Đất Dữ

Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
12

❊ ❊ ❊

Đám cưới của Don’Ana Badaró và João Magalhães được tổ chức vào đầu mùa đông. Juca và Olga đứng ra làm chứng cho chú rể, luật sư Genaro và vợ bác sĩ Pedro Mata làm chứng cho cô dâu. Thầy tu Freitas làm lễ hôn phối đã tác thành luôn thể cho Antônio Vítor và Raimunda “đến bạc đầu”. Antônio đi một đôi ủng đen làm gã vướng víu vô cùng; Raimunda thì vẻ mặt vẫn quàu quạu như thường lệ. Don’Ana đã nói với cặp vợ chồng nọ rằng ngày hôm ấy họ không có việc gì phải làm cả, nhưng Raimunda vẫn nằn nì để được giúp việc nhà bếp, và Antônio Vítor vẫn mang đồ giải khát hầu khách khứa, chân đi tập tễnh vì giày chật.

Ngày hôm ấy trở thành ngày đáng ghi nhớ ở Ilhéus. Don’Ana rất xinh trong chiếc áo màu trắng, trùm khăn voan trắng, với những bông hoa cam và chiếc nhẫn cưới to tướng bằng vàng, còn João Magalhães mặc một chiếc áo đuôi tôm lịch sự đã thu hút được những tiếng trầm trồ của các cô gái đến tuổi lấy chồng. Sinhô Badaró vẻ hơi buồn, chủ tọa các cuộc vui, mắt nhìn theo con gái đon đả tiếp khách. Tiếp đó, những người có mặt diễu qua phòng cô dâu chú rể, trước cái giường to xếp đầy đồ mừng. Có những bộ đồ pha trà, đồ bằng bạc, đồ trang sức, những đồ bày cảnh xinh xinh và những đồ trang trí nho nhỏ. Sau hết, một đồ mừng không kém giá trị là một khẩu súng lục côn 38, một kiệt tác, tặng phẩm của Teodoro das Baraúnas biếu đại úy João Magalhães. Teodoro uống rượu sâm banh, nói đùa với viên đại úy về những vết bẩn trên khăn trải giường, trong lúc khách khứa đi sang phòng khiêu vũ, nơi một đội kèn mặc đồng phục đang chơi những điệu waltz, polka và thỉnh thoảng cả một điệu maxixe* nữa.

Tảng sáng, khi đã đến lúc ra về, Juca kéo riêng đôi vợ chồng ra một chỗ:

- Này, hãy nghĩ đến chuyện bắt đầu đúc một chú nhóc, hử? - Hắn vừa cười vừa nói với hai người - Một chú Badaró theo đúng pháp luật.

Tuần trăng mật ở đồn điền đột nhiên bị đứt quãng vì cái tin Juca bị ám sát ở Ilhéus. Sau ngày cưới, hắn cũng trở về đồn điền rồi cùng bè lũ đi vào rừng. Đến cuối tuần hắn trở về thành phố để gặp Margot.

Ngày chủ nhật, hắn ăn sáng với một thầy thuốc vừa tới Ilhéus, đem theo một lá thư của một người bạn của Juca ở Bahia giới thiệu ông ta với hắn. Viên thầy thuốc ở tại nhà trọ của một người Syria giữa thành phố. Phòng khách cũ đã đổi thành tiệm ăn; Juca và viên bác sĩ ngồi ở bàn đầu tiên chỗ ra vào; Juca quay lưng ra phố. Tên cabra thò súng lục qua cửa ra vào và bắn có một phát. Juca từ từ gục xuống bàn, trong khi viên thầy thuốc giơ tay ra đỡ hắn. Rồi hắn bỗng đứng phắt dậy, và một tay nắm lấy khuôn cửa, tay kia đưa súng lục lên. Tên sát nhân bỏ chạy theo dọc hành lang, nhưng ba phát súng nổ liên tiếp, ba phát đạn của Juca trúng hắn và hắn nặng nề ngã vật xuống đất. Bấy giờ Juca mới ngã xuống chỗ gần cửa, khẩu súng lục rời khỏi tay rơi đánh xoảng xuống nền đá. Tất cả cảnh này diễn ra không quá một phút đồng hồ. Những khách trọ khác đều chạy đến chỗ Juca, còn người qua đường thì quây lấy tên cabra ở ngoài phố.

Ba ngày sau, Juca Badaró chết ở giữa gia đình, lúc đầu hắn đã kiên cường chịu đựng một cuộc phẫu thuật của viên thầy thuốc cố gắng lấy viên đạn ra. Nhưng ở Ilhéus hoàn toàn thiếu phương tiện cần thiết cho một cuộc phẫu thuật như vậy; không có cả đến thuốc mê nữa; tuy nhiên, Juca vẫn mỉm cười chịu đựng trong lúc bác sĩ hết sức chữa chạy cho hắn.

