Cuộc Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 75 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26

❊ ❊ ❊

"Tôi ra ngay."

Eddy rời khỏi cái ghế ngồi thoải mái trong phòng khách sạn và cái ghế gác chân độn bông phù hợp. Bên trên nó là những bản in, những mẩu giấy được cắt ra từ báo chí, biểu đồ nhân khẩu. Nghĩ rằng tiếng gõ cửa là của dịch vụ mang thức ăn lên phòng mà anh đã gọi, anh mở cửa mà không kiểm tra qua cái lỗ nhỏ trên cánh cửa.

Fancy đứng ngay ngưỡng cửa. "Em sẽ trả giá để được nhìn thấy điều đó."

Không thèm che giấu sự khó chịu, anh chặn lối vào của cô bằng cách đặt cẳng tay trên thanh dọc khung cửa. "Nhìn thấy cái gì?"

"Anh đang ra." (chỗ này Fancy chơi chữ - ý nói là nhìn thấy Eddy đạt đến khoái cảm)

"Rất dễ thương."

"Cám ơn," cô trả lời một cách xấc xược. Sau đó đôi mắt xanh dương của cô tối sầm lại. "Anh đang mong ai vậy?"

"Không liên quan gì đến cô. Cô đang làm gì xa nhà thế này hả, cô bé?"

Chuông thang máy ở hành lang kêu vang, và một người phục vụ xuất hiện mang theo một cái khay thức ăn trên vai anh ta. Anh ta tiến về phía họ với bước chân thầm lặng. "Ông Paschal?"

"Ở đây." Khi Eddy bước qua một bên cho anh ta vào, Fancy cũng lách người vào bên trong. Cô đi vào phòng tắm và khoá cửa lại. Eddy ký nguệch ngoạc trên tờ hóa đơn và đưa người phục vụ ra cửa.

"Một đêm vui vẻ." Chàng thanh niên cười với anh kiểu huých-khuỷu-tay-vào-xương-sườn và nháy mắt ranh mãnh.

Eddy đóng cánh cửa hơi quá đột ngột và hơi quá lớn để được gọi là lịch sự. "Fancy?" Anh gõ cửa phòng tắm.

"Em sẽ ra trong một giây."

Anh nghe tiếng dội toilet. Cô mở cửa trong khi vẫn còn đang kéo cái váy ngắn bó sát của cái áo đầm qua hông. Chiếc áo được làm bằng loại vải giãn, bó chặt ôm sát thể của cô như lớp da thứ nhì. Nó có cổ áo gấp lại có thể kéo xuống vai. Cô đang kéo nó xuống rất thấp.

Cái áo màu đỏ. Son môi của cô cũng vậy, đôi giày cao gót, và hàng tá vòng nhựa trên cổ tay của cô. Với mái tóc vàng của cô thậm chí còn để xù hơn thường lệ, cô trông giống như một ả điếm.

"Anh đã gọi món gì thế? Em đói gần chết rồi."

"Cô không được mời." Eddy chặn cô trên đường cô đi về phía khay thức ăn mà người phục vụ đã để trên bàn gần cái ghế bành. Anh kẹp chặt bắp tay cô. "Cô đang làm gì ở đây vậy?"

"Đầu tiên là em đi giải quyết nỗi buồn. Bây giờ em sẽ tìm hiểu anh có gì để ăn."

Ngón tay của anh siết chặt hơn và anh rít tên cô qua kẽ răng. "Cô đang làm gì ở Houston vậy?"

"Đã bắt đầu thấy ở nhà thật chán ngán," cô nói, giật mạnh cánh tay được tự do, "với việc không có ai ngoài Mona và mẹ ở đó. Mẹ thì ở trong trạng thái ngẩn ngơ hết phân nửa thời gian. Phân nửa kia thì bà than khóc vì bố không yêu bà nữa. Thực ra, em nghi ngờ là ông có bao giờ yêu bà. Anh biết ông đã nghĩ bà đã cố tình có mang em khi họ lấy nhau." Cô giở cái nắp kim loại bạc ra khỏi một trong những cái đĩa và nhặt lên một trái cà chua nhỏ - trong rau gia vị cho bánh mì xăng-uýt kẹp thịt của anh.

