Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 3989 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1083
Bại lộ

❊ ❊ ❊

"Sư phụ, nhớ kỹ những gì nãy em nói với anh chứ, lát nữa cứ làm như vậy nhé."

"Vào trong rồi, anh cũng không cần nói nhiều, để em lo. Bố em không hỏi thì anh không phải mở miệng, nếu hỏi thì anh cứ thuận theo lời em mà nói..." Trước khi bước vào nhà, Khương Cẩn Điệp dặn dò bên tai Mục Phi.

"Ừm ừm, không thành vấn đề..." Mục Phi liên tục gật đầu, lại chỉnh lại nơ cổ và cổ áo của mình.

"Vậy em vào nhà đây..."

Khương Cẩn Điệp vừa nói, vừa rút chìa khóa ra mở cửa bước vào.

"Con về rồi đây."

Vừa vào nhà, Khương Cẩn Điệp liền gọi lớn vào trong: "Bố, chẳng phải bố muốn gặp bạn trai con sao, con dẫn anh ấy tới rồi đây..."

Nói xong, Khương Cẩn Điệp lại quay đầu nhìn về phía Mục Phi: "Sư... Hửm..."

Cô lập tức lúng túng, do gọi quen miệng, vừa định gọi Mục Phi là sư phụ thì mới nhớ ra có gì đó không ổn, tình nhân với nhau ai lại gọi xưng hô thế này.

Nhưng cô cũng thấy bực bội lắm chứ.

"Bà cô đây nào đã yêu đương bao giờ, cái này... chuyện người yêu thì phải gọi đối phương là gì cơ chứ?"

Khương Cẩn Điệp vô cùng sốt ruột.

Cuối cùng, cô đành bừa một tiếng "xưng hô" để chữa cháy.

"Ô... Ông xã..."

Cho dù Khương Cẩn Điệp có vô tư và tính tình hào sảng đến đâu, thốt ra hai chữ này cũng khiến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên như ráng chiều trước hoàng hôn, vô cùng kiều diễm.

"Ông xã, anh vào đi..." Khương Cẩn Điệp vẫy tay với Mục Phi.

Về phần Mục Phi, anh đã bị tiếng "ông xã" kia gọi đến tan chảy. Mục Phi cũng không ngờ rằng vị nữ ma đầu đồ đệ này khi gọi "ông xã" lại có giọng điệu ngọt ngào đến vậy.

Thấy Mục Phi đứng ngây ra đó không nhúc nhích, lại còn trừng mắt nhìn mình chằm chằm, mặt Khương Cẩn Điệp càng đỏ hơn.

"Ông xã, anh nhìn cái gì đấy? Em bảo anh vào cơ mà." Khương Cẩn Điệp làm nũng nói.

"À, ồ ồ..." Cho đến lúc này, Mục Phi mới hoàn hồn lại.

"Thịch thịch thịch, thịch, thịch thịch thịch thịch thịch..."

Cậu làm theo sự sắp xếp trước đó của Khương Cẩn Điệp, trong lòng nghĩ đến "nhạc nền Thần Bài", bước theo nhịp điệu đi vào. Vừa đi cậu vừa tạo dáng, trông vô cùng "uy phong lẫm liệt".

Bước vào nhà nhìn lại, chỉ thấy một người đàn ông trung niên đang đứng đó với vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị.

Không nhìn thì thôi, khi Mục Phi nhìn rõ diện mạo của người đàn ông này, cậu lập tức ngây người.

"M... Mình có hoa mắt không thế, không thể nào chứ?"

Kính râm trên mũi Mục Phi kinh ngạc đến mức suýt rơi xuống.

Người đàn ông đang đứng kia, cậu quen, hơn nữa không chỉ quen thuộc bình thường mà phải gọi là cực kỳ quen thuộc... Người này vậy mà lại là Khương Chính Quân.

Ngoài Khương Chính Quân ra, Long Hạo Văn cũng ở đây. Lúc Mục Phi bước vào, Long Hạo Văn đang ngồi trên chiếc ghế bên cạnh hút thuốc.

Ba người gặp nhau trong hoàn cảnh này đều ngẩn ngơ cả người.

Đặc biệt là Khương Chính Quân, Mục Phi thấy rõ cơ thịt trên mặt ông giật mạnh một cái.

Cuối cùng, vẫn là Long Hạo Văn tỏ ra "bình tĩnh" hơn, phản ứng lại trước.

