“Nhị thẩm, cảm ơn sự tiếp đãi của người, bọn cháu đi đây……”
Ăn cơm xong lại ngồi thêm một lúc, Mục Phi nói lời cảm ơn với nhị thẩm của Hồng Tố Phân.
Làm xong việc, ban đầu Mục Phi định trực tiếp về Tân Nam, nhưng nhị thẩm nhiệt tình mời mọc, cứ giữ bọn họ lại ăn cơm, hoàn toàn không cho Mục Phi từ chối.
Hết cách, Mục Phi đành phải ‘cung kính không bằng tuân mệnh’, ở lại nhà bà ăn một bữa cơm.
Nhị thẩm này quả thật rất ‘nhiệt tình’, bắt gà mổ ngỗng, làm hẳn một bàn thức ăn lớn.
Mặc dù kiểu cách những món ăn này chỉ là món ăn gia đình bình thường không hơn không kém, nhưng điểm cộng là nguyên liệu đủ xanh sạch, mùi vị đủ ngon, điều này khiến cho đám người đã quen ăn thịt nuôi bằng thức ăn công nghiệp và rau củ ép chín phải ăn đến thỏa thuê.
Đợi khi đám người Mục Phi ăn uống no say, thỏa mãn bước ra từ nhà nhị thẩm thì đã là hơn một tiếng sau.
“Nhị thẩm, cảm ơn nhiều……”
“Nhị thẩm, lần sau bọn cháu lại tới nhé……”
“……”
Mục Phi và nhị thẩm chào hỏi xong, Lý Tông Vĩ và những người khác cũng người một câu ta một câu chào tạm biệt.
“Ấy, mấy đứa, rảnh rỗi thì cứ qua chơi nhé, ở nông thôn nhà chúng ta cái gì không có, chứ gà tơ với ngỗng quê thì có thừa, lúc nào muốn ăn thì cứ tới, nhị thẩm làm cho mà ăn, hì hì……” Nhị thẩm cười đáp lại.
Có thể thấy được, bà ấy thật sự rất thích nhóm người Mục Phi.
Mà ngay lúc đám người Mục Phi rời đi, thong thả tản bộ ra đầu làng, nhị thẩm lại nắm chặt lấy tay Hồng Tố Phân, “Con bé này, nhị thẩm dặn dò con mấy câu……”
Bà kéo Hồng Tố Phân sang một bên, thì thầm bên tai cô ấy, “Con bé này, con đừng nói nhị thẩm xía vào chuyện người khác, bố mẹ con không còn nữa, mấy chuyện này nhị thẩm không lo thay con thì lo cho ai……”
Nói rồi, bà lén lút chỉ về phía Mục Phi đang đứng đằng xa, “Nhị thẩm nhìn ra được, cậu thanh niên tên Mục Phi kia là một đứa trẻ tốt, nó vừa tuấn tú lại vừa vặn khỏe mạnh, vô cùng tuyệt vời, ngoại trừ nhỏ tuổi hơn một chút ra thì không có điểm gì để chê trách cả, thừa sức xứng với con……”
“Con năm nay cũng ba mươi hai rồi đấy, cũng là đại cô nương rồi, tranh thủ lên đi, mẹ con bằng chừng này tuổi là con đã chạy đầy đồng rồi……”
Hồng Tố Phân sao có thể không hiểu ý nhị thẩm nói là gì, mặt cô ấy đỏ bừng lên, “Nhị thẩm, người…… người nói gì thế, thật ra…… cậu ấy chỉ là sếp của con thôi, nói cho cùng, cũng chỉ là bạn bè bình thường, chúng con không phải cái quan hệ đó……”
“Hơn nữa, người ta có bạn gái rồi, sao có thể để mắt tới một người phụ nữ lớn tuổi như con.”
“Phj!”
Nhị thẩm nhịn không được chửi thề một tiếng, “Mày là phụ nữ lớn tuổi, vậy tao là cái gì? Tao chẳng lẽ là mụ già chết tiệt rồi chắc? Ở trước mặt tao mà tự chê mình già, mày đang mắng tao đấy à? Con nhóc chết tiệt, muốn ăn đòn à!”
Nhị thẩm giơ tay vỗ bốp một cái vào mông Hồng Tố Phân.