"Cái gì ... ừm, kem sô cô la," cô thủ thỉ với vẻ vui mừng khi cô kiểm tra thức ăn bên dưới một cái nắp khác. "Làm thế nào mà anh ăn như thế này vào lúc khuya và giữ được bụng đẹp đẽ và phẳng lì thế hả?"

Đôi mắt điêu luyện của cô di chuyển xuống thân mình đầy cơ bắp có thể nhìn thấy xuyên qua áo sơ mi đang để mở của anh. Một cách khêu gợi, Fancy liếm môi.

"Dù sao chăng nữa, mẹ tin bố mê mẩn thím Carole, điều mà em nghĩ là rất đáng hổ thẹn, anh có thấy vậy không?" Cô rùng mình - không phải là vì ghê tởm, mà là thích thú. "Nó thật là Cựu ước cho một người đàn ông thèm muốn vợ của em trai ông ta."

"Tội lỗi của tuần, bởi Fancy Rutledge."

Cô cười khúc khích. "Mẹ rất buồn bã và Mona xem xét kỹ lưỡng em với cùng ánh mắt mà bà sẽ chiếu vào con gián trong hộp đường của bà ta. Bà nội, ông nội, và con quỷ nhỏ sắp về đến nhà, sẽ chỉ làm cho mọi chuyện càng tệ hơn, vì vậy em quyết định chia tách và đến đây, nơi mọi chuyện diễn ra."

Một cách mỉa mai, anh nói, "như cô có thể nhìn thấy, không có gì nhiều diễn ra đêm nay."

Không nản lòng, cô cuộn người trong ghế bành mà anh đã ngồi lúc nãy và đút trái cà chua vào miệng. Nó cùng màu đỏ rực rỡ giống như môi cô. Răng cô cắn xuống nó. Nước cà chua phun bên trong miệng cô.

"Sự thật của vấn đề là, Eddy yêu dấu, em đã hết tiền mặt. Máy rút tiền tự động nói là nó không thể nhả cho em thêm đồng nào nữa vì em đã rút quá mức tài khoản của em. Vì vậy," cô nói, nâng cao cánh tay trên đầu cô và nằm dài một cách uể oải, "em đến găp người bạn thân nhất của em để vay một khoản nhỏ."

"Nhỏ cỡ nào?"

"Một trăm đô la được không?"

"Tôi sẽ đưa hai mươi chỉ để tống khứ cô." Anh rút tiền từ túi quần và thảy nó vào lòng cô.

"Hai mươi à !"

"Sẽ đủ mua xăng cho cô quay về nhà."

"Sẽ không dư gì."

"Nếu cô muốn thêm, cô có thể lấy nó từ ông già của cô. Ông ta ở phòng 1215."

"Anh có nghĩ ông ấy sẽ vui mừng khi thấy em không? Đặc biệt nếu em nói với ông ấy là em vừa mới đến từ phòng anh?"

Không màng trả lời, Eddy nhìn đồng hồ đeo tay. "Nếu tôi là cô, tôi sẽ bắt đầu quay về nhà trước khi quá trễ. Lái xe cẩn thận." Anh đi ra phía cửa để mở cửa cho cô.

"Em thấy đói. Vì anh đã quá keo kiệt với khoản tiền vay, em sẽ không thể mua nỗi bửa ăn tối. Em tin rằng em có quyền ăn một ít bánh xăng uých này." Cô lấy một phần trong cái xăng uých ba tầng từ cái đĩa và cắn vào nó.

"Cứ tự nhiên." Anh kéo một cái ghế ra từ dưới bàn, ngồi xuống, và bắt đầu ăn một phần xăng uých. Anh đọc một trong những tài liệu trong khi anh nhai.

Fancy vỗ vào nó, hất nó ra khỏi tay anh. "Anh dám lờ tôi, đồ khốn kiếp."

Mắt anh lóe lên vẻ nguy hiểm. "Tôi không mời cô đến đây, đồ điếm thối. Tôi không muốn cô ở đây. Nếu cô không thích ở đây thì cứ tự nhiên rời khỏi bất kỳ lúc nào - càng sớm càng tốt - và là một sự giải thoát."

"Ồ, Eddy, đừng nói như thế."

