Trong dịp lễ 1/5 là thời gian nhân đôi nguyệt phiếu, mấy ngày này, dù thế nào tôi cũng phải liều một phen, bùng nổ, nhất định phải bùng nổ, cũng mong anh chị em hãy tiếp thêm sức mạnh cho tôi, nếu đọc thấy sướng, xin hãy ném những lá phiếu quý giá ra nhé.
Lần trước vào ngày 17 đã xông lên top 3 bảng xếp hạng bán chạy, lần này thử xem sao, xông được thì cứ xông, cố gắng hết sức vậy.
Sở dĩ cầu nguyệt phiếu cũng phải mở một chương đơn, ngoài việc bày tỏ sự coi trọng đối với việc cầu nguyệt phiếu này, cũng là muốn giải thích với mọi người một chút, tại sao dạo gần đây mỗi chương đều chỉ có hai ngàn chữ.
Nói thế này nhé, cơ thể tôi hiện giờ rất tệ, cân nặng tăng vọt không nói làm gì, những bệnh không ảnh hưởng đến việc viết lách cũng không nhắc tới, nhưng bệnh gai cột sống cổ và thoát vị đĩa đệm thực sự hành hạ tôi rất khổ sở, cái này tôi không cần thiết phải lừa các bạn, bởi vì dù tôi có khó chịu thế nào, cũng chưa bao giờ ngắt chương, cho nên ít nhất mọi người không cần phải nghi ngờ tôi lấy lý do sức khỏe kém để ngắt chương đúng không nào.
Rất nhiều huynh đệ quan tâm đến sức khỏe của tôi, ở đây xin gửi lời cảm ơn tới mọi người, mà trước đây tôi không mấy để tâm đến tình trạng sức khỏe của mình, vì nghĩ bản thân còn trẻ mà, chắc không vấn đề gì, nhưng bây giờ thì hối hận cũng đã muộn, tôi không muốn đổ lỗi bệnh gai cột sống cổ và thoát vị đĩa đệm cho việc viết lách, nhưng hiện tại tôi thực sự không còn cách nào ngồi viết sách trong thời gian dài vì cổ và lưng đau nhức nữa rồi.
Giới hạn của tôi hiện tại là ngồi một tiếng đồng hồ, đúng là giới hạn đấy, mà một tiếng tôi cùng lắm chỉ viết được hai ngàn chữ, đây còn là kết quả tôi đã soạn thảo sẵn trong đầu rồi, nhưng vì cổ và lưng khó chịu nhắc nhở tôi phải cử động, nên cảm hứng viết cũng bị ngắt quãng, mà tôi phải nghỉ ngơi ít nhất một tiếng mới hồi phục lại được, viết tiếp thì cảm giác đã đứt đoạn hết rồi, lại phải ngồi đờ đẫn trước máy tính rất lâu mới nối lại được mạch văn.
Bệnh gai cột sống cổ và thoát vị đĩa đệm đều không được ngồi lâu, nhưng viết sách mà không ngồi lâu thì làm sao mà viết được đây, thật bất lực mà.
Cho nên sau khi thử rất nhiều lần, tôi phát hiện một chương viết ba ngàn chữ quả thực rất đau đớn, viết hai ngàn chữ nhịp điệu lại vừa vặn, thế là hiện tại thành ra mỗi chương hai ngàn chữ.
Lời thật lòng, hiện tại tôi viết lách toàn thời gian mà, viết nhiều hơn chút thì thu nhập nhiều hơn chút, hơn nữa mỗi chương viết thêm một ngàn chữ hoặc viết ba chương mỗi chương hai ngàn chữ hình như cũng không mất bao nhiêu thời gian, nhưng thực sự hết cách rồi, hiện tại chỉ viết hai chương này tôi đã cảm thấy không gánh nổi, trong đầu nghĩ thì nhiều, nhưng cơ thể lại không theo kịp, viết xong hai chương chỉ muốn nằm đấy không nhúc nhích, vấn đề này đối với tôi thực sự là vô phương cứu chữa.
Sáu chương hôm nay tôi quả thực cũng đã cố gắng hết sức rồi, bùng nổ lớn thì không được, bùng nổ nhỏ cho có lệ vậy, "nước chảy đá mòn", hiện tại tôi chỉ cầu mong viết xong cuốn sách này một cách ổn thỏa, còn những chuyện khác, mọi thứ cứ để sau rồi tính tiếp.
Không phải có ý than vãn, chỉ là muốn nói chuyện với mọi người xem rốt cuộc là làm sao, tránh việc luôn có người mắng tôi lười biếng, tôi tuy lười, nhưng còn phải kiếm tiền nuôi gia đình mà, không thể lười đến mức đó được.
Cuối cùng, một lần nữa cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, cảm ơn từng người trong các bạn.