“Hơn nữa, nó có bạn gái thì sao chứ, chẳng phải vẫn chưa kết hôn đó thôi? Con thử nghĩ xem, nếu nó không có ý gì với con, liệu nó có cất công chạy mấy trăm dặm đường đến đây để đòi công đạo, trút giận thay con không? Liệu có vì con mà mạo hiểm lớn như thế không? Đứa ngốc ạ, theo tao thấy, con chính là ‘u mê không lối thoát’ đấy……”
“Ô, phải, phải thế không ạ.” Hồng Tố Phân không dám cãi lại, chỉ đành giống như một đứa trẻ, thuận miệng đáp một tiếng.
Tuy nhiên, câu nói này của nhị thẩm quả thật đã khiến trong lòng cô dao động, ‘Tam gia…… cũng có ý với mình sao?’
Khoảnh khắc ấy, Hồng Tố Phân cảm thấy dường như có một cánh cửa đang từ từ mở ra trước mắt mình, ánh sáng bên ngoài chiếu vào, căn phòng càng lúc càng trở nên sáng sủa.
Thấy mình đã nói những điều cần nói, nhị thẩm cũng không dài dòng nữa, “Ý của nhị thẩm là gì con đều biết cả rồi, thế là được rồi, tao cũng không nói nhiều nữa, vẫn câu nói ấy, con bé này, tranh thủ thời gian đi, thanh xuân của phụ nữ chỉ có mấy năm ngắn ngủi đó thôi, con không thể lãng phí nữa……”
Nhị thẩm vừa nói vừa đẩy cô một cái, “Đi đi, đừng để người ta đợi lâu, rảnh rỗi không có gì thì về thăm nhị thẩm là được……”
“Vâng, vậy con đi đây, nhị thẩm.”
Hồng Tố Phân đáp lời, bóp nhẹ tay nhị thẩm, quay người rời đi.
Cô quay lại nhìn, những người khác đều đã đi hết, chỉ có mỗi Mục Phi đang đứng đó vừa hút thuốc vừa đợi cô.
Nhìn thấy Mục Phi, lại nghĩ đến những lời nhị thẩm vừa nói lúc nãy, khuôn mặt xinh đẹp của Hồng Tố Phân lại ánh lên một tầng đỏ ửng, ‘Tam gia…… thật sự có ý đó sao?’
“Nói chuyện xong rồi à?”
Mục Phi thấy cô đi tới liền quay đầu hỏi.
Lúc này, anh cũng phát hiện ra điểm bất thường của Hồng Tố Phân, “Này, Tố Phân, sao mặt em đỏ thế?”
“Không, không có gì, chắc là, chắc là vì vui quá thôi, hì, hì hì……” Khuôn mặt xinh đẹp của Hồng Tố Phân càng đỏ hơn, cô ngượng ngùng cười xua xua tay.
Cô không muốn tiếp tục dây dưa ở chủ đề này nữa, bèn vội vàng đổi chủ đề, “Đúng rồi, Tam gia, Hải Bân, Triêu Nam đâu rồi?”
Mục Phi cũng không để tâm đến sự bất thường của Hồng Tố Phân, anh gật đầu, “Họ lên xe trước rồi. Em nói chuyện xong rồi chứ? Xong rồi thì chúng ta cũng đi thôi……”
Mục Phi nói xong, từ xa vẫy vẫy tay với nhị thẩm, cùng Hồng Tố Phân rời đi.
---❊ ❖ ❊---
Bởi vì tình hình đường sá trong thôn này khá hẹp, cho nên lúc đám người Mục Phi tới đã không lái xe vào trong thôn, mà đỗ xe ở đầu làng.
Đúng lúc Mục Phi và Hồng Tố Phân vừa đi vừa trò chuyện bước ra ngoài, đi đến trước cửa sân nhỏ của ủy ban thôn, thì lại nhìn thấy một đám dân làng đang tiễn thư ký Tề ra về.
“Thư ký Tề, ở lại đây ăn cơm rồi hãy đi chứ.”
“Anh có thể truyền đạt lại những nỗi oan khuất và bất công của chúng tôi lên cấp trên, anh chính là ân nhân của chúng tôi đấy, sao chúng tôi có thể để anh đói bụng mà đi được chứ……”
“Đúng thế đúng thế, để chúng tôi tiếp đãi anh một chút đi……”
“Anh cứ đi thế này, chúng tôi thấy ngại lắm……”
“……”
Đông đảo dân làng đều dùng ánh mắt biết ơn nhìn thư ký Tề, dáng vẻ lưu luyến không nỡ rời.
