Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 5836 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1594
Cuộc Đời Cần Sự Mạo Hiểm

❊ ❊ ❊

Phòng bảo vệ và biệt thự có lối đi thông nhau, Cao Dương đã từng thấy kết cấu này vài lần. Những phú hào cần thuê đông đảo bảo vệ vũ trang thường sẽ thiết kế căn nhà theo lối kiến trúc này.

Khi Cao Dương quay trở lại phòng khách rộng lớn và xa hoa đó, cậu thấy Antonio đang ngồi nghiêm chỉnh trên ghế sofa.

Nhìn thấy Cao Dương, Antonio mỉm cười hỏi: "Xong rồi chứ?"

"Xong rồi, tôi còn tưởng anh đã bắt đầu làm việc rồi cơ đấy."

Antonio nhún vai, cười nói: "Nếu các anh thất bại, khi đám bảo vệ xông vào, tôi vẫn còn có thể nói mình bị ép buộc tới đây. Còn nếu tôi bị bắt quả tang thì đó là bằng chứng thép. Được rồi, ở đây không có ai, chúng ta bắt đầu thôi."

Cao Dương gật đầu, hạ thấp giọng: "Làm thế nào đây?"

Antonio cười đáp: "Còn làm thế nào nữa? Tất nhiên là tôi mở két sắt, còn các anh lấy đồ."

Cao Dương vô thức nhìn quanh đồ đạc trong phòng khách. Người phương Tây dường như có một sự gắn kết mãnh liệt với lò sưởi, nên phòng khách nhà Poroshenko cũng có một cái. Dù lò sưởi chỉ mang tính trang trí, mùa đông cũng không thực sự đốt củi, nhưng trên bức tường cạnh lò sưởi vẫn treo hai khẩu súng săn.

Cao Dương liếc nhìn, nuốt nước bọt, bảo với Antonio: "Chúng ta bắt đầu thôi."

Antonio búng tay một cái, xoay người đi về phía cầu thang, sau đó lớn tiếng nói: "Theo kinh nghiệm của tôi, phòng ngủ sẽ ở tầng hai."

Cao Dương lấy bộ đàm ra, nói nhỏ vào trong: "Mọi việc thuận lợi, chúng ta bắt đầu hành động."

Antonio cứ như đang đi dạo trong nhà mình, dọc đường cứ ngó nghiêng, rồi đi thẳng tới một cánh cửa đang đóng, cười nói: "Phòng ngủ chính, vào xem thử có thu hoạch gì không. Ồ, các anh mở hết các cửa ra nhé, biết đâu két sắt lại ở sau cánh cửa đó."

Vừa nói, Antonio vừa tiện tay đẩy cửa ra, rồi lập tức cười nói: "A ha, tôi nói gì nào, phòng ngủ chính chắc chắn sẽ có thu hoạch. Các anh em, chúng ta bắt tay vào việc thôi."

Một chiếc giường rất lớn, một tủ quần áo khổng lồ, một phòng trang điểm nửa ngăn cách dành cho nữ chủ nhân. Antonio chỉ vào bàn trang điểm trong phòng, cười nói: "Cái tủ trên đó chính là két sắt đựng đồ trang sức."

Nói xong, Antonio lại cười: "Trong căn phòng này ít nhất phải có hai cái két sắt, bây giờ các anh đã thấy một cái rồi. Đoán xem cái còn lại ở đâu?"

Cao Dương nhìn qua, chỉ vào chiếc tủ đầu giường được bọc da thật, bên trên đặt một chiếc đèn ngủ, cười đáp: "Tôi đoán là một trong hai cái tủ đầu giường đó. Anh bạn, chẳng phải chúng ta nên mở cái quan trọng nhất trước sao?"

Antonio nhún vai: "Không, tôi giữ quyền quyết định thứ tự mở. Hơn nữa, quy trình từ dễ đến khó là hợp lý nhất. Ngoài ra, rất tiếc phải thông báo với anh là anh đoán sai rồi. Vì những người giàu có này không thích cúi lưng lấy đồ, nên cái két sắt thứ hai không thể nào là tủ đầu giường được, mà nó nằm ở trong này."

Antonio kéo toang chiếc tủ quần áo lớn ra, sau đó chỉ vào chiếc tủ bọc da được đặt trên kệ bên trong, độ cao vừa vặn, cười nói: "Xem này, chính là cái này đây. Biết đây là cái gì không?"

Không đợi Cao Dương trả lời, Antonio đã cười nói: "Phụ nữ có đồ trang sức, đàn ông thì có gì? Tất nhiên là đồng hồ danh tiếng rồi. Mỗi ngày chọn một chiếc đồng hồ phù hợp để đeo khi ra ngoài, anh có thích chổng mông xuống cạnh giường để chọn không? Anh bạn, ghi nhớ này. Nơi người giàu để đồ giá trị nằm ngay ở vị trí mà tầm mắt anh có thể nhìn thấy ngang hàng."

