‘Tổng thời gian mười một tiếng cho một tờ đề thi, tên này thế mà, thế mà chỉ mất có hai tiếng để làm xong? Hơn nữa độ chính xác lại còn cao như vậy? Cái này…… Cái này cũng quá giả tạo rồi chứ?’ Ngải Giai cầm bài thi của Mục Phi, vẻ mặt ngẩn người trợn tròn mắt, có chút không dám tin.
Nguyên nhân cô ngẩn người, một mặt là vì hiệu suất làm bài của Mục Phi quả thực quá biến thái. Mặt khác, cũng có chút bị đả kích.
Ở trường học, cô vừa là Phó chủ tịch Hội học sinh, vừa là lớp trưởng của lớp, đồng thời còn là Trưởng câu lạc bộ bóng rổ, một mình kiêm nhiệm mấy chức vụ.
Nhưng dẫu là vậy, thành tích của cô vẫn vô cùng xuất sắc. Trong tổng số hơn hai trăm bảy mươi học sinh toàn khối của cô, mỗi lần thi cử, thành tích của cô chưa từng rớt khỏi top năm.
Có thể nói, về phương diện học tập, Ngải Giai vẫn có một chút kiêu ngạo nho nhỏ.
Thế nhưng hiện tại, đứng trước mặt Mục Phi, cô lại có chút không kiêu ngạo nổi nữa.
‘Tên này…… không những đánh nhau lợi hại, chơi bóng rổ giỏi, thành tích cũng tốt như vậy…… Hơn nữa trước đó cậu ta còn nói, học phí và tiền mua xe của cậu ta đều là tự mình kiếm được ư?’
‘Cậu ta, cậu ta thế này…… cũng quá “trâu bò” rồi đi? Sao lại có thể có một người xuất sắc như vậy cơ chứ?’
Ngải Giai nhìn bài thi, lại nhìn sang Mục Phi, trong lòng rối như tơ vò, nhất thời có chút “thần du”.
Mà bản thân cô cũng không hề chú ý tới, khi cô nghĩ đến những điều này, hình tượng của Mục Phi trong mắt cô dường như đã trở nên tốt hơn một chút.
Tuy nhiên, cô đang ngẩn người ở đây, còn Mục Phi thì hoàn toàn không biết cô đang nghĩ gì. Thấy cô nửa ngày không có phản ứng, cậu liền giục hỏi: “Này, còn có việc gì nữa không? Không có thì tôi đi đây nhé.”
“Hả?”
Ngải Giai ngẩn người ra một chút, sau đó lấy lại tinh thần, cô liên tục lắc đầu: “Không có gì không có gì, cậu có thể đi rồi……”
Nghe vậy, Mục Phi phất phất tay với cô: “Vậy Đại bộ trưởng Ngải, bái bai nhé.”
Nói xong, cậu dứt khoát lưu loát bước đi, tiện tay khép cửa lại giúp cô.
“Đồ khốn, tôi vì kỳ thi này của cậu mà lãng phí cả một buổi sáng, ngay cả một câu cảm ơn cũng không có? Nói đi là đi luôn thế à?” Ngải Giai bực bội lẩm bẩm một câu.
Cô thậm chí còn không hiểu tại sao, thấy Mục Phi rời đi dứt khoát như vậy, đầu cũng không thèm quay lại, cô lại cảm thấy “bực bội”.
Tuy nhiên Ngải Giai biết, giận dỗi với Mục Phi thì tuyệt đối không thể giận nổi.
Cho nên cô không dây dưa thêm về vấn đề này nữa, cúi đầu xem bài thi của Mục Phi.
Không xem thì thôi, càng xem, cô càng cảm thấy mặt mình nóng bừng lên, cảm thấy ngượng ngùng: ‘Hỗ thẹn cho tôi trước đó còn nói muốn bổ túc cho cậu ta, bổ túc cái con khỉ ý! Nhìn từ đáp án của mấy tờ đề thi này là có thể thấy được, những gì tên này học tuyệt đối không kém hơn tôi. Hơn nữa…… chưa chừng thành tích còn tốt hơn tôi nữa ấy chứ.’
“Haizz……”
Ngải Giai khẽ thở dài, lắc đầu: “Cầu mong tên này chỉ cần qua được bài kiểm tra là được, thành tích ngàn vạn lần đừng quá tốt đấy……”
“Đến lúc điểm thi ra rồi, cậu ta là kẻ “được bổ túc” mà thành tích ngược lại còn tốt hơn tôi, vậy thì tôi mất mặt lớn rồi……”
Ngải Giai có chút u sầu nhỏ giọng lầm bầm.