"Hừ, khì khì khì khì, hì hì hì hì hì..." Cậu ta hình như đã hiểu ra điều gì, nhưng cũng không nói gì, chỉ quay phắt đầu sang một bên, cười thầm "khì khì, hì hì", mang theo dáng vẻ "đang xem kịch hay".

Mục Phi nghĩ đến chuyện này, rồi lại nghĩ đến hình ảnh vừa rồi của mình, không biết phải buồn cười đến mức nào.

"Cái... cái này gây ô uông rồi sao? Đúng là hố chết người mà!" Mục Phi thầm cười khổ trong lòng.

Thực ra từ rất lâu trước đây, khi Khương Cẩn Điệp nói bố mình làm việc ở Tân Nam, Mục Phi đã từng phỏng đoán xem liệu cô có phải là con gái của Khương Chính Quân hay không.

Nhưng ý nghĩ đó chỉ lướt qua trong đầu rồi bị Mục Phi gạt phăng đi, bởi vì cậu cảm thấy điều này quá vô lý.

Thứ nhất, Khương Chính Quân và Khương Cẩn Điệp trông không giống nhau chút nào.

Thứ hai, thoạt nhìn Khương Chính Quân chỉ khoảng bốn mươi tuổi, mà Khương Cẩn Điệp năm nay đã hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi rồi. Theo góc nhìn của Mục Phi, tuổi tác của hai người này chỉ chênh lệch khoảng mười lăm, mười sáu tuổi mà thôi.

Khương Chính Quân kết hôn sinh con từ khi mới mười mấy tuổi, điều này rõ ràng là không thể nào. Nhưng bây giờ Mục Phi mới phát hiện, hình như cậu đã đánh giá thấp tuổi thật của Khương Chính Quân.

Thứ ba, đất Hoa Quốc lớn như vậy, bản thân có thể quen biết Khương Chính Quân đã là rất có "duyên" rồi. Đến Bắc Đô, lại có thể rất có "duyên" quen biết con gái của ông ấy, xác suất này phải lớn đến cỡ nào chứ?

Xác suất này e là chẳng cao hơn việc mua vé số trúng vài trăm ngàn tệ là bao.

Sao có thể như thế được, quá hoang đường rồi.

Thế nhưng hiện thực lại thực sự "hoang đường" với Mục Phi một vố.

"Cái con hổ cái này... thật sự là con gái của chú Khương ư? Ôi trời đất ơi..." Mục Phi cảm thấy xoắn xuýt vô cùng, cậu có cảm giác mình sắp đổ mồ hôi hột rồi.

Trong chốc lát, ba người trong phòng trừng mắt nhìn nhau, không khí vô cùng quái dị.

Nhưng Khương Cẩn Điệp chột dạ nên toàn bộ sự chú ý đều dồn vào ông bố Khương Chính Quân, không hề phát hiện ra sự bất thường của Mục Phi và Long Hạo Văn.

Còn vẻ mặt nghiêm nghị của Khương Chính Quân, rơi vào mắt cô lại chỉ biến thành "tức giận" và "kinh ngạc". Cô hoàn toàn không nhận ra sự việc đã bị "bại lộ", vẫn tiếp tục diễn kịch.

"Bố, con giới thiệu với bố chút nhé, đây chính là bạn trai của con..."

Cô kéo Mục Phi lại gần mình, giới thiệu với Khương Chính Quân: "Anh ấy là sinh viên ưu tú của đại học Thanh Bắc, đang học tiến sĩ. Mặc dù chưa tốt nghiệp nhưng ngoài thời gian nghiên cứu chuyên sâu, anh ấy còn đi làm và khởi nghiệp, hiện tại đã là ông chủ của một công ty rồi..."

"Bên cạnh đó, anh ấy cũng là người có võ nghệ cao cường. Thời gian này võ nghệ của con tiến bộ đều nhờ có anh ấy chỉ bảo và dạy dỗ..."

"Và điểm quan trọng nhất chính là anh ấy đối xử với con rất tốt. Hôm qua con gọi điện nhắc đến chuyện bố muốn xem mặt, anh ấy sợ quá lập tức từ Bắc Đô bay về ngay... Bố xem, anh ấy quan tâm con biết nhường nào..."

"Bốp bốp..."