“Không cần không cần, các vị đồng bào, mọi người không cần khách sáo đâu……”
Thư ký Tề lại hoàn toàn ‘không mua trướng (mua chuộc/nể tình)’, anh xua tay nói, “Chuyện này, bí thư rất quan tâm, hiện tại ngã ấy đang đợi tôi về báo cáo đấy, cho nên chuyện ăn uống cứ coi như bỏ qua đi nhé. Hơn nữa đây là công việc của tôi, là việc tôi nên làm, lòng tốt của mọi người tôi xin nhận.”
Thư ký Tề nói xong liền quay người lên xe.
Thấy vị thư ký Tề này hoàn toàn không có ý định ở lại, đám dân làng không còn cách nào khác, đành tiếc nuối nhìn theo anh.
Mà lúc anh ngồi lên xe, xe vừa mới khởi động thì Mục Phi và Hồng Tố Phân vừa vặn đi ngang qua trước đầu xe.
Thư ký Tề nhìn xuyên qua cửa sổ thấy Mục Phi, liền mỉm cười gật đầu với anh, giơ tay ra hiệu, Mục Phi cũng mỉm cười đáp lại.
Lúc này, xe khởi động và dần dần chạy xa.
“Đợi anh ta chuyển tin tức này đến tay bí thư thành phố Phú Bắc, thì cho dù có là thiên vương lão tử đi nữa, cũng không cứu nổi nhà họ Ngụy đâu……” Mục Phi nhìn theo bóng dáng chiếc xe của thư ký Tề, lầm bầm nói.
Nói xong những điều này, Mục Phi vỗ nhẹ lên vai Hồng Tố Phân, “Đi thôi, Tố Phân, chúng ta cũng về nhà thôi.”
“Vâng.” Hồng Tố Phân mỉm cười gật đầu.
---❊ ❖ ❊---
Khi Mục Phi và Hồng Tố Phân đi đến đầu làng, Chu Hải Bân và những người khác đã đợi sẵn từ lâu.
Hai người lên xe, Chu Hải Bân khởi động xe, đoàn người bắt đầu hành trình ‘trở về’.
Lúc tới thì tốc độ xe còn hơi chậm, nhưng lúc về đã quen đường rồi nên tốc độ nhanh hơn rất nhiều.
Tuy nhiên, xe mới chạy được mười phút, đang đi qua một khu rừng nhỏ thì tốc độ xe bỗng nhiên chậm lại.
“Hửm?”
Mục Phi đang nghịch điện thoại cảm thấy có chút bất thường, liền ngẩng đầu lên, “Hải Bân ca, sao vậy?”
“Xe của thư ký Tề đỗ ở phía trước kìa……” Chu Hải Bân chỉ về phía trước nói.
Mục Phi nhìn theo hướng tay cậu ta, chỉ thấy chiếc ô tô nhỏ của thư ký Tề đang đỗ ở bên đường, cả anh ta và tài xế đều đang đứng dưới đất nhìn cái gì đó, hơn nữa còn chống nạnh, dáng vẻ đầy bất lực.
“Đây là tình huống gì thế nhỉ?” Mục Phi tiện mồm lầm bầm.
“Kéng…… đùng……”
Và câu nói vừa dứt, Mục Phi liền cảm thấy chiếc xe bọn họ đang ngồi giống như chèn phải thứ gì đó, lắc lư một cách dữ dội.
“Hửm?” Chu Hải Bân nhíu mày khó hiểu, rướn người nhìn bảng điều khiển phía sau vô lăng.
“Tôi nghĩ, tôi biết tại sao bọn họ lại dừng xe rồi đấy……”
Chu Hải Bân đạp phanh, đỗ xe sang một bên, “Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, bọn họ cũng giống như chúng ta, lốp xe bị thủng rồi……”
Đỗ xe lại xong, Chu Hải Bân vội vàng xua tay ra hiệu cho chiếc xe phía sau của Đại Voi dừng lại, cậu ta kiểm tra lốp xe, rồi lại quay ngược lại để xem mặt đường.
Lúc này Mục Phi cũng đã xuống xe, anh bước tới cạnh Chu Hải Bân, “Thế nào?”