---❊ ❖ ❊---
Sau kỳ thi của Mục Phi, lại trôi qua hai ngày nữa.
Tính đến ngày hôm nay, khuôn mặt của Khương Cẩn Điệp đã nhận được điều trị tròn hai tuần. Mà hôm nay, chính là ngày việc điều trị của cô hoàn thành, có thể tháo lớp băng gạc ra và nhìn thấy bộ mặt thật của Lư Sơn.
Mà trong hai tuần này, ngoại trừ việc thay lớp băng gạc bên ngoài ra, lớp băng gạc áp sát vào mặt ở bên trong vẫn luôn không hề thay đổi lần nào. Nói cách khác, không chỉ riêng cô, mà ngay cả Mục Phi và Từ Tiểu Manh, cũng hoàn toàn không biết tình trạng hồi phục của cô ra sao.
Sắp sửa được nhìn thấy “kết quả”, bất kể là cô hay là Mục Phi, đều có chút căng thẳng.
“Tỷ tỷ Tiểu Điệp, Tiểu Manh chuẩn bị tháo ra đây nhé……” Từ Tiểu Manh dùng bàn tay nhỏ bé giữ lấy một góc băng gạc trên mặt Khương Cẩn Điệp, ngọt ngào hỏi.
“Ơ ơ, đư, đừng vội……”
Khương Cẩn Điệp lại xua xua tay, có chút căng thẳng nói: “Tớ, tớ tớ, tớ vẫn có chút sợ hãi, chư, chờ một chút nữa đã……”
“Hô ha…… hô ha……”
Khương Cẩn Điệp vừa nói, vừa từ trên giường nhảy tót xuống, hít sâu hai hơi, lại duỗi thẳng hai tay, vặn eo, làm mấy động tác khởi động điều hòa khí huyết —— nhìn tư thế kia của cô, giống như không chỉ là chuẩn bị tháo băng gạc, mà là chuẩn bị đơn đả độc đấu với người khác vậy.
Làm xong tất cả những điều này, cô ngồi lên giường, gật đầu với Từ Tiểu Manh: “Hô, được rồi, Tiểu Manh, làm đi……”
“Vâng.”
Từ Tiểu Manh ngoan ngoãn đáp lời, vươn tay véo lấy một góc băng gạc trên mặt Khương Cẩn Điệp, chuẩn bị hé mở ra.
Thế nhưng Từ Tiểu Manh còn chưa kịp dùng sức, Khương Cẩn Điệp lại “giở chứng” rồi.
“Này, đợi đã đợi đã, đợi thêm chút nữa……”
Khương Cẩn Điệp lại ngắt lời cô bé, quay đầu nhìn về phía Mục Phi đang ngồi bên mép giường cũng đang đợi xem kết quả.
“Sư, sư phụ à, cậ, cậu nói lúc trước…… rằ, rằng nếu như em thật sự bị hủy dung, thậ, thì cậu sẽ bắt em chịu trách nhiệm, lờ, lời nói đó không phải đùa cợt chứ, là tính thật đúng không?” Khương Cẩn Điệp lắp bắp hỏi.
Có thể thấy được, cô thật sự rất căng thẳng.
Vào thời điểm mấu chốt thế này, Mục Phi có thể “đả kích” cô được sao? Cậu đành phải gật đầu, cho cô một câu trả lời chắc chắn.
“Ồ, thậ, thế thì tốt……” Khương Cẩn Điệp yên tâm hơn một chút, ngồi ngoan ngoãn.
“Tỷ tỷ Tiểu Điệp, được chưa ạ? Tiểu Manh tháo ra nhé……” Từ Tiểu Manh lại vươn bàn tay nhỏ ra, định lấy lớp băng gạc ra.
“Này, đợ, đợi một chút……”
Vào thời khắc then chốt, Khương Cẩn Điệp lại “rơi xích” (lật lọng/chần chừ): “Sư phụ, em, em em vẫn cằn, căng thẳng lắm……”
Mục Phi bất lực lắc đầu, hết cách với cô nàng này rồi.
Cậu vươn tay khẽ ấn nhẹ hai cái lên một huyệt đạo nào đó ở sau gáy Khương Cẩn Điệp, đồng thời chậm rãi truyền một ít Tĩnh Mịch Chân Khí qua đó.
“Yên tâm đi, kết quả nhất định sẽ hoàn mỹ……”
Mục Phi dịu dàng an ủi cô: “Hơn nữa bất kể em có căng thẳng hay không, điều gì đến rồi cũng sẽ đến, phải không nào?”