Vừa nói, cô vừa nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Mục Phi, khoe khoang với ông bố của mình: "Thế nào hả bố, bạn trai con đẹp trai không? Xuất sắc chứ? Có giỏi hơn cái người mà bố định giới thiệu cho con không?"

Khi giới thiệu Mục Phi, vẻ mặt Khương Cẩn Điệp đầy đắc ý.

Hơn nữa sự đắc ý này không hề giả dối, cô thực sự cảm thấy tên sư phụ khốn kiếp này rất xuất sắc. Cậu làm bạn trai cô, cô không hề chịu thiệt.

Sự việc đã bại lộ mà Khương Cẩn Điệp vẫn còn đang huyên thuyên, Mục Phi cảm thấy hơi mất tự nhiên, định mở miệng giải thích: "Cái đó..."

"Anh không được nói."

"Bốp."

Nào ngờ Mục Phi vừa mở miệng, Khương Chính Quân đã trừng mắt ngắt lời cậu. Khương Cẩn Điệp cũng đá mạnh một cước vào cẳng chân Mục Phi, không cho cậu hé răng.

Lời vừa ra đến miệng của Mục Phi cứ thế bị chặn ngược trở lại.

Khương Chính Quân chắp tay sau lưng, với vẻ mặt nghiêm nghị đánh giá Mục Phi vài lần, sau đó chỉ tay về phía ghế sô-pha và ghế tựa: "Ngồi xuống rồi nói..."

Ông ngồi sang một bên, Mục Phi với bộ dạng ăn mặc như Thần Bài cùng Khương Cẩn Điệp ngồi sát cạnh nhau trên ghế sô-pha.

"Cậu ta thật sự là bạn trai con sao?" Sau khi ngồi xuống, Khương Chính Quân nhíu mày hỏi Khương Cẩn Điệp.

"Đương nhiên là thế rồi ạ." Khương Cẩn Điệp đương nhiên gật đầu đáp.

Trong lúc nói chuyện, cô còn cố tình vòng tay ôm lấy cánh tay Mục Phi, bày ra vẻ thân mật.

Vòng một của Khương Cẩn Điệp cũng khá có "vốn liếng", tuy không thể so sánh với "tâmm hồn to lớn" của Lâm Nhược Y, nhưng ít nhất cô cũng đạt cup C. Cứ ôm sát thế này, dù cách hai ba lớp vải nhưng Mục Phi vẫn có thể cảm nhận được sự mềm mại của hai bầu ngực, điều này khiến cậu cảm thấy vô cùng hưởng thụ.

Trong khi đó, Khương Chính Quân vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhìn hai người họ, lại nhìn cánh tay đang ôm chặt lấy nhau, không nói gì thêm.

Một lát sau, ông mới cất lời hỏi: "Hai đứa... quen nhau bao lâu rồi?"

"Khoảng... hơn một năm rồi ạ." Khương Cẩn Điệp phóng đại nói.

"Vậy hai đứa quen nhau thế nào?"

"Anh ấy cũng là hội viên câu lạc bộ quyền thuật của Tiểu Hắc, bọn con 'lấy võ hội bạn', 'không đánh không quen biết'..."

"Cậu ta người ở đâu?"

"Vả la vả la..."

"Hoàn cảnh gia đình cậu ta thế nào?"

"..."

Hai bố con nhà này cứ người hỏi người đáp như vậy ở đó.

Nghe Khương Cẩn Điệp ở đó ba hoa chích choè, Mục Phi thấy vô cùng cạn lời: "Đồ đệ ngốc của anh ơi, đã bại lộ từ lâu rồi đấy, bố em đang trêu em mà em không nhận ra sao?"

Nhưng cạn lời thì cạn lời, cả hai người họ đều không cho cậu mở miệng, cậu chỉ đành trơ mắt đứng nhìn.

Sau chừng mười mấy câu hỏi, Khương Chính Quân do dự một chút, cuối cùng cũng hỏi ra câu hỏi quan trọng nhất.

"Hai đứa các cô cậu... đã tiến đến... bước nào rồi?" Khương Chính Quân trừng mắt nhìn hai người hỏi.

"Hả... đã đến bước nào rồi ạ..."

Mấy câu hỏi trước đều đã được cô nghĩ sẵn từ trước nên tất nhiên đối đáp trôi chảy, nhưng câu hỏi này của Khương Chính Quân quả thực đã làm khó cô rồi.

