Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 3989 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1020
Tìm dược

❊ ❊ ❊

Xa Vĩ Thần gọi bốn năm cuộc điện thoại, giúp Mục Phi thăm dò chuyện dược liệu, nhưng kết quả lại không mấy lý tưởng.

"Thần tượng, những cái đánh dấu tích là chắc chắn kiếm được..."

Xa Vĩ Thần cầm tờ giấy kia đưa cho Mục Phi xem, mà đằng trước tên của những loại dược liệu đó, phần lớn đều được đánh dấu tích.

"Còn những cái đánh dấu 'tròn' ở đằng trước này thì tương đối hiếm. Chỉ có thể 'lục lọi' ở một số gia tộc Trung y đời đời gia truyền, hoặc là mấy thương nhân chuyên làm về dược liệu tà môn này. Tôi đoán tám phần là kiếm được, nhưng giá cả..." Xa Vĩ Thần nói đến đây, buông tay một cái, ý tứ rất rõ ràng, giá cả tuyệt đối không rẻ.

"Mặc kệ giá bao nhiêu, cậu cứ cố gắng giúp tôi lo liệu đi. Cậu có tiền thì cứ ứng trước giúp tôi, đợi xong xuôi hết tôi sẽ trả cậu. Tiền không đủ thì gọi điện cho tôi, đám dược liệu này rất quan trọng, tôi đang cần gấp, nhất định phải kiếm cho bằng được." Mục Phi không cần nghĩ ngợi đáp.

Nhìn biểu cảm nghiêm túc ra trò của Mục Phi, Xa Vĩ Thần cũng biết cậu ấy thật sự có 'việc gấp', không hề nói đùa, bèn gật đầu nhận lời.

"Thần tượng, còn rắc rối nhất chính là hai vị này..."

Sau đó, cậu ta lại chỉ vào hai vị dược liệu duy nhất trên tờ giấy kia không đánh dấu tích cũng chẳng đánh dấu tròn, "Cái 'Xích dũng' này còn tạm chấp nhận, ít nhất cũng từng nghe qua, chỉ là thực sự rất rất khó kiếm mà thôi..."

"Còn về phần món còn lại này, cái 'Thanh dịch khoát du' này rốt cuộc là cái quái gì thế? Khoát du thì tôi từng nghe qua rồi. Nhưng mà thêm hai chữ 'thanh dịch' vào thì rắc rối to. Đừng nói là tôi, ngay cả mấy ông chú bác làm Trung y mấy chục năm của tôi còn chưa từng nghe bao giờ. Liệu có phải nhầm lẫn gì không vậy?" Xa Vĩ Thần hỏi.

"Ừm, chắc là không đâu..." Mục Phi xoa cằm đáp.

Những dược liệu này đều do Từ Tiểu Manh viết cho cậu. Mà đối với Từ Tiểu Manh, Mục Phi vẫn luôn duy trì sự 'tin tưởng tuyệt đối'.

Con nhóc ngốc nghếch đó tuy bình thường hay 'ngốc nghếch' một trận, phạm chút chuyện ngớ ngẩn. Nhưng trong những chuyện tương đối quan trọng, con bé chưa từng phạm sai lầm bao giờ. Đã có thể viết ra được, vậy thì vị dược liệu này chắc chắn là có tồn tại.

"Thật sự không nhầm chứ?"

Xa Vĩ Thần bất đắc dĩ lắc lắc tay, "Vậy thần tượng à, hai vị cuối cùng này, em không dám đảm bảo là sẽ kiếm được đâu, em chỉ có thể cố gắng giúp anh ngóng chừng thôi. Nhưng đoán chừng... khả năng kiếm được không lớn lắm, ngoài chỗ em ra, anh vẫn nên nghĩ thêm các cách khác, chuẩn bị sẵn hai đường đi."

"Ừ." Mục Phi gật gật đầu.

Mà ngoài mặt Mục Phi thì gật đầu nhận lời, nhưng thực tế trong lòng cậu cũng có chút khó xử.

Bởi vì ở Bắc Đô cậu hoàn toàn chẳng quen biết mấy người bạn, ngoài Xa Vĩ Thần ra, càng không có ai biết 'kiếm dược' cả. Bảo cậu nghĩ cách, cậu cũng chẳng biết nên bắt đầu từ đâu.

'Cái này phải làm sao đây, chẳng lẽ... mình còn phải lên mạng tra cứu nữa ư? Có vẻ... không đáng tin cậy cho lắm nhỉ? Mình phải tìm ai đây cơ chứ?' Mục Phi vừa thầm phiền muộn nghĩ trong lòng.

