Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 5741 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1580
Câu Hỏi Lựa Chọn

❊ ❊ ❊

Tâm trạng Cao Dương thấp thỏm không yên, vừa lo cho Osa – người bị anh bắt về – lại vừa lo cho Thập Tam Hào, nhất là khi thấy ánh mắt Thập Tam Hào sáng rực lên lúc nhìn Osa, anh thật sự bắt đầu cảm thấy bất an.

Là lính đánh thuê, cảm giác khi vung đao chém giết kẻ thù trên chiến trường, với việc tận mắt chứng kiến một gã biến thái xuống tay với người mình bắt về, chắc chắn là khác biệt hoàn toàn.

Nếu Thập Tam Hào thực hiện hàng loạt biện pháp phòng ngừa để ngăn chặn người phụ nữ kia tiết lộ thông tin sau khi thẩm vấn thì Cao Dương còn chấp nhận được, nhưng đằng này, Thập Tam Hào lại bắt anh áp giải Osa thẳng đến nơi trú ẩn của họ – một địa điểm an toàn, lâu dài nhất mà đội Satan vẫn hằng sinh sống.

Thập Tam Hào dám làm thế hẳn là có cậy dựa, nhưng Cao Dương lại thấy, ngoài việc thủ tiêu Osa ra thì dường như chẳng còn cách nào khác để bịt miệng. Hoặc là giam giữ, hoặc là giết, chứ nếu thả người ra mà Osa không báo cảnh sát thì mới là chuyện lạ.

Hai chiếc xe dừng lại trong sân, Cao Dương giương súng lùa Osa vào nhà, bật đèn lên, còn Taylor thì đẩy xe lăn của Thập Tam Hào tiến vào.

Để Osa ngồi xuống ghế sô pha, Thập Tam Hào tự mình tiến lại gần, đầu gối hai người gần như chạm nhau. Cao Dương đứng cạnh Thập Tam Hào, trông chẳng khác nào một gã vệ sĩ.

Thực ra Cao Dương đang bảo vệ Osa, anh sợ Thập Tam Hào chỉ cần một phút kích động là sẽ xuống tay độc ác.

Osa dù có mạnh mẽ đến đâu thì lúc này cũng phải biết sợ. Lúc bị Cao Dương chĩa súng, cô còn chưa sợ đến mức này, nhưng khi bị Thập Tam Hào nhìn chằm chằm không chớp mắt, Osa bắt đầu run rẩy, gương mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng. Ánh mắt Thập Tam Hào quá lạnh lẽo, hoàn toàn vô cảm, trông cực kỳ rùng rợn.

Sau khi quan sát Osa hồi lâu, hắn vươn tay ra, nhẹ giọng bảo: "Đưa túi xách của cô cho tôi."

Osa đưa chiếc túi đang cầm trong tay cho Thập Tam Hào, đó vẫn là cái túi mà Cao Dương đã bảo cô mang theo.

Thập Tam Hào tự mình mở túi, lấy điện thoại ra, rồi rút tiếp một chiếc ví nữ màu đỏ. Hắn dùng một tay mở ví, nhìn thấy tấm ảnh chụp chung giữa Osa và một lão già, liền trầm giọng hỏi: "Hắn là ai? Bạn trai cô à?"

Thập Tam Hào nói bằng tiếng Anh. Osa rõ ràng đã quên mất lời dặn, hay đúng hơn là lời cảnh báo của Cao Dương, cô hít một hơi rồi hạ giọng đáp bằng tiếng Anh: "Không phải, đó là cha tôi."

Thập Tam Hào nhìn tấm ảnh trong ví, rồi nhìn sang thẻ tín dụng. Sau đó, hắn gập ví lại, trầm giọng nói: "Bằng lái xe."

"Ở trong túi."

Thập Tam Hào lục tìm, lấy ra một tấm bằng lái, rồi nhìn vào đó đọc khẽ: "Osa Reinfeldt, người Thụy Điển, năm nay ba mươi bốn tuổi, cô chưa kết hôn."

Osa căng thẳng siết chặt hai tay, lí nhí: "Đúng vậy, làm ơn..."

Thập Tam Hào đưa ngón trỏ lên môi, khẽ "suỵt" một tiếng. Hắn đặt bằng lái xuống, cầm điện thoại lên lướt xem một chút rồi hạ giọng hỏi: "Mật mã mở máy."

"8285."

Thập Tam Hào bắt đầu kiểm tra danh bạ của Osa, rồi mỉm cười nói: "Ba ba, ở đây này. Xem ra cha cô vẫn chưa chết. Thế còn mẹ cô đâu? Trên này không có số điện thoại của bà ấy, bà ấy chết rồi sao?"

Osa hít một hơi, hạ giọng đáp: "Không phải. Bà ấy và cha tôi đã ly hôn, tôi lớn lên cùng cha."

Thập Tam Hào không nói gì, chỉ lẳng lặng lật xem điện thoại của Osa, rồi bất chợt lên tiếng: "Cô và cha mình tình cảm rất tốt nhỉ. Hầu như ngày nào cũng gọi điện cho nhau."

