Trong mấy ngày sau đó, Maisie không khỏi ngạc nhiên trước việc có nhiều khách hàng quen ngỏ lời chúc mừng về thành tích xuất sắc của Harry đến thế. Cô cũng biết một vài người khách của mình có con trượt kỳ thi đó, và có trường hợp chỉ vì thiếu đúng một phần trăm. Những cậu bé này sẽ phải chấp nhận lựa chọn thứ hai của chúng. Điều đó làm Maisie càng thêm quyết tâm rằng không điều gì có thể ngăn cản Harry đến nhập học tại Bristol Grammar School trong ngày đầu tiên của học kỳ mới.
Thêm một điều lạ lùng cô nhận thấy trong tuần tiếp theo là các khoản tiền thưởng cô nhận được tăng gấp đôi. Ông lão Craddick đáng mến còn đưa cho cô một tờ năm bảng và nói, “Cho Harry. Mong sao cậu bé chứng tỏ nó xứng đáng với mẹ mình”.
Khi chiếc phong bì trắng mỏng manh xuất hiện trong hộp thư ở Still House Lane, bản thân nó đã là cả một sự kiện, Harry mở lá thư ra và đọc to cho mẹ cậu cùng nghe. “Clifton, H. đã được dành cho một suất học khối A vào học kỳ một bắt đầu từ ngày 15 tháng Chín”. Khi cậu đọc tới đoạn cuối cùng, trong đó yêu cầu bà Clifton cần viết thư trả lời xác nhận liệu ứng viên chấp nhận hay từ chối đề nghị của trường, Harry lo lắng ngước mắt lên nhìn mẹ cậu.
“Con cần viết thư trả lời ngay, chấp nhận lời đề nghị!” mẹ cậu nói.
Harry đưa hai cánh tay ôm chầm lấy mẹ mình và thì thầm, “Con chỉ ước gì bố con vẫn còn sống”.
Có thể bố của con trai cô vẫn còn sống, Maisie thầm nghĩ.