Vừa nghĩ vừa nghĩ, bỗng nhiên, trong đầu cậu lóe lên một cái, sẹt qua một cái tên ---- 'Võ Hùng'.

Nghĩ đến tên gia hỏa này, Mục Phi bỗng thông suốt, cảm thấy hai vị dược liệu này đã có hy vọng rồi.

Mục Phi đang suy nghĩ ở bên này, Xa Vĩ Thần tất nhiên là không biết Mục Phi đang suy tính điều gì, hơn nữa cậu ta lại có chút tò mò về công dụng của việc Mục Phi thu thập những dược liệu này.

Đúng lúc cậu ta muốn lên tiếng hỏi, lại thấy một đại nam sinh dáng người cao gầy, vẻ mặt khá có tinh thần, vừa ngáp vừa đi tới.

"Hức a..."

Tư Đồ Băng Quang ngồi xuống, dụi dụi mắt, bày ra bộ dạng ủ rũ không còn chút sức sống nào.

Mục Phi tự nhiên biết sở dĩ tên này lại có bộ dạng này là vì ngày hôm qua đã giúp mình tra cứu tài liệu.

"Tiểu Quang, vất vả rồi, thế nào rồi?" Mục Phi hỏi.

Mà Tư Đồ Băng Quang lại lắc đầu, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ nói, "Nhiều quá, ngày hôm qua em mở liền mười bảy máy tính cùng lúc để tra, chẳng qua mới chỉ tra xong người bản địa Bắc Đô cùng với nhân viên tạm trú mà thôi. Kiểu tương tự thì có khoảng mười mấy người, nhưng lại không có kẻ mà anh muốn tìm..."

"Lão đại, làm thế này... không ổn đâu, nếu cứ theo cách tra này, đừng nói là tra khắp cả toàn quốc, phỏng chừng mấy thành phố ở gần Bắc Đô còn chưa tra xong, em đã lực kiệt tâm lực mà chết rồi..." Tư Đồ Băng Quang vẻ mặt rầu rĩ nhìn về phía Mục Phi.

Nghe cậu ta nói vậy, Mục Phi ngẫm lại, cũng cảm thấy cách tra này không đáng tin cậy.

Dù sao sớm muộn gì Mục Phi cũng phải đi tìm 'Võ Hùng' một chuyến, đã như vậy, chi bằng trực tiếp giao phó để hắn tiện thể làm luôn chuyện này.

Nghĩ đến đây, Mục Phi xua xua tay với Tư Đồ Băng Quang, "Thôi vậy, cậu đừng tra nữa, để tôi nghĩ cách khác..."

"Lão đại, em phải hỏi một câu, anh tìm một người như thế để làm gì vậy?" Tư Đồ Băng Quang nhíu mày, khó hiểu hỏi.

Mà Xa Vĩ Thần tuy không nói gì, nhưng cũng quay đầu nhìn về phía Mục Phi, bộ dạng chờ đợi đáp án ---- rõ ràng, cậu ta cũng đang chờ lời giải đáp của Mục Phi.

Hơn nữa cậu ta đoán được, Mục Phi thu thập những dược liệu này, chắc chắn có liên quan đến người đang cần tìm.

Thực ra bản thân Mục Phi không muốn nói chuyện này cho hai người bọn họ lắm, bởi vì hễ nghĩ đến hai chữ 'hủy dung', trong lòng cậu lại cảm thấy có chút tàn nhẫn.

Thế nhưng nhìn biểu cảm của hai người trước mặt, cậu biết, e là nếu mình không nói ra chút gì, hai người này sẽ không chịu bỏ qua đâu.

"Phù, được rồi, tôi nói cho hai người biết, hy vọng hai người đừng sợ..."

Mục Phi thở dài một hơi, giải thích nói, "Tên gia hỏa kia là một tên cuồng sát biến thái, hắn đã làm bị thương bạn của tôi, hơn nữa thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn. Tôi tìm hắn, là muốn vặn đầu hắn xuống, bắt hắn phải trả giá cho những việc làm của mình!"

Nghe Mục Phi nói vậy, Tư Đồ Băng Quang và Xa Vĩ Thần không khỏi đưa mắt nhìn nhau, đều hít vào một ngụm khí lạnh.