Osa nuốt nước bọt, khẽ đáp: "Đúng vậy, tôi rất yêu ông ấy, ông ấy cũng rất lo cho tôi. Tình hình an ninh ở Ukraine hiện tại không mấy khả quan, nên chúng tôi liên lạc rất nhiều."

Thập Tam Hào mỉm cười. Hắn đặt điện thoại xuống, rồi cứ nhìn chằm chằm vào Osa, không cử động cũng không lên tiếng, đôi mắt nhìn thẳng, chẳng biết đang suy tính điều gì.

Hồi lâu sau, cũng phải hơn hai mươi phút trôi qua, ngay khi Cao Dương sắp không nhịn nổi nữa, Osa cuối cùng cũng bật khóc nức nở: "Các người rốt cuộc muốn làm gì? Đưa tôi đến đây, hỏi tôi những câu hỏi chẳng liên quan, rốt cuộc các người muốn gì? Tôi sẽ hợp tác với các người, xin đừng làm hại tôi..."

Thập Tam Hào như vừa bừng tỉnh, sau khi ánh mắt hội tụ lại, hắn vẻ đầy áy náy nói: "Xin lỗi, tôi xuất thần một chút."

Nói xong, Thập Tam Hào hạ giọng: "Thuốc."

"Thuốc gì?"

Osa run cầm cập hỏi một câu, Cao Dương cũng ngẩn người: "Thuốc gì? À à, cậu phải uống thuốc rồi."

Cao Dương vội lấy thuốc của Thập Tam Hào ra, Taylor lập tức rót một cốc nước. Thú thật, quá trình Thập Tam Hào thẩm vấn Osa đối với Osa là một loại tra tấn, nhưng đối với hai người bọn họ thì còn là sự tra tấn hơn gấp bội.

Thập Tam Hào nhận lấy thuốc, nuốt chửng xong liền quay sang bảo Cao Dương: "Vết thương của tôi cũng cần thay băng rồi."

Cao Dương kinh ngạc hỏi: "Ngay bây giờ ư?"

"Đúng, ngay bây giờ. Tôi cần phải hồi phục càng sớm càng tốt, thay băng đúng giờ theo y lệnh là điều bắt buộc."

Thập Tam Hào vô cảm nói xong, Cao Dương liền đáp ngay: "Được, tôi gọi bác sĩ đến ngay."

Cao Dương cần gọi bác sĩ đến giúp Thập Tam Hào thay băng. Anh cũng có thể làm, nhưng không thể tiêm truyền cho Thập Tam Hào, nên anh đã bảo Sava tìm một bác sĩ kín miệng đến làm những việc này.

Thập Tam Hào lắc đầu: "Không cần, tôi tự làm là được. Lấy thuốc ra đi, chúng ta không có nhiều thời gian đâu."

Taylor đi lấy thuốc. Thập Tam Hào nhìn Osa, thong thả nói: "Cô có bạn trai không?"

"Không có, hiện tại tôi chưa có bạn trai."

Thập Tam Hào lại im lặng. Cao Dương cảm thấy có lẽ hắn đang tạo áp lực tâm lý cho Osa, nhưng một lát sau, Thập Tam Hào lại mỉm cười: "Tóc cô rất đẹp, bình thường cô chăm sóc tóc thế nào?"

Cao Dương không kiềm chế nổi, giơ tay che trán. Tên Thập Tam Hào đáng chết này quả nhiên lại bắt đầu biến thái rồi.

Osa gật đầu, cẩn trọng đáp: "Bình thường tôi đến một salon làm tóc cố định."

Thập Tam Hào gật đầu, sau đó lại lắc đầu. Hắn khẽ hắng giọng, rồi nhìn Osa đầy ôn nhu: "Cô chưa kết hôn, cũng chưa có bạn trai, vậy người thân thiết nhất của cô chính là cha mình. Vậy xin cô hãy hình dung xem, nếu vì một sai lầm nào đó của cô mà dẫn đến cái chết của cha mình, cô sẽ cảm thấy thế nào?"

Osa sững người đứng bật dậy, gương mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng nhìn Thập Tam Hào: "Rốt cuộc anh muốn làm gì?"

Thập Tam Hào chỉ vào chiếc sô pha, trầm giọng: "Ngồi xuống, trả lời câu hỏi của tôi."

Osa nhìn quanh bốn phía rồi cũng ngồi xuống, vẻ mặt vẫn còn kinh hồn bạt vía, lí nhí: "Tôi nghĩ mình sẽ suy sụp mất."

Thập Tam Hào gật đầu, mỉm cười: "Rất tốt. Vậy cô có sẵn sàng dùng mạng sống của mình để đổi lấy mạng sống cho cha cô không? Hãy suy nghĩ kỹ rồi hãy trả lời tôi, bởi vì đây không đơn thuần là một câu hỏi. Đây là một câu hỏi lựa chọn rất thực tế. Tôi đã nói nếu muốn giết cô thì cô sẽ chết, nếu tôi nói muốn giết cha cô thì chắc chắn ông ấy sẽ chết. Cho nên, hãy suy nghĩ thật kỹ trước khi trả lời."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1586
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.