Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 5741 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1531
Thả Chim Bồ Câu

❊ ❊ ❊

Gromilyov nói chuyện không mấy kiên quyết, khi nói đến việc phải thủ tiêu Taylor để diệt khẩu, chính giọng điệu của ông ta cũng không hoàn toàn chắc chắn.

Gromilyov đã trải qua nhiều chuyện, cũng từng kinh qua nhiều đoàn lính đánh thuê, không nhẹ dạ tin bất cứ ai, điều này đã trở thành bản năng của ông.

Cao Dương cười nói: "Tôi biết ông sẽ tới, nhưng không ngờ ông lại tới nhanh như vậy."

Gromilyov sa sầm mặt mày ngồi xuống cạnh Cao Dương, nhíu mày nói: "Taylor biết tất cả mọi chuyện của chúng ta, chúng ta chưa bao giờ coi cậu ta là người ngoài, có một số việc chỉ cần tiết lộ ra ngoài, tất cả chúng ta sẽ vĩnh viễn không được yên ổn."

Cao Dương không cười nữa, anh nghiêm mặt nói: "Nhưng ông biết mà, Taylor không phải loại người đó, cậu ta sẽ không bán đứng chúng ta."

Gromilyov gật đầu: "Đúng, tôi biết cậu ta sẽ không bán đứng chúng ta, nhưng, nếu Taylor bị người Mỹ tìm tới cửa thì sao? Nếu cậu ta bị bắt, dù cậu ta không muốn bán đứng chúng ta thì đã sao, thủ đoạn của Á Khắc và Số 13 ông thừa hiểu, trong tay họ, Taylor phải phun ra mọi lời thôi."

Nói xong những lời chậm rãi đó, Gromilyov thở dài một tiếng, đoạn thất vọng nói: "Tôi biết, ông không muốn làm tổn thương Taylor, mệnh lệnh kiểu này ông không thể nào hạ xuống được, tôi là phó đoàn trưởng của Satan, chuyện này để tôi làm, đây là trách nhiệm của tôi với tư cách phó đoàn trưởng. Cao, Satan là đoàn lính đánh thuê tốt nhất mà tôi từng ở, mỗi người ở đây đều là anh em của tôi, tôi không muốn làm hại Taylor, nhưng tôi càng không thể dung thứ cho việc bất cứ ai trong Satan bị Taylor uy hiếp."

Cao Dương chậm rãi lắc đầu, nghiêm nghị nói: "Không, đừng làm hại Taylor. Tôi biết ý nghĩ của ông, cũng hiểu tâm trạng của ông, nhưng ông phải có chút lòng tin vào Taylor, ông cũng phải có lòng tin vào chúng ta. Nếu Taylor đối mặt với nguy cơ bị bắt, cậu ta sẽ tự nổ súng kết liễu mình."

Gromilyov đau đớn nói: "Trên đời này có rất nhiều chuyện là ngoài ý muốn."

Cao Dương lắc lắc ngón trỏ, trầm giọng nói: "Chuyện ngoài ý muốn sẽ không xảy ra trên người Taylor. Taylor đã thích nghi với việc độc thân nơi hậu phương địch, cậu ta biết cách tự bảo vệ mình, cũng biết cách tự kết liễu để tránh bị bắt làm tù binh. Con người thường coi trọng lợi ích nhỏ mà xem nhẹ đại nghĩa, bản tính con người là gần gũi những người mình thân thiết, chứ không phải một quốc gia chỉ tồn tại trên khái niệm. Taylor có thể vì không muốn tác chiến với Mỹ mà chọn rời khỏi Satan, thì cũng có thể hy sinh tính mạng vì Satan."

Gromilyov lắc đầu, bất lực nói: "Được thôi, nếu ông đã kiên trì như vậy, thì cứ để Taylor bình yên rời đi. Thật lòng tôi không muốn trừ khử cậu ta, anh em một thời, cuối cùng lại làm chuyện này thì chẳng vui vẻ gì. Tình cảm bảo tôi đừng làm hại Taylor, nhưng lý trí lại bắt tôi phải trừ khử cậu ta. Với tư cách phó đoàn trưởng, tôi phải phục tùng lý trí của mình. Nhưng ông mới là đoàn trưởng của Satan, quyết định cuối cùng do ông đưa ra. Đã quyết định để cậu ta đi, thì hãy để cậu ta bình an về nhà."

Cao Dương cười nói: "Còn phải đưa cho cậu ta một khoản tiền nữa, Taylor ở Satan lâu như vậy rồi mà chưa nhận được đồng nào. Nhìn nhân phẩm của Taylor mà xem, thực sự không chê vào đâu được, không vì gì cả, chỉ vì báo thù cho Thí Quản. Người như vậy sao có thể bán đứng bạn bè và anh em cơ chứ."

Cười nói xong, Cao Dương giơ ba ngón tay lên: "Tôi biết ông sẽ tới. Nếu Á Khắc không bị thương, cậu ta cũng sẽ tới yêu cầu trừ khử Taylor. Còn một người nữa là Số 13."