Mặc dù trước đó bọn họ đã biết Mục Phi vô cùng 'tàn nhẫn', nhưng lại không ngờ cậu có thể 'tàn nhẫn' đến mức này.

Đã đơn độc đi tìm một tên sát nhân thì thôi đi, lại còn muốn vặn đầu người ta xuống? Tên này gan cũng lớn quá mức rồi chứ?

Nhưng mà dù thế nào đi nữa, bất luận là Xa Vĩ Thần hay Tư Đồ Băng Quang, hai người bọn họ đều là công tử 'đại gia tộc'. Tầm mắt và những đại trường hợp bọn họ từng chứng kiến, vượt xa người cùng trang lứa rất nhiều.

Cho nên, nghe Mục Phi nói xong, hai người chỉ kinh ngạc một chút rồi thôi, không đến mức bị dọa sợ.

"Đó là một tên cuồng sát... thần tượng, thế bạn của anh, không sao chứ?" Xa Vĩ Thần thăm dò hỏi.

"Không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng gương mặt... bị thương rất nặng..."

Mục Phi chỉ vào mặt mình, lại lắc đầu, "Đối với một con gái mà nói... chuyện này quá tàn nhẫn..."

"Ồ..."

Khi Mục Phi thốt ra ba chữ 'con gái', Tư Đồ Băng Quang và Xa Vĩ Thần lập tức hiểu rõ tất cả...

---❊ ❖ ❊---

Lúc ăn cơm xong, Mục Phi tách ra khỏi Tư Đồ Băng Quang và Xa Vĩ Thần, tính ra đã là một tiếng sau.

Ngồi trên xe, Mục Phi lật tìm trong điện thoại số của tên gia hỏa tên là 'Võ Hùng', rồi bấm gọi.

Thực ra 'Võ Hùng' này, Mục Phi cũng chưa từng gặp mặt.

Số điện thoại của hắn là do thuộc hạ của Lý Hiểu Vũ, vị mục sư hệ nước Sà Lan để lại cho cô ấy.

Cô ta lúc đó đã nói với Mục Phi rằng, 'Võ Hùng này là kẻ trung thành tuyệt đối với đại ca của anh, hắn cũng ở Bắc Đô. Nếu anh có vấn đề gì không thể giải quyết, có thể liên hệ với hắn, hắn sẽ cố gắng hết sức giúp anh----tất nhiên, sự giúp đỡ của hắn chưa chắc đã là miễn phí...'

Nhưng từ lúc đến Bắc Đô tới giờ, Mục Phi cũng chẳng đụng phải chuyện gì thực sự 'làm khó' mình, cho nên vẫn luôn không liên lạc với hắn.

Thế nhưng đối với Mục Phi hiện tại mà nói, e là tìm tên gia hỏa này chính là phương pháp duy nhất có thể nhanh chóng giải quyết vấn đề trước mắt.

"Tút..."

Điện thoại đổ chuông rất lâu, đầu dây bên kia mới nhận máy, một giọng nói đàn ông có phần trầm đục truyền ra, "Alo, ai đấy?"

"Tôi là Mục Phi, muốn tìm anh giúp một chút chuyện."

"Mục Phi? Mục Phi..."

Người đàn ông bên kia sau khi suy nghĩ, chợt bừng tỉnh đại ngộ, "Cậu là vương... là em trai của Lý Hiểu Vũ à?"

"Đúng vậy, tôi có chút việc muốn nhờ anh giúp một tay..." Mục Phi đi thẳng vào vấn đề.

"Được rồi, có chuyện gì, đợi gặp mặt rồi nói tiếp. Phố Bảo Hiểm số 1033, quán bar Hồ Ly Đỏ, trước bốn giờ tôi có thời gian... tút... tút..." Đầu dây bên kia nói xong, thậm chí còn chẳng cho Mục Phi cơ hội nói lời nào, trực tiếp cúp máy.

'Người ở bên cạnh Hiểu Vũ ca, đều có cá tính mạnh mẽ thế này sao?' Mục Phi nhìn điện thoại của mình, lắc đầu, bất đắc dĩ nghĩ thầm.

Đã biết địa điểm, Mục Phi không chần chừ thêm nữa, nổ máy xe chạy thẳng về hướng cái gọi là 'quán bar Hồ Ly Đỏ' kia.

