Trận chiến với Dao Bơ, dù Cao Dương có thể coi là đã giành được thắng lợi cuối cùng, nhưng nói thật, bóng ma tâm lý mà nó để lại cho Cao Dương cũng không nhỏ, bởi vì đó là đội ngũ mạnh mẽ đến cực điểm mà hắn từng thấy trong đời.
Hiện tại Cao Dương không có chỗ nào thích hợp để làm nơi ẩn náu, cho nên tạm thời hắn chỉ có thể thay đổi chỗ ở vài lần, tuy nhiên, hắn thực sự đang cố gắng tìm một pháo đài kiên cố hơn để ẩn nấp.
Một căn hộ nằm ngay trung tâm thành phố, hơn nữa Cao Dương sau khi hóa trang xong mới tách ra đi vào cùng Yalipin và Tartar, hiện tại hắn chỉ có thể dựa vào những thủ đoạn như vậy để che giấu tung tích bản thân.
Ngồi trên chiếc ghế sofa không mấy thoải mái, Cao Dương nói lớn với Yalipin và Tartar vừa mới bước vào cửa: "Hay là tối đến chúng ta cứ ở khách sạn luôn đi, chúng ta ở Kiev tổng cộng cũng chỉ có vài chỗ ẩn náu thế này, sớm muộn gì cũng phải ở qua hết một lượt thôi."
Yalipin đứng trước cửa sổ nhìn ra ngoài một lát rồi gật đầu nói: "Chỗ này cũng không tệ, tối nay là không cần phải đi đâu nữa rồi."
Cao Dương cầm điện thoại lắc lắc, nói lớn: "Yalipin, tôi đã cân nhắc kỹ rồi, tôi quyết định không điều quân tới nữa. Nhân thủ tôi có thể dùng hiện nay, chính là đám lính đánh thuê của Đại Ivan, tôi cần tập hợp họ lại, sau đó để họ tới Kiev bảo vệ tôi. Nhưng nghĩ tới chuyện của Andrei, tuy những người của GRU hay Signal Flag này đúng là rất lợi hại, nhưng tôi không thể xem họ là tấm khiên kiên cố nhất. Trái lại, điều động một lượng lớn nhân thủ tới, ngược lại càng dễ làm lộ vị trí của tôi."
Yalipin gật đầu, ngồi xuống bên cạnh Cao Dương, mỉm cười nói: "Cậu biết suy nghĩ rồi, tôi rất vui."
Cao Dương bực bội nói: "Làm ơn đi, lúc nào tôi chẳng biết suy nghĩ, chỉ là trước mặt ông tôi thích đóng vai học sinh hơn thôi."
Yalipin cười: "Vậy thì sửa đi, sau này trước mặt tôi cậu cũng đóng vai một vị thống soái đi. Tôi hy vọng được thấy cậu trở thành một vị thống soái. Được rồi, đã không định điều quân, vậy cậu đã nghĩ ra cách nâng cao mức độ an toàn của bản thân chưa?"
Cao Dương gãi đầu nói: "Chưa có cách hay, nhưng tôi đang nghĩ."
Đúng lúc này, điện thoại của Cao Dương đổ chuông. Hắn nhìn số rồi nghe máy, nói lớn: "Hi, James."
"Sếp. Tôi muốn quay về đội, nghe nói hiện tại nhân thủ của sếp đang rất căng thẳng."
Cao Dương cười, nói lớn: "Đúng là căng thẳng thật, nhưng một mình cậu tới cũng chẳng ích gì. Sao rồi, vết thương lành chưa?"
"Khỏi hẳn hoàn toàn rồi, không ảnh hưởng gì tới vận động nữa đâu. Đừng quên biệt danh của tôi là Gián, không dễ chết đâu, hơn nữa khả năng hồi phục siêu cấp, ha ha."
Cao Dương suy nghĩ một chút, nói lớn: "Vậy thì quay về đội đi. Nhưng đừng tới Kiev, cứ trực tiếp đi tìm các anh em khác là được, chỗ họ cũng cần người bảo vệ chút đỉnh. Cậu trở về dù sao cũng tăng thêm một phần sức mạnh. Đúng rồi, con gái cưng của cậu ổn rồi chứ? Thay mặt tôi hỏi thăm con bé nhé."
"Ổn rồi, phẫu thuật rất thành công, không có phản ứng đào thải. Ừm, sếp, tôi không biết nói gì, sếp biết đấy tôi là người không giỏi cũng không thích dùng ngôn ngữ để biểu đạt tình cảm, nhưng có điều tôi luôn muốn nói. Cảm ơn sếp, tôi yêu sếp."
Cao Dương tỏ vẻ ghê tởm nói: "Phì, tôi không thích đàn ông, đừng nói mấy lời sến súa đó với tôi. Thế nhé, tạm biệt."
James cười ha ha, nói lớn: "Cảm ơn sếp đã cho tôi kỳ nghỉ dài như vậy, yêu sếp, bye."
Cao Dương cúp điện thoại, liên tục nói: "Hư hỏng rồi. Đám khốn này cũng chẳng biết học theo ai, đều hư hỏng hết cả, sến súa muốn chết."