Vừa nói, Antonio vừa đưa tay kéo cánh cửa tủ được trang trí bằng da thuộc màu đen, để lộ ra cánh cửa két sắt kim loại bên trong. Trên cánh cửa chỉ có duy nhất một bảng phím số.

Antonio xoa xoa tay, mỉm cười: "Khóa điện tử, nhập đúng mật mã là mở được. Anh sẽ không thích việc mỗi ngày chọn đồng hồ đeo tay mà còn phải dùng chìa khóa để mở két đâu, đạo lý rất đơn giản."

Cao Dương nuốt nước bọt, nói: "Đúng vậy, anh bạn, mau mở nó ra đi."

Antonio lấy từ trong túi ra một bình xịt nhỏ, xịt một cái lên bảng phím, rồi nhanh chóng nói: "02569, năm phím thường dùng, mấy phím còn lại chưa bao giờ dùng tới, nên tổ hợp mật mã chính là mấy con số này."

Cao Dương cẩn trọng hỏi: "Vậy là được rồi sao?"

Antonio nhún vai: "Tất nhiên là... không rồi. Làm thế này chỉ để giảm bớt khối lượng công việc phân tích thôi. Giải mã mật mã năm chữ số thì dễ hơn nhiều so với chín chữ số."

Nói xong, Antonio cười nói: "Nếu các anh hiểu đủ nhiều về khách hàng thì sẽ biết sinh nhật của ông ta là ngày 26 tháng 9 năm 65. 02569, nhóm số này có liên quan gì tới dữ kiện chúng ta vừa tìm thấy?"

Cao Dương chợt nhận ra: "Ông ta dùng ngày sinh làm mật mã!"

Antonio gật đầu: "Đúng vậy, ông ta dùng ngày sinh làm mật mã. Nhưng thông thường, khách hàng của tôi sẽ chọn một tổ hợp số mà họ không bao giờ quên để làm mật mã, nhưng họ lại không muốn người khác biết ngày sinh của mình là có thể mở được két sắt. Thế nên, họ thường sẽ thay đổi thứ tự đi một chút."

Người Hoa Hạ khi ghi ngày tháng thường dùng thứ tự năm-tháng-ngày, còn người Âu Mỹ thì khác. Người Mỹ dùng thứ tự tháng-ngày-năm, còn các quốc gia châu Âu lại dùng ngày-tháng-năm. Theo kiến thức của Cao Dương, Ukraine sử dụng thứ tự ngày-tháng-năm.

Cao Dương ngẩn người hỏi: "Vậy thì sao?"

Antonio cười nói: "Vậy nên, theo quy luật thông thường, ngày sinh của khách hàng là 26-09-65. Theo mô hình tôi quen dùng thì phải là 09-26-65. Vì thế, mật mã của chiếc két sắt này là 650926."

Nói xong, Antonio đưa tay bấm nhanh sáu con số lên bảng mật mã, thứ tự chính xác là 650926.

Không một tiếng động, cửa két sắt bật mở.

Antonio vỗ tay cái bốp, chỉ vào két sắt cười nói: "Xem này, mở rồi. Biết tại sao là 650926 không? Vì doanh nghiệp của khách hàng rất quốc tế hóa, ông ta am hiểu kiểu cách của Mỹ, nên tất nhiên ông ta sẽ chọn một thứ tự mà người ta không ngờ tới."

Cao Dương nhìn Antonio, thẫn thờ nói: "Đơn giản vậy thôi sao?"

"Tất nhiên, đơn giản chỉ có vậy thôi."

Cao Dương cười khổ: "Đã biết sinh nhật khách hàng, lại biết ông ta dùng sinh nhật làm mật mã, thì cứ thử vài lần là được mà, cái này cũng... quá, quá đơn giản rồi."

Antonio cười nói: "Ồ, không đơn giản thế đâu. Loại khóa này nếu nhập sai mật mã, nó sẽ lập tức khóa cứng và báo động. Tín hiệu điện tử sẽ hiển thị trực tiếp lên một số thiết bị đầu cuối của chủ nhân, ví dụ như điện thoại. Nếu phá khóa cưỡng bức, đám bảo vệ kia sẽ lập tức biết ngay. Tất nhiên tín hiệu cũng có thể gửi đến những nơi khác, như đồn cảnh sát chẳng hạn. Nhưng theo kinh nghiệm của tôi, nếu nhập sai mật mã, thường sẽ có một đám đông cầm súng xông tới đấy."

Cao Dương hoảng sợ nói: "Thế mà anh dám trực tiếp nhập mật mã như vậy?"

Antonio sờ sờ cằm, cười nói: "Cuộc đời mà, phải mạo hiểm chút mới thú vị chứ. Mọi thứ đều dựa trên phán đoán của bản thân, như vậy mới kích thích, đúng không nào?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1592
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.