Không biết là phương pháp xoa bóp huyệt đạo của Mục Phi phát huy tác dụng, hay là những lời nói của cậu có hiệu quả, được cậu an ủi như vậy, trái tim đang đập cuồng loạn của Khương Cẩn Điệp quả thực đã bình ổn lại rất nhiều, không còn căng thẳng như vậy nữa.
“Hô…… hô……”
Cô lại thở dài ra hai hơi, lòng nhẫn tâm, gật đầu với Từ Tiểu Manh.
Lúc này, Từ Tiểu Manh không do dự nữa, nhẹ nhàng, chậm rãi gỡ lớp băng gạc cuối cùng trên mặt cô ra.
Mà trong quá trình tháo ra, toàn bộ cơ thể Khương Cẩn Điệp không ngừng run rẩy, rõ ràng là cô rất căng thẳng.
Thực ra, người căng thẳng không chỉ có một mình cô.
Mục Phi vừa nãy an ủi cô, tuy lời nói ra rất nhẹ nhàng. Nhưng trên thực tế, cũng thực sự chỉ là “nói” nhẹ nhàng mà thôi, bản thân Mục Phi tay cũng hơi lạnh, tim đập nhanh hơn, cũng rất căng thẳng.
Ngay cả khi ở trên chiến trường, đánh cược mạng sống với người ta, cậu cũng chưa từng căng thẳng thế này bao giờ.
Tuy nhiên khi Từ Tiểu Manh tháo lớp băng gạc trên mặt Khương Cẩn Điệp ra được một nửa, Mục Phi coi như đã có thể yên tâm hơn chút.
Bởi vì băng gạc được gỡ ra, nửa khuôn mặt của Khương Cẩn Điệp lộ ra ngoài là làn da mịn màng chẳng kém gì trẻ sơ sinh vừa chào đời —— rõ ràng hiệu quả của “Sinh Sinh cơ Sương” này vô cùng tuyệt vời.
“Hô hô……”
Từ Tiểu Manh cẩn thận từng li từng tí thao tác tiếp, chậm rãi gỡ tấm băng gạc đó ra.
Thực ra, lớp băng gạc đó chỉ phủ lên mặt Khương Cẩn Điệp chứ không hề dính chặt vào, gỡ ra không tốn chút sức nào cả. Chỉ là vì Mục Phi và Khương Cẩn Điệp quá căng thẳng, mới cảm thấy quá trình này kéo dài vô tận.
Trước sau chưa đầy một phút, nhưng trong cảm nhận của hai người bọn họ, thì lại giống như đã trôi qua cả tiếng đồng hồ vậy.
Căng thẳng hồi lâu, cuối cùng Từ Tiểu Manh cũng gỡ được miếng băng gạc cuối cùng trên mặt Khương Cẩn Điệp xuống.
“Hô, xong rồi……”
Từ Tiểu Manh nói xong, ném miếng băng gạc sang một bên, lúc này cô bé mới ngẩng đầu lên, tỉ mỉ quan sát khuôn mặt của Khương Cẩn Điệp.
“Oa……”
Không nhìn thì thôi, vừa nhìn một cái, đôi mắt vốn dĩ đã to của cô bé lại càng trừng lớn hơn nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập vẻ kinh ngạc.
Hơn nữa, người kinh ngạc không chỉ có mỗi cô bé, cho dù là Mục Phi, cũng trợn tròn mắt, nửa ngày không thốt nên lời.
Từ nãy đến giờ, Khương Cẩn Điệp vẫn luôn nhắm nghi mắt, run rẩy, căng thẳng chờ đợi, cảm giác đó, giống y như đang đợi pháp quan tuyên án vậy. Cho dù băng gạc đã được tháo xuống, cô cũng không dám mở mắt ra.
Thế nhưng đợi một lúc lâu, thấy Mục Phi và Từ Tiểu Manh mãi không có phản ứng gì, cô cuối cùng cũng không nhịn được nữa, mở mắt ra nhìn về phía hai người.
Vốn dĩ trong lòng cô đã có chút “không chắc chắn”, giờ lại nhìn thấy biểu cảm của hai người Mục Phi và Từ Tiểu Manh, tim cô “lỡ” một nhịp, ‘Chẳ…… chẳng lẽ, bổn cô nương đây…… thật sự bị hủy dung rồi sao?’
“Sư, sư phụ, rốt cuộc thế nào rồi? Cậ, cậu nói gì đi chứ, cậu đừng dọa em đấy nhé……” Khương Cẩn Điệp ngay cả mặt mình cũng không dám sờ, run rẩy hỏi.
Mà Mục Phi đang ngẩn người ở đó, nghe vậy mới lấy lại tinh thần.