Gromilyov bất lực nói: "Bởi vì chúng ta trải qua quá nhiều, nên tâm lý ai cũng âm u. Ông không thể bắt một người có tâm lý âm u chấp nhận bình thản một kẻ có khả năng mang lại tai họa rời đi an toàn."

Cao Dương nhún vai: "Cho nên tôi mới ở đây đợi các người tới tìm tôi, rồi để tôi dẹp bỏ ý định của các người. Ừm, sắp tới lúc Số 13 đến rồi nhỉ... Fuck!"

Cao Dương đứng bật dậy, hoảng sợ nói: "Fuck! Tôi đúng là đồ ngốc, ông sẽ tới tìm tôi, nhưng Số 13 tuyệt đối sẽ không."

Gromilyov cũng nghiêm trọng nói: "Đúng vậy, cậu ta sẽ ra tay trực tiếp! Một sát thủ, làm sao có thể cho phép có người thoát ly tổ chức!"

Cao Dương chạy biến ra ngoài, lao thẳng đến trước phòng Số 13 rồi đẩy cửa ra, bên trong không có ai.

Cao Dương chỉ thấy sống lưng lạnh toát, anh lập tức quát lớn: "Số 13!"

Cao Dương xoay người chạy về phía cửa phòng Taylor, đẩy cửa phòng Taylor ra, lại thấy Lý Kim Phương và James đang ở bên trong, nhìn Taylor đang bình yên sắp xếp trang bị cho James, Cao Dương cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Lý Kim Phương nhìn Cao Dương hỏi: "Anh làm gì vậy?"

Cao Dương thở dốc, nói lớn: "Số 13 đâu?"

"Vừa mới tới chào tạm biệt Người Đưa Thư xong, không biết đi đâu rồi."

Người nói là Lý Kim Phương, cậu ấy đầy vẻ nghi hoặc: "Số 13 sao thế?"

Cao Dương giận dữ nói: "Thằng khốn này chưa báo cáo kết quả trinh sát cho tôi, tôi đang đợi nó, vậy mà giờ không biết nó chạy đi đâu rồi."

Taylor đột nhiên mỉm cười nói: "Anh lo lắng Số 13 sẽ thủ tiêu tôi sao."

Cao Dương xua tay: "Làm gì có, cậu đừng nghĩ bậy, lát nữa máy bay tới thì cậu mau đi cùng với Á Khắc, không ai muốn thủ tiêu cậu cả."

Taylor lắc đầu, lúc này Cao Dương lại nghe phía sau có người thong dong lên tiếng: "Anh muốn kết quả trinh sát, hay là muốn cảnh cáo tôi không được phép thủ tiêu Người Đưa Thư?"

Cao Dương quay phắt lại, thấy Số 13 đang ở ngay phía sau mình.

"Fuck, cậu đi đứng không phát ra tiếng động được à, như quỷ ấy, hù người khác đấy!"

Nghe tiếng quát của Cao Dương, Số 13 nhún vai, rồi đi lướt qua người Cao Dương, đứng trước mặt Taylor, trầm giọng nói: "Tôi đã gọi cho Murphy rồi, hắn sẽ giúp đỡ bảo hộ cậu. Cứ làm theo lời hắn, thằng cha đó nợ tôi rất nhiều ân huệ, nên tôi nhờ hắn làm những chuyện này là miễn phí, nếu để sếp đi tìm hắn thì phải trả một khoản tiền lớn đấy."

Taylor gật đầu: "Cảm ơn, bạn hiền, tôi cứ tưởng cậu sẽ muốn thủ tiêu tôi chứ, ha ha."

Số 13 nhún vai, nghiêm túc nói: "Nếu cậu nhất định phải về Mỹ, thì trốn cho kỹ, đừng để bị người ta bắt. Nếu cậu bị bắt, tôi đành phải tìm cách thủ tiêu cậu để diệt khẩu. Cứu người từ tay CIA không tiện bằng giết người, nên cẩn thận một chút."

Nói xong, gật đầu với Taylor, Số 13 xoay người rời đi. Khi đi ngang qua Cao Dương, Số 13 nhíu mày, suy tư một lúc rồi đột ngột nói: "Anh lo lắng tôi sẽ thủ tiêu Người Đưa Thư?"

Cao Dương cười gượng: "Không, ừm, thực ra là có."

Số 13 nhún vai, hạ giọng nói: "Tôi là sát thủ, tổ chức sát thủ chỉ có thể vào không thể ra, ngay cả chết cũng không được. Anh cho rằng những người bị tổ chức khống chế như chúng tôi thích vậy sao? Cho nên, thực ra tôi mới là người hy vọng nhìn thấy Người Đưa Thư có thể rời khỏi Satan bình an nhất. Điều này cho tôi cảm giác an toàn, hiểu chưa?"

Cao Dương sững người hồi lâu, rồi ngượng ngùng nói: "Biệt hiệu của Taylor là chim bồ câu, không phải Người Đưa Thư nữa rồi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1531
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.