Không hỏi gì cả, không nói lời thừa thãi, chỉ trong cái vung tay, bốn người đã ngã xuống thành tử thi.
Hung tàn, lão già lúc nào cũng mỉm cười và trông rất từ bi này quá hung tàn, thật sự coi mạng người như cỏ rác, thật sự không hề xem mạng người là cái gì cả.
Sau khi giết người nhà của Collins, lúc Collins lao vào xác vợ và con mình, một tay ôm một cái xác khóc lóc, Nhã Các Tân hít hít mũi, vẻ mặt cảm thán nói: "Thật thê thảm."
Sau khi cảm thán một câu, Nhã Các Tân chỉ chỉ Collins, rồi thu tay lại làm một động tác cắt cổ ngay trên cổ mình.
"Này."
Cao Dương không nhịn được kêu lên một tiếng, giơ tay ra, nhưng ngay sau đó lại thu tay về, còn tên Hắc Ma Quỷ đã rút ra một con dao kia không hề do dự, không hề dừng lại chút nào mà vung dao rạch một đường trên cổ Collins.
Collins đang thoi thóp, khí quản của hắn đã bị cắt đứt, nhưng mạch máu thì chưa, thế nên hắn vẫn không ngừng giãy giụa, nhưng mãi vẫn chưa tắt thở hẳn, chỉ là từ vết cắt trên cổ phun ra bọt máu, đồng thời phát ra tiếng rít kỳ quái.
Nhã Các Tân di di tay qua lại trên cổ họng mình, rồi nhếch miệng nói với Cao Dương: "Thủ pháp đặc biệt, để hắn phải chịu đựng đau đớn tột cùng mới chết. Với nội gián thì phải làm thế này. Hắc Ma Quỷ chưa từng xuất hiện nội gián, nhưng bất cứ khi nào chúng tôi bắt được nội gián, đây là cách xử lý nhân từ nhất đấy."
Cao Dương gật đầu.
Nhã Các Tân cũng gật đầu, rồi đột nhiên nói: "Hình như vừa nãy cậu muốn nói gì đó, cậu đổi ý à?"
Cao Dương lắc đầu nói nhỏ: "Không, tôi chỉ muốn hỏi xem Collins đã đầu quân cho Deyo từ khi nào, và hắn đã làm những gì, bán đứng bao nhiêu thứ hắn biết, có thể gây ra hậu quả gì, tôi chỉ muốn thẩm vấn hắn một chút rồi mới xử tử."
Nhã Các Tân lắc đầu. Sau đó nói nhỏ với Cao Dương: "Cậu sai rồi, không xử lý như thế đâu. Nội gián tại sao lại phản bội? Hắn đầu địch khi nào, việc này quan trọng sao? Không. Không quan trọng, quan trọng là sự thật hắn đã đầu địch. Hắn bán đứng bao nhiêu tin tình báo của cậu, việc này có cần hỏi không? Không cần, vì hắn sẽ khai ra tất cả những gì hắn biết, không giữ lại chút nào. Cuối cùng, việc hắn đầu địch sẽ gây ra hậu quả gì? Việc này còn cần phải suy nghĩ sao? Không cần, hoàn toàn không cần, vì cậu cứ chiếu theo kết quả tồi tệ nhất có thể xảy ra mà xử lý là chuẩn không cần chỉnh, vì chắc chắn hắn sẽ gây ra kết quả tồi tệ nhất. Cho nên, hỏi bất cứ câu nào với hắn đều không có ý nghĩa gì cả."
Nhã Các Tân giơ một ngón tay lên, nghiêm túc nói: "Xử lý kẻ phản bội từng là chiến hữu, nay là kẻ thù, lại còn là loại kẻ thù tệ hại nhất, thì đừng nói nhiều. Vì nó sẽ làm cậu đau khổ lắm. Chẳng lẽ cậu còn muốn hiểu rõ tâm lý biến chất của hắn à? Có cần thiết không? Cho nên, vì hắn đã là kẻ thù tệ hại nhất, vậy thì đừng nói gì cả, dứt khoát giải quyết hắn là được rồi."
Cao Dương gật đầu, nói nhỏ: "Cảm ơn, tôi hiểu rồi."
Nhã Các Tân vỗ vỗ vai Cao Dương, cười nói: "Người trẻ tuổi à, những thứ cậu cần học còn nhiều lắm. Tất nhiên rồi, ở độ tuổi này của cậu, biểu hiện của cậu đã rất khá rồi. Lúc bằng tuổi cậu, tôi không có được rực rỡ như cậu đâu."
Nói xong thì cười lớn, Nhã Các Tân vung tay, lớn tiếng nói: "Thả hắn ra."
Gã đàn ông trần truồng kia bị ném xuống đất. Nhã Các Tân lớn tiếng nói: "Ngươi, ta không biết ngươi là ai, ta cũng không muốn biết. Nói ra tất cả những gì ngươi biết, ta sẽ cho ngươi một cái chết nhanh gọn, bằng không, ngươi sẽ được nếm thử những hình phạt đáng sợ nhất của KGB đấy. Được rồi, ngươi có thể bắt đầu rồi."