Thực ra theo suy nghĩ của Khương Cẩn Điệp, cô muốn nói là đã "đi quá giới hạn" rồi, như vậy mới có thể khiến ông già này hoàn toàn từ bỏ ý định. Thế nhưng nói quá mức như vậy... cô lại thấy ngượng ngùng.

May thay câu hỏi tiếp theo của Khương Chính Quân coi như đã giúp cô giải vây.

"Hai đứa... đã nắm tay... đã hôn nhau chưa?" Khương Chính Quân nhìn chằm chằm hai người hỏi.

"Vâng vâng vâng..." Khương Cẩn Điệp cúi đầu nhỏ giọng đáp, gương mặt xinh đẹp ửng lên một tầng mây đỏ.

"Thế... hai đứa... đã làm chuyện đó chưa?" Khương Chính Quân thấy vô cùng ngượng ngùng, nói đến đây thì khuôn mặt già nua cũng đỏ bừng lên.

Người thấy ngượng không chỉ có mình ông, mà Khương Cẩn Điệp cũng thấy ngượng ngùng không kém.

Cho dù tính tình cô có hào sảng, có ra dáng đàn ông đến đâu đi nữa thì cô vẫn là con gái. Một đứa con gái mà lại cùng bố mình thảo luận về đề tài này, không ngượng mới là lạ.

Cũng giống như lúc này, cô cảm thấy mặt mình nóng bừng lên như lửa đốt.

Nhưng dù có thẹn thùng tức giận đến đâu, hễ nghĩ đến hạnh phúc cả đời của mình, Khương Cẩn Điệp đành nhịn vậy.

"Vâng, chúng con... chúng con đã 'làm chuyện đó' rồi ạ."

Chỉ thấy cô cắn răng, đỏ mặt gật đầu, nhỏ giọng đáp.

Nói xong câu này, cô ngẩng lên nhìn bố mình, liền thấy mặt ông đỏ lên thấy rõ. Theo góc nhìn của Khương Cẩn Điệp, ông già này là đang bị cô làm cho tức chết đây mà.

"Mẹ kiếp chứ, tôi chưa từng làm gì cả, tôi oan uổng quá mà!" Mục Phi gào thét trong lòng, thế nhưng hai bố con này chẳng ai thèm đếm xỉa đến cậu, cậu lại tiếp tục bị phớt lờ.

"Phù..."

Khương Chính Quân mang vẻ mặt đầy chán nản, thở dài một hơi thật dài. Ông châm một điếu thuốc, ngậm vào miệng rít liên tục từng hơi, trông như đang phải đấu tranh tư tưởng rất dữ dội vậy.

Mất một lúc lâu sau, ông mới quay đầu lại: "Tiểu Điệp, bố hỏi con lần cuối cùng..."

Khương Chính Quân nghiêm túc hỏi: "Cậu ta, thực sự là bạn trai con chứ? Con không hề diễn kịch hay lừa bịp bố đấy chứ?"

Không biết vì sao, khi nói đến đây, trong lòng Mục Phi cứ dâng lên một dự cảm chẳng lành.

"Cái đó... em nói..." Mục Phi định giải thích.

"Bố không hỏi cậu." Khương Chính Quân trừng mắt lườm Mục Phi một cái.

"Câm miệng." Khương Cẩn Điệp cũng quát lên với Mục Phi.

Được rồi, vừa nãy Mục Phi còn bảo "hai bố con này chẳng giống nhau chút nào", bây giờ cậu phát hiện ra mình đã sai... Biểu cảm lúc trừng mắt của hai bố con này đích thị là "giống nhau y đúc, đúc một khuôn ra"

Thế là câu nói vừa lên đến miệng của Mục Phi lại tiếp tục bị chặn ngược trở lại.

"Bố, con đã nói thế rồi mà bố vẫn không tin con sao?" Khương Cẩn Điệp bất đắc dĩ hỏi.

Nhưng Khương Chính Quân vẫn vô cùng nghiêm nghị nhìn hai người, mang trạng thái "không tin".

"Hạ..."

Khương Cẩn Điệp lắc đầu thở dài, thấy vô cùng chán nản.

Cuối cùng, cô hết cách rồi, bèn cắn răng liều một phen, ngay trước mặt Khương Chính Quân, cúi xuống hôn lên môi Mục Phi.

"Chụt..."

Hai phiến môi mềm mại in lên môi Mục Phi, mang theo từng đợt hương thơm thoang thoảng...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1072
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.