“Do con người làm ra……”
Chu Hải Bân vừa nói vừa sờ soạng dưới đất vài cái, sau đó nhấc lên một miếng ván gỗ nhỏ.
Nhìn thấy thứ này, Mục Phi lập tức hiểu ra ngay.
Bởi vì tấm ván gỗ này không phải tấm ván bình thường, trên đó cắm rất nhiều đinh, vừa rồi những chiếc đinh được đặt ngửa lên trên, chỉ là bùn đất và tuyết đọng trên mặt đất đã che phủ nó đi, nên Chu Hải Bân mới không nhìn thấy khiến xe trúng bẫy.
“Xem ra…… nhà họ Ngụy vẫn chưa chịu từ bỏ ý định đây mà……” Hiểu rõ tình hình, Mục Phi cười khinh bỉ, lầm bầm nói.
Và dường như để hưởng ứng lại lời nói của Mục Phi, anh vừa dứt lời thì liền nghe thấy từ trong khu rừng nhỏ bên cạnh phát ra một loạt âm thanh hỗn tạp.
Quay đầu nhìn lại, một đám đàn ông mặc áo bông dày cộm đang đi tới, đám người này có tới hơn hai mươi người, đều cầm theo gậy gộc, cuốc xẻng, gậy ba khúc và các loại ‘vũ khí’ khác.
Ba kẻ cầm đầu đám người này, Mục Phi đều quen biết, chính là Ngụy Lão Tứ, Ngụy Thôn Quý và cả Ngụy Sở.
Sau khi bọn họ đi tới, không tìm đám người Mục Phi trước, mà để một nửa số người vây kín Mục Phi, còn bọn họ thì tiến thẳng đến ‘nhân vật chính’ thư ký Tề.
“Ha ha ha, thư ký Tề, không ngờ tới phải không, chúng ta lại gặp nhau nhanh thế này.” Ngụy Lão Tứ chống nạnh, đắc ý cười ha hả, nụ cười này vô cùng phách lối.
Lúc này, cho dù thư ký Tề có gan lớn đến đâu thì cũng không khỏi có chút run rẩy, anh ta tự nhiên không thể không hiểu Ngụy Lão Tứ đang mưu tính cái gì.
“Ngụy Thôn Quý, anh có ý gì đây?” Thư ký Tề ra vẻ trấn định nói.
Và trong lúc nói, một tay khác của anh ta đang thọc vào túi quần, lục lọi quẫy đạp, không biết đang nghịch cái gì.
Ngụy Lão Tứ kia mặc dù nhân phẩm không ra gì, nhưng dẫu sao cũng là một tên cảnh sát, sao anh ta có thể không nhìn ra thư ký Tề đang giở trò tiểu xảo gì chứ?
“Đưa thứ trong tay anh ra đây cho tôi!”
Ngụy Lão Tứ không nói hai lời, lao lên cướp đồ trong tay thư ký Tề.
Thấy hắn ta động thủ, mấy người nhà họ Ngụy khác cũng xông lên giúp một tay, ba ngã hai ba động tác đã cướp được chiếc điện thoại trong túi quần thư ký Tề ra.
“Ở trước mặt tao mà còn muốn giở trò này à, hừ, mày còn kém xa lắm đấy.”
Ngụy Lão Tứ vừa nói vừa ném chiếc điện thoại xuống đất, tiện chân giẫm ‘rắc’ một cái nát bét.
Không cần hắn ta chỉ huy, mấy người nhà họ Ngụy khác cũng bước tới chỗ người lái xe, cướp luôn cả điện thoại của tài xế đó đi.
“Ngụy Thôn Quý, anh biết anh đang làm gì không? Anh biết hành vi này của mình là gì không?” Thư ký Tề trừng mắt nhìn Ngụy Lão Tứ, ‘cứng rắn’ hỏi.
Mà anh ta cũng chỉ là ngoài miệng cứng cỏi thế thôi, chứ Mục Phi đang đứng xem náo nhiệt bên cạnh thì nhìn thấy rõ mồn một tay của anh ta đã có chút run rẩy rồi.
“Hì hì, thật ra tôi cũng chẳng muốn làm gì cả.”
Ngụy Lão Tứ buông tay ra, “Tôi chỉ muốn tìm thư ký Tề đây, nói chuyện một chút thôi mà……”