhỏ mắt trên bàn, ngửa đầu nhỏ vào mắt.

Trong đôi mắt to tròn của cô bé cũng có rất nhiều tơ máu, rõ ràng là cô bé cũng cực kỳ vất vả.

“He he, dì đã già rồi, không bằng thời trẻ nữa. Hơn nữa, chẳng phải cháu là cái gì mà…… ‘thiếu nữ xinh đẹp siêu cấp vô địch vũ trụ’ gì đó hay sao, chẳng lẽ còn có vấn đề nào mà cháu không giải quyết được cơ chứ.” Tiến sĩ Tiểu Yến trêu chọc.

Nghe Tiểu Yến nói vậy, khuôn mặt xinh đẹp của tiểu tài nữ lập tức đỏ bừng.

Hôm đó khi cô bé ở một mình trong phòng tự luyến, lẩm bẩm tự nói chuyện một mình thì vô tình bị tiến sĩ Tiểu Yến nghe thấy, cái danh hiệu ‘thiếu nữ xinh đẹp siêu cấp vô địch vũ trụ’ này của cô bé cứ thế mà bị truyền ra ngoài.

“Tiểu Yến dì, dì nói cái gì thế hả, không phải đã nói là không nhắc đến cái tên này nữa cơ mà, không cho phép nhắc tới, không cho phép nhắc tới đâu đấy.!” Tiểu tài nữ nhắm nghi tít mắt lại, hai tay lại khua khoắng về phía tiến sĩ Tiểu Yến làm nũng nói.

Mà cô bé vốn không muốn dây dưa mãi vấn đề này, vội vàng đánh trống lảng sang chuyện khác, “Đúng rồi, Tiểu Yến dì, chẳng phải dì đã nhờ Lý gia gia đi mời cái tên Mục Phi kia về rồi cơ mà.”

“Tình hình thế nào rồi? Cậu ta có cách gì không?” Tiểu tài nữ hỏi.

Nhắc đến đây, cô bé mở trừng mắt nhìn tiến sĩ Tiểu Yến với vẻ ‘căng thẳng’ và ‘quan tâm’.

“Hầy……”

Tiến sĩ Tiểu Yến lại buông tay, làm ra vẻ mặt đầy bất lực.

Nhìn thấy vẻ mặt này của cô, tiểu tài nữ làm sao mà không biết đã xảy ra chuyện gì chứ.

Cũng chính vì biết Mục Phi không giải quyết được vấn đề, cô bé liền cảm thấy vui mừng khôn xiết.

“Ha ha ha ha, cháu biết ngay là cậu ta căn bản chẳng được tích sự gì mà, lần trước cậu ta phá giải được mật mã chẳng qua chỉ là ăn may mà thôi, cậu ta chẳng qua chỉ là cái đồ ‘thùng rỗng kêu to’ mà thôi, hừ hừ hừ hừ……” Tiểu tài nữ đắc ý nói.

Giá sách của tôi

Thêm quyển sách này vào giá sách

Lỗi chương/Báo cáo điểm này

Tuyên bố quan trọng: Tất cả văn bản, mục lục, bình luận, hình ảnh,... của tiểu thuyết "Bạn gái tương lai của tôi" đều do cư dân mạng đăng tải hoặc tải lên và duy trì hoặc đến từ kết quả công cụ tìm kiếm, thuộc hành vi cá nhân, không liên quan đến quan điểm của trang web này.

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết, vui lòng quay lại trang chủ của trang web Đích Thiên Văn Học, địa chỉ thường trực của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

[Dịch từ bản vi] ChuongId:1086
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.