Điện thoại vừa cúp lại đổ chuông, lần này là Á Khắc gọi tới. Cao Dương nghe máy chưa kịp nói gì, Á Khắc đã uể oải nói: "Tôi cứ tưởng vẫn có thể tiếp tục tận hưởng kỳ nghỉ nhàn nhã chứ, không ngờ lại phải quay về nhanh như vậy. Được rồi, hiện tại tôi chạy nhảy tốt lắm, vết thương hồi phục cực kỳ ổn, sếp muốn tôi tới chỗ sếp hay thế nào?"
Cao Dương rất khó hiểu nói: "Tôi nói này, các cậu hẹn nhau à? Sao cậu cũng khỏi rồi?"
"Tôi sớm đã có thể cử động rồi, tôi chỉ muốn lười biếng một chút thôi. Được rồi, sếp nói mấy chuyện quan trọng đi, tôi đi đâu?"
Cao Dương thở phào một hơi, nói lớn: "Cậu chắc chắn mình không sao chứ? Được rồi, cậu quay về đội đi, chỗ tôi không cần quá nhiều người, cứ quay về đội là được."
Cuộc đối thoại với Á Khắc rất gọn gàng dứt khoát. Kết thúc cuộc nói chuyện với Á Khắc, Cao Dương xòe tay với Yalipin: "Người của tôi hẹn nhau cùng quay về đội. Ha, nhưng hiện tại tôi không định để họ tới bên cạnh mình, tôi cảm thấy dù họ có thể cử động được thì cũng chưa đến mức có thể tác chiến."
Yalipin thản nhiên nói: "Đương nhiên, họ sợ cậu chết mà."
Cao Dương bĩu môi, lúc này cuộc điện thoại thứ ba gọi tới, là Số 13 gọi đến.
"Hiện tại tôi đang sống rất sướng, nhưng tôi phải quay về rồi, vì tôi không có lý do gì để lười biếng tiếp nữa. Đúng vậy, tôi đã khỏi hẳn rồi, tôi thường xuyên nghĩ nếu mình bị thương thêm chút nữa hoặc hồi phục chậm hơn thì tốt biết mấy. Đáng tiếc là bây giờ tôi đã khỏe rồi, sếp biết tôi đang ở đâu mà, vậy sếp định sắp xếp tôi ở đâu?"
Cao Dương xoa xoa đầu, nói lớn: "Các cậu đúng là đã hẹn nhau trước đúng không?"
Số 13 im lặng một lát sau đó cười nói: "Nói chuyện này có ý nghĩa gì sao?"
Cao Dương thở dài: "Được rồi, cậu quay về đội đi, chỗ tôi không dùng đến cậu. Ừm, tôi muốn biết, bạn gái mắc hội chứng Stockholm của cậu thế nào rồi? Cậu có rạch cổ cô ấy chưa?"
"Cái này á, nói ra thì hơi phức tạp, cô ấy đang cân nhắc chuyện kết hôn, cho nên dù thế nào tôi cũng phải về rồi. Sếp, sếp không nên quan tâm chuyện riêng tư của tôi. Ngoài ra, với tình cảnh hiện tại của sếp, tôi ở bên cạnh sếp để tránh việc sếp bị người ta bắt sống thì có vẻ hợp lý hơn nhỉ?"
Cao Dương cười nói: "Yên tâm, tôi có sắp xếp rồi, cậu cứ quay về đội là được. Khi nào bảo cậu tới thì cậu hãy xuất hiện, bây giờ, ngoan ngoãn cút về cho tôi."
Cúp điện thoại, Cao Dương cười nói với Yalipin: "Họ đúng là đã hẹn nhau trước rồi, tôi còn chưa phát ra lệnh tập kết nữa đấy."
Cao Dương tưởng điện thoại đã xong, nhưng điện thoại vẫn chưa kết thúc. Lần này sau khi kết nối, hắn phát hiện cuộc gọi là của Jensen gọi tới.
Cao Dương hơi kích động nói: "Đại Điểu, mau nói cho tôi biết cậu thế nào rồi?"
Jensen bị bắn vào đầu, óc đều bắn ra ngoài, cho nên Cao Dương thật sự luôn rất lo lắng cậu ta sẽ có di chứng gì đó.
"Tôi rất ổn, chỉ là tôi vẫn chưa thể quay về được, nhưng tôi muốn gọi cho sếp một cuộc điện thoại. Sếp, tôi sắp có thể quay về rồi, đợi tôi nhé. Ngoài ra, máy bay không người lái của tôi sếp mua cho tôi chưa? Hiện tại có một loại ống kính góc rộng mới ra rất tuyệt, sếp tốt nhất nên giúp tôi kiếm một cái."
Cao Dương cười mắng: "Cút, cậu cứ nằm nghỉ cho đủ nửa năm rồi hãy nói. Đừng tưởng tôi không biết, vết thương của cậu ít nhất cần nửa năm mới hồi phục. Nói cho cậu biết, tôi rất ổn, tôi rất an toàn. Đợi khi tôi biết tên khốn nào thông báo cho cậu, tôi đánh chết hắn. Nghe đây, nhiệm vụ của cậu là dưỡng thương, hiện tại tôi rất bận, cúp máy đây."
Cúp điện thoại, Cao Dương cúi đầu im lặng một mình hồi lâu, sau đó đột nhiên ngẩng đầu nói: "Mình không thể chết, mình không thể xảy ra chuyện, cho nên, mình nhất định phải có một cách thật tốt để bảo vệ bản thân mới được."