Đầu gối của cô quỳ trên thảm khi cô chuồi khỏi ghế. Đột nhiên tỏ ra ân hận, cô lết gối tới phía trước cho đến khi cô đến gần anh. Cô đưa cánh tay lên và luồn tay vào trong áo sơ mi của anh, xòe chúng trên bộ ngực trần của anh. "Đừng thô bạo với em. Em yêu anh."

"Dừng lại đi, Fancy."

Yêu cầu của anh bị lờ đi. Cô nhích người lọt vào giữa đầu gối của anh và hôn bụng anh. "Em yêu anh rất nhiều." Miệng cô và lưỡi di chuyển say sưa trên gò bụng phẳng lì, không có một sợi lông của anh. "Em biết là anh cũng yêu em."

Anh gầm gừ với sự vui sướng không chủ tâm khi những móng tay dài của cô cào nhẹ trên núm vú của anh. Cô mở khoá dây lưng và mở quần anh.

"Chúa ơi," anh rên rỉ khi cô nâng vật cương cứng của anh ra khỏi quần áo lót. Ngón tay anh xoắn vào mái tóc vàng của cô. Anh thô bạo xoắn nó quanh khớp ngón tay của anh. Từ trên, anh nhìn đôi môi đỏ của cô đẩy trượt xuống cái phần cương cứng của anh. Miệng cô tham lam, không chừng mực, không khiêm tốn, hoặc không có đạo đức - một cái miệng không có ý thức về luân lý đã chưa bao giờ bị từ chối hoặc kỷ luật.

Anh nói hổn hển tên cô hai lần. Cô ngước đầu lên và kêu gọi anh, "Yêu em đi, Eddy, làm ơn."

Anh cố đứng lên, kéo cô lên với anh, áp sát vào người anh. Miệng của họ gặp nhau trong một nụhôn đầy nhục dục. Trong khi tay cô làm việc điên cuồng để cởi áo sơ mi của anh, anh thò tay xuống bên dưới cái váy bó của chiếc quần lót của cô. Những món đồ mỏng manh, chúng rách từng mảnh trong tay anh.

Cô khóc thét lên vì bất ngờ và đau đớn khi anh đút hai ngón tay vào bên trong cô, nhưng cô di chuyển trên nó với sự đê mê ngây ngất. Cô đẩy quần của anh ra và cái quần áo rơi qua khỏi đầu gối của anh. Anh đẩy chúng xuống mắt cá chân và bước ra khỏi chúng khi anh nâng cô lên, chân cô kẹp ngang hông anh.

Họ cùng nhau ngã ra giường. Anh đẩy cái áo của cô lên và vùi mặt vào vùng tam giác của cơ thể của cô trong khi cô uốn người cởi cái áo. Trước khi cô thậm chí kéo được cái áo qua khỏi đầu hoàn toàn, anh bắt đầu bóp mạnh vú cô, nút, cắn và xoắn chúng.

Fancy cong người bên với anh, hoan hỉ với màn dạo đầu thô bạo của anh. Cô cào móng tay xuống lưng anh và bấm chúng vào mông anh mạnh đủ để làm chảy máu. Anh nguyền rủa cô, gọi bằng những cái tên xấu xí nhất. Khi cô co đầu gối lại, gót giày của cô cắt rách khăn trải giường một đường khoảng 15 cm, nhưng không ai nhận thấy hay quan tâm.

Eddy dang rộng đùi cô ra và đi vào người cô với cái thúc mạnh đủ để làm cô đâm vào tấm ván đầu giường. Cơ thể của anh đã nhớp nháp mồ hôi khi cô quấn chân quanh anh và đáp trả với mỗi cái thúc điên cuồng của anh. Cơ thể của họ đóng sầm với nhau, hết lần này đến lần khác.

Khuôn mặt của Eddy méo mó vì sắp đạt đến đỉnh điểm. Cong lưng lại, anh trút hết sức mình vào cái thúc sau cùng. Fancy đạt đến đỉnh cao cùng một lúc.

"Chúa ơi, thật tuyệt !" cô nói với một tiếng thở dài khi họ lăn tròn rời khỏi nhau một lúc sau.