Gã đàn ông trần truồng kia thở dốc hồi lâu, nhìn vài cái xác trên đất, quỳ trên mặt đất, không ngẩng đầu lên nói: "Chúng tôi đến bốn tiểu đội, tổng cộng sáu mươi chín người. Nhiệm vụ của chúng tôi là ám sát Đại Ivan, đồng thời trừ khử tất cả những người trung thành với Đại Ivan. Người ra lệnh cho chúng tôi tên là Kirkdoyle, sứ mệnh hiện tại của tôi là bảo vệ Collins, hắn vẫn còn hữu dụng, Kirkdoyle biết Đại Ivan nhất định phải giết hắn, cho nên chúng tôi giữ hắn lại làm mồi nhử. Đội chúng tôi vốn có hai mươi người, nhưng hiện tại phần lớn đã bị phái đi rồi, đi thực hiện nhiệm vụ, ám sát một người tên là Goryanov."
Cao Dương kinh hoàng thốt lên: "Ám sát Goryanov! Khi nào ra tay!"
"Hôm qua, hôm qua đã bắt đầu rồi."
Cao Dương lập tức lấy điện thoại ra, nhưng sau khi gọi điện, hắn phát hiện điện thoại của Goryanov đã không thể gọi được nữa.
Goryanov là một nhân vật rất quan trọng trong hệ thống của Đại Ivan tại Ukraine, được Đại Ivan một tay nâng đỡ, địa vị không cao lắm, nhưng hắn trực tiếp phụ trách một kho vũ khí.
Nhã Các Tân chỉ tay về phía Cao Dương, nói nhỏ: "Đừng phí công nữa, chết rồi. Ngươi, nói tiếp đi."
"Tôi, chúng tôi, tôi không biết còn gì để nói nữa."
"Nói về Deyo đi."
"Tôi chỉ gặp hắn một lần, hắn trả cho tôi mức lương rất hậu hĩnh, tôi bán mạng cho hắn, hắn bảo tôi làm gì tôi làm nấy, nhưng tôi không biết gì về Deyo cả, tôi cũng không có tư cách biết, đó là sự thật."
"Kế hoạch của các người ở Ukraine."
"Không có kế hoạch cụ thể nào cả. Diệt trừ Đại Ivan, diệt trừ tất cả người của Đại Ivan, phàm là kẻ nào quan trọng, từng tên từng tên một đều trừ khử, chỉ vậy thôi. Kirkdoyle phụ trách chỉ huy, tất cả chúng tôi đều nghe lệnh hắn."
"Danh sách, đặc điểm, vị trí cụ thể, đồng bọn của ngươi ở đây có ai làm nội ứng. Thôi bỏ đi, hỏi nhiều quá. Đưa hắn đi, ghi chép lại những gì hắn nói, đi đi."
Năm người dẫn tù binh rời đi, sau đó Nhã Các Tân quay sang cười với Cao Dương: "Đây mới là người đáng để giữ lại thẩm vấn. Ghi chép lại những gì hắn nói, sau đó bắt đầu tra tấn hắn, rồi lại ghi chép lại những gì hắn nói một lần nữa, sau đó lại tra tấn một lần nữa, rồi lại ghi chép một lần nữa. Nếu nội dung ba lần ghi chép đối chiếu không có sai lệch nào, đó mới là lời khai có thể tin tưởng được."
Cao Dương gật đầu, nói nhỏ: "Nghĩa là, bất kể hắn có khai hay không, đều không thể có được một cái chết nhanh gọn, là vậy sao?"
Nhã Các Tân mỉm cười: "Đúng vậy. Đã là một cái lưỡi có chút giá trị, tất nhiên không thể để chết dễ dàng như vậy. Nếu sau này cậu thấy mình chắc chắn bị bắt sống, tôi khuyên cậu nên tự sát ngay."
Cao Dương gật đầu nói: "Tôi hiểu rồi. Bây giờ tôi phải gọi vài cuộc điện thoại, thông báo cho họ cẩn thận một chút. Ngoài ra, tôi muốn điều động một ít nhân lực đến bảo vệ những người quan trọng ở Kiev, ông thấy thế nào?"
Nhã Các Tân mỉm cười lắc đầu, nói nhỏ: "Tuy chẳng có tác dụng gì, nhưng ít nhất đây cũng là vấn đề thái độ, có thể làm vậy."
Cao Dương gọi điện thông báo cho người của mình chú ý an toàn, chính xác mà nói là thông báo cho người của Đại Ivan. Anh bây giờ có chút lo lắng, Goryanov kia có lẽ thật sự đã bị giết rồi, nhưng việc "Vong dương bổ lao" (mất bò mới lo làm chuồng) luôn luôn có ích. Để những người khác nâng cao cảnh giác hơn, ít ra cũng có chút ý nghĩa.