---❊ ❖ ❊---

Quán bar Hồ Ly Đỏ là một quán bar nhỏ nằm ở tầng hầm nửa nổi nửa chìm, quy mô không lớn, nhưng vị trí lại khá tốt, nằm trên một con phố thương mại phía ngoài vành đai 2 và bên trong vành đai 3 của Bắc Đô. Xung quanh đây đều là những 'cư dân lâu năm' của Bắc Đô, điều kiện kinh tế đều không tồi, xem ra việc kinh doanh của quán bar này cũng sẽ không tệ.

Chỉ là những nơi như quán bar hay KTV, thông thường buổi tối mới là khung giờ 'cao điểm', nơi này tự nhiên cũng giống như vậy. Lúc Mục Phi tới, quán bar vừa mới mở cửa, trước cửa không có lấy một chiếc xe nào, rõ ràng là khách khứa vẫn chưa tới.

Sau khi bước vào, Mục Phi nhìn ra phía quầy bar, một người đàn ông trông không cao lắm, để ria mép con kiến, diện mạo khá là cool ngầu, đang đứng ở đó lau từng chiếc ly rượu.

"Chào anh, tôi tìm..." Mục Phi lên tiếng.

"Mục Phi?" Tên cool ngầu đó ngước mí mắt nhìn Mục Phi một cái, vừa lau ly rượu vừa lên tiếng hỏi.

"Là tôi." Mục Phi gật đầu.

"Qua đây đi..."

Tên cool ngầu đó lau sạch chiếc ly trong tay xong, lại cầm chiếc khăn trên quầy bar lau tay, dẫn Mục Phi đi về phía sâu bên trong quán bar.

Rõ ràng, tên này chính là 'Võ Hùng'.

Quán bar này vốn đã ở tầng hầm nửa nổi nửa chìm rồi, hai người lại đi xuống thêm một tầng nữa, đến tận cuối hành lang, bước vào một căn phòng khá nhỏ.

“Tìm tôi có chuyện gì, nói đi.” Võ Hùng ngồi sau một chiếc bàn máy tính, nói với Mục Phi.

“Tổng cộng có hai chuyện, đây là chuyện thứ nhất…”

Mục Phi cũng không khách khí với hắn, nghênh ngang ngồi xuống, sau đó mở điện thoại điều ra tài liệu về kẻ tà dị đã làm hại Khương Cẩn Điệp, đưa qua đó, “Tôi muốn tìm người này.”

Võ Hùng tiếp lấy điện thoại của Mục Phi, xem vài lần, rồi lại đưa trả lại, “Gửi vào hòm thư của tôi.”

Chờ khi Mục Phi gửi tài liệu đến hòm thư theo lời hắn nói.

Võ Hùng lại lên tiếng, “Nói chuyện thứ hai đi…”

‘Tên gia hỏa này, quả thực rất dứt khoát…’

Mục Phi thầm nghĩ, lại đem tên hai loại dược liệu mà Xa Vĩ Thần không kiếm được kể cho Võ Hùng nghe. Võ Hùng cũng ghi lại tên loại dược liệu đó lên máy tính.

“Chỉ hai chuyện này thôi chứ? Tôi nhớ kỹ rồi, có làm được hay không, chậm nhất trong vòng ba ngày, sẽ cho cậu câu trả lời.” Võ Hùng đáp.

“Được, cảm ơn nhé.” Mục Phi nói cảm ơn.

Nhưng Mục Phi vừa cảm ơn xong, lời nói của Võ Hùng lại khiến cậu ngẩn người.

“Không cần cảm ơn, hai chuyện này tổng cộng là bốn mươi Hoa Tinh, tiền mua dược tính sau…”

Võ Hùng vừa nói, vừa vươn tay về phía Mục Phi, “Tiền mặt hay quẹt thẻ?”

Thịt trên mặt Mục Phi khẽ giật giật một chút, “Hoa Tinh? Cái quái gì thế? Lại còn quẹt thẻ được á?”

Nghe Mục Phi nói vậy, đến lượt Võ Hùng ngẩn người, “Hoa Tinh là gì? Cậu không biết á?”

“Không biết.” Mục Phi lắc đầu.

Võ Hùng nhìn Mục Phi bằng ánh mắt giống như nhìn quái vật.

“Ơ, sao nào, không biết thứ đó… rất kỳ lạ sao?”

“Người không biết Hoa Tinh thì không có gì lạ, nhưng giống như cậu, tu luyện đến Luyện Khí giai bát cấp rồi mà lại không biết Hoa Tinh, thì tôi là người đầu tiên nhìn thấy đấy…” Võ Hùng mang vẻ mặt vô cùng chắc chắn đáp.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:997
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.