“Haizz……”
Cậu bất lực khẽ thở dài, lắc đầu, vẻ mặt đầy “tiếc nuối”. Sau đó đứng dậy lấy chiếc gương từ trên bàn sách tới, đưa cho Khương Cẩn Điệp: “Em…… vẫn là tự mình xem đi?”
Và Khương Cẩn Điệp vừa nhìn thấy biểu cảm đó của Mục Phi, liền biết “đại sự không ổn”. Lại nghe câu nói này, nước mắt cô suýt chút nữa trào ra, cầm lấy chiếc gương, nửa ngày vẫn không dám nhìn.
Tuy nhiên vì đặc thù nghề nghiệp, Khương Cẩn Điệp quanh năm “vào sinh ra tử”, đối mặt với đủ loại tình huống nguy hiểm, khiến cho khả năng chịu đựng tâm lý của cô vượt xa người thường.
‘Bổn cô nương ngay cả chết còn không sợ, tô, tôi còn sợ cái này sao? Tô, tôi cứ xem đấy!!’ Khương Cẩn Điệp thầm nghĩ, cắn răng một cái, cầm lấy gương lên soi.
Mà soi một cái như vậy, ngay cả chính cô cũng ngẩn ngơ.
Trong dự liệu ban đầu của cô, cái khuôn mặt đáng sợ giống như cương thi trong phim kinh dị tuyệt nhiên không hề xuất hiện.
Ngược lại, trong gương là một gương mặt hoàn mỹ đến mức ngay cả một con gái như cô nhìn thấy cũng không kìm được mà xao xuyến động lòng.
Mỹ nhân trong gương, lông mày cong như trăng non, môi đỏ như anh đào, ngũ quan không có chỗ nào là không tinh tế tuyệt mỹ, từ “mày liễu mắt phượng” (mày vẽ tranh phong cảnh) dùng trên người cô quả thực không thể thích hợp hơn.
Mà điểm thu hút hơn cả ngũ quan, chính là làn da của cô.
Thời cổ đại khi miêu tả khuôn mặt trắng trẻo mịn màng của con người, có một từ ngữ có phần phóng đại gọi là “ngọc diện”. Hiểu theo nghĩa đen, chính là chỉ làn da trên mặt người mịn màng và nhẵn nhụi giống như ngọc đẹp.
Nhưng từ này dùng trên khuôn mặt của Khương Cẩn Điệp lại hoàn toàn không hề phóng đại chút nào.
Làn da trên mặt cô lúc này trắng trẻo sạch sẽ, phảng phất chút sắc hồng phấn non mịn. Nhìn vào vừa mịn màng tựa như trứng gà bóc vỏ, lại vừa tinh tế tựa như làn da của trẻ sơ sinh, còn trong suốt và có độ đàn hồi giống như thạch trái cây.
Hơn nữa toàn bộ khuôn mặt tinh xảo của cô đều hoàn mỹ như vậy, không hề có lấy một chút tì vết nào. Còn về phần vết thương và vết sẹo dữ tợn lúc trước, sớm đã biến mất không tăm tích, làm sao còn có thể nhìn thấy dù chỉ là một chỗ?
Nói tóm lại, khuôn mặt của Khương Cẩn Điệp lúc này vô cùng hoàn mỹ. Giống như ban đầu, là một “đại mỹ nhân” trăm phần trăm.
Không đúng, nói một cách chính xác phải là xinh đẹp hơn trước kia rất nhiều.
Với hình tượng hiện tại của cô, dẫu là mỹ nhân minh tinh hay thần tượng ** nào đi chăng nữa, đứng trước mặt cô đều sẽ phải lu mờ ảm đạm, bị cô “tiêu diệt toàn bộ”.
“Đây…… đây thật sự là em sao?”
Bởi vì bản thân quá xinh đẹp, Khương Cẩn Điệp nhất thời có chút không dám tin.
“He he……” Mục Phi chỉ cười chứ không nói gì.
Khương Cẩn Điệp soi gương, sờ sờ mặt mình, qua một hồi lâu, cô mới chính thức chấp nhận hiện thực này, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng có thể thả lỏng.
Mà ngay cả bản thân cô cũng không hiểu tại sao, rõ ràng là chuyện vui, thế nhưng trong lòng cô lại thấy chua xót, nước mắt suýt chút nữa trào ra.
“Đồ khốn…… Sư phụ……”
Khương Cẩn Điệp quay đầu nhìn về phía Mục Phi, vẻ mặt rưng rưng nước mắt, vô cùng cảm động.
Sau đó, cô giơ nắm đấm đập thẳng lên người cậu: “Em đánh chết anh dám dọa em, dám dọa em này, em đánh chết anh!!”