- Hãy cứu sống em tôi, - Sinhô Badaró nói với ông này - và ông có thể đòi hỏi tôi mọi thứ ông muốn.

Nhưng vô ích; cả giới y học ở Ilhéus, cả bác sĩ Pedro từ Tabocas tới cũng không cứu được hắn. Trước khi chết, Juca gọi Sinhô đến bên cạnh, và nhờ lão chuyển cho Margot một số tiền. Và hắn nói với viên đại úy và Don’Ana, mặc dầu lúc ấy trong phòng đầy những người:

- Hãy nghĩ đến thằng “bé tí teo”, hầy? Đừng có quên một chú Badaró đấy! - Rồi hắn cầm lấy tay Don’Ana vuốt ve.

- Lấy tên chú mà đặt cho nó, - hắn nói.

Olga không còn tự kiềm chế nổi nỗi đau đớn, nhưng Juca không hề để ý và chết khá bình thản. Điều luyến tiếc duy nhất mà hắn bộc lộ trong những lời nói cuối cùng, là trước khi chết không được nhìn thấy cánh rừng đã trồng ca cao.

Sau cái chết của Ester, ở Ilhéus chưa có đám đưa ma nào kèn trống ồn ã như thế. Chẳng những vậy, còn có cả một chuyến tàu hỏa đặc biệt từ Tabocas. Antônio Vítor trở về - đôi bốt dưới chân gõ cộp cộp theo mỗi bước hắn đi - khóc lóc như một đứa con nít. Manuel de Oliveira biên một bản cáo phó tràn ngập những hình dung từ đẹp đẽ, còn luật sư Genaro thì đọc một bài diễn văn bên mộ Juca mà trong đó ông dùng những lời lẽ cay nghiệt nhất để hình dung về Horácio. Về phần lão, Teodoro das Baraúnas thề sẽ trả thù cho huynh đệ của mình. Khi quan tài của Juca Badaró được hạ xuống huyệt, Don’Ana ném xuống một bó hoa, rồi Sinhô đổ xuống xẻng đất đầu tiên.

Đêm ấy, Sinhô ở lại trong cái nhà có tang ấy, đi bách bộ trong phòng. Lão nghĩ đến chuyện trả thù. Lão biết có giết bọn đánh thuê của Horácio cũng không ăn thua gì. Những điền chủ khác, bọn cộng tác của lão cũng đồng ý với lão; điều duy nhất cần làm là thủ tiêu viên đại tá. Chỉ có một sinh mạng duy nhất có thể trả được sinh mạng của Juca: đó là sinh mạng của Horácio da Silveira. Vậy nên lão quyết định làm phứt cho xong đi, muốn ra sao thì ra. Lão hỏi ý kiến Teodoro và viên đại úy trước mặt Don’Ana. Luật sư Genaro và viên dân biểu đều cho rằng cần phải truy tố Horácio trước pháp luật, bởi vì kẻ giết Juca là một tên trong bọn jagunco của lão, đang làm việc trong đồn điền của lão, không ai không biết thế. Nhưng Sinhô gạt phăng ngay ý kiến đó. Như vậy không đủ lý do để truy tố. Thật khó mà buộc tội Horácio được, giờ đây kẻ giết người đã chết rồi; hơn nữa Sinhô Badaró cảm thấy nếu kẻ thù của mình chỉ bị truy tố như một tên tội phạm thì chưa thể coi là đã báo thù xong. Don’Ana tán thành ý kiến của lão, viên đại úy cũng đồng ý, mặc dầu đúng ra y cảm thấy hoảng sợ trước tất cả công việc này, vì y không hình dung được nó sẽ kết thúc ra sao. Hôm sau Teodoro das Baranúas còn trở lại để bàn bạc thêm nữa.

Nhưng giết Horácio không phải là chuyện dễ. Lão hiểu rất rõ rằng các ngả đường cái và phố xá trong thành phố đều nguy hiểm, cho nên lão ít khi rời khỏi đồn điền. Khi phải đi Ferradas hay Tabocas, lão huy động một đội hộ tống mạnh, gồm toàn những xạ thủ xuất sắc bao quanh lão và Braz thì hầu như bao giờ cũng đi cạnh lão. Hàng mấy tháng trời, lão không trở về Ilhéus; Virgílio phải đi đi về về thông báo cho lão rõ tình hình.