Cô khôi phục lại trước, ngồi bật dậy, và cau mày khó chịu với cái ẩm ướt dính ở bên trong đùi cô. Cô rời khỏi giường để tìm kiếm cái ví tiền nhỏ mà cô đã cầm theo. Cô lấy ra một bao cao su và quăng nó vào người anh. "Lần tới hãy sử dụng cái này."

"Ai nói là sẽ có lần sau vậy?"

Fancy, người đang không chút xấu hổ chiêm ngưỡng cơ thể trần truồng của cô trong tấm gương, ném cho anh một nụ cười tinh quái. "Ngày mai em em sẽ bị bầm tím." Cô hãnh diện chạm vào vết răng cắn trên ngực cô như chúng là những chiến tích nhỏ. "Em có thể đã cảm thấy vết thâm tím."

"Đừng làm như vẻ em đang lo lắng vì nó. Em đã rất hưng phấn khi bị trừng phạt."

"Em không nghe anh than phiền gì cả đấy, anh Paschal."

Vẫn chỉ mang giày và đeo vòng tay, cô vênh váo đến bàn và kiểm tra những món thức ăn còn sót lại trong khay. Không còn gì trong ly kem nước quả ngoại trừ vũng bọt trắng bị vẩn đục bởi si rô sô cô la, với một trái anh đào nổi trên mặt.

"Ôi, mẹ nó chứ," cô thì thầm, "kem đã bị tan hết rồi."

Eddy bắt đầu cười từ trên giường.

Avery thức dậy trước Tate. Căn phòng vẫn còn âm u. Vẫn còn rất sớm, nhưng cô biết là cô sẽ không thể ngủ lại. Cô rón rén đi vào phòng tắm và tắm. Anh vẫn còn ngủ khi cô đi ra.

Cô lấy cái xô đá và chìa khoá phòng và luồn ra cửa trong cái áo choàng. Tate thích chạy bộ mỗi buổi sáng, thậm chí khi anh không ở trong phố. Khi trở về, anh tiêu thụ hết cả mấy lít nước đá lạnh. Tuy nó luôn không dễ làm trong khách sạn. Cô đã bắt đầu có nó sẵn chờ ở đó cho anh khi anh trở về từ cuộc chạy bộ, nóng hực và khát nước.

Cô châm đầy cái xô từ máy làm đá ở dưới hành lang và đang trên đường về đến phòng của họ thì một cánh cửa khác mở ra. Fancy bước ra và lặng lẽ đóng cánh cửa lại ở phía sau cô ta. Cô ta quay về phía thang máy, nhưng đứng sựng lại khi cô ta nhìn thấy Avery.

Avery choáng váng bởi vẻ bề ngoài của cô gái. Tóc cô ta đã rối tung một cách vô vọng. Những gì còn lại trên bộ mặt trang điểm của cô ta đã bị nhòe và lem luốt. Môi cô ta bị bầm dập và sưng tấy. Có những vết trầy xước trên cổ và trước ngực cô ta, điều mà cô ta đã không cố gắng che giấu. Thực ra, sau phút choáng váng ban đầu vì nhìn thấy Avery, cô ta hất tóc ra sau một cách thách thức và ưỡn ngực ra để chỉ rõ những vết thương của cô ta. "Chào buổi sáng, Thím Carole." Nụ cười ngọt ngào của cô ta tương phản một cách chết tiệt với vẻ ngoài trác táng của cô ta.

Avery nép sát vào vách hành lang, không thốt nên lời. Fancy đi lướt qua cô. Cô ngửi thấy mùi hôi hám và bị sử dụng. Avery rùng mình với vẻ kinh tởm.

Thang máy đến hầu như ngay lập tức sau khi Fancy nhấn nút gọi nó. Trước bước vào đó, cô ta bắn cho Avery nụ cười qua đôi vai trần, bầm tím của cô ta.

Trong vài giây Avery nhìn chằm chằm vào cánh cửa đã đóng lại của thang máy, sau đó nhìn về phía căn phòng mà Fancy vừa mới rời khỏi, mặc dù cô đã biết rõ nó thuộc về người nào.

Tate đã sai về người bạn thân nhất của anh. Eddy không thận trọng như Tate đã tin. Anh ta cũng không thông minh lắm.

༺༒༻

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.