Và sau một thời gian, luật sư Genaro đã thuyết phục được Sinhô tiến hành việc yêu cầu truy tố Horácio trước pháp luật. Sinhô đồng ý vì những lý do riêng của lão. Thế là viên đại diện cảnh sát ở Ilhéus bèn mở một cuộc điều tra, y về Tabocas để lấy cung một số nhân chứng; ai nấy đều xác nhận rằng kẻ giết Juca làm việc ở đồn điền Horácio. Có một gã làm việc ngoài bến tàu, đeo một chiếc nhẫn giả, đã nhắc lại hết sức quả quyết một cuộc trò chuyện giữa gã với kẻ giết người vào hôm trước khi xảy ra vụ án mạng, trong một tiệm rượu của một người Tây Ban Nha. Tên cabra đã say mèm và gã đeo nhẫn giả khêu cho nó nói chuyện. Nó chìa ra cho gã xem tờ giấy bạc một trăm milreís và thổ lộ rằng nó có một việc quan trọng phải làm cho đại tá Horácio. Ông biện lý đã chấp nhận lời khai đó, Sinhô làm áp lực với quan tòa, và Virgílio chỉ có thể làm cho Horácio khỏi bị giam giữ mà thôi. Quan tòa xin lỗi Sinhô bằng cách hỏi lão một câu: “Ai dám đi bắt Horácio ở chính tại đồn điền của hắn? Với tất cả lòng tôn trọng cần phải có đối với luật pháp tôn nghiêm, tốt hơn hết là đợi đến ngày Horácio ra tòa, ta sẽ bắt hắn. Và Virgílio đã hứa rằng khách hàng của hắn sẽ có mặt trong phiên tòa.”

Luật sư Genaro hi vọng có một đoàn bồi thẩm sẽ tuyên bố chống lại viên đại tá. Dù sao, anh em nhà Badaró vẫn là những tay tai to mặt lớn về chính trị, rất có thể các vị bồi thẩm sẽ ra một bản phán quyết công nhận bị cáo phạm tội và đòi phải kết tội nặng nhất. Sinhô có những hi vọng khác: lão tính sẽ trừ khử được kẻ thù trước lúc những cuộc tranh cãi mở đầu; hoặc giả, cùng lắm (lão đã nói như vậy với João Magalhães) lão sẽ hạ thủ Horácio khi hắn ra trước tòa. Cho nên lão cứ để cho công việc tố tụng đó tiếp tục.

Tuy nhiên, Horácio không hề nghĩ đến chuyện tố tụng hình sự kia. Điều lão mong muốn trước hết là biết được những đơn của chính lão xin truy tố Sinhô và Teodoro về chuyện chứng thư sở hữu khu Sequeiro Grande đã tiến triển ra sao. Sau những cuộc tranh biện, kiện cáo trước tòa như vậy, bọn thầy cò trong thành phố lại giàu to, với các thứ hồ sơ, giấy tờ đòi ra hầu tòa, các bản kiến nghị và phản kiến nghị, trong khi họ tích cực chuẩn bị các diễn văn trước đoàn bồi thẩm.

Mặc dầu những khó khăn cản trở việc ám sát Horácio, lão đã hai lần suýt mất mạng. Lần thứ nhất là khi một tên tay chân của Teodoro tới được chỗ cây ổi ngay gần sát nhà lớn của lão. Nó đợi mấy tiếng đồng hồ; viên đại tá hiện ra ở ngoài hiên, và ngồi xuống một cái ghế dài, bắt đầu róc mía cho một con lừa rất dạn người. Viên đạn trúng vào con vật và Horácio đuổi theo tên cabra vừa nổ súng, nhưng không bắt được nó. Lần thứ hai là khi một ông già định giết lão. Ông già này thoạt tiên đi đến đồn điền Badaró và nhận với Sinhô sẽ giết Horácio. Ông lão không cần được trả công, ông ta chỉ xin một khẩu súng, ông ta có chuyện phải thanh toán với Horácio, ông nói thế. Sinhô sai người đưa cho ông già một khẩu súng trường, và một đêm trăng ông ta đã tìm cách lẻn vào gần nhà lớn. Về sau có người cho hay rằng đó là bố João Joaquim, xưa kia có một khu rừng bị Horácio chiếm đoạt mất.

Cho nên Horácio đã tăng cường đội hộ vệ của lão và họa hoằn lắm mới bước ra khỏi nhà; nhưng không phải vì thế mà người của lão không tiếp tục khai phá khu rừng Sequeiro Grande. Giờ đây, chẳng lâu la gì nữa, phu phen hai phe sẽ gặp nhau. Rừng rậm cứ ngày một thu hẹp dần, và kho chứa của mỗi bên đồn điền đầy những mầm ca cao để trồng thế vào chỗ những cây cối khổng lồ. Khi bọn cabra của Horácio và của nhà Badaró chạm trán nhau, chắc chắn là hai bên sẽ dàn quân ra đánh nhau, máu sẽ chảy ngập đường.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.