Đường Triều Phong Hoa Lộ

Lượt đọc: 1816 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 531
Cảnh giới cao nhất của thuật lừa đảo

❊ ❊ ❊

"Đánh cược với ca ca của mình? Chuyện này quả nhiên thú vị..."

Công chúa Trường Lạc đưa tay nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc trước trán, đột nhiên nhìn Hàn Dược cười đầy gian xảo, cười khúc khích bảo: "Tiếc là ta sẽ không cược với huynh đâu. Không những không cược, mà ta còn phải tương kế tựu kế..."

Nàng nhìn Hàn Dược bằng ánh mắt long lanh, chợt chớp mắt đầy tinh nghịch, nụ cười làm lộ ra hai cái răng khểnh đáng yêu bên má lúm đồng tiền.

"Đại ca có phải rất thất vọng không?" Trường Lạc đầy vẻ đắc ý và trêu chọc.

Hàn Dược ngẩn người, ngơ ngác hỏi: "Tại sao ta phải thất vọng?"

"Vì muội không mắc mưu huynh chứ sao!" Trường Lạc đảo đôi mắt sáng ngời, cười khì: "Vừa rồi huynh cố ý dùng giọng điệu khoa trương, chẳng qua là muốn dụ muội mắc mưu đánh cược. Tuy muội không biết sau khi cá cược huynh muốn gì, nhưng muội biết đánh cược với huynh chắc chắn sẽ chịu thiệt..."

Hàn Dược lại ngẩn ra một lần nữa, ngạc nhiên nói: "Muội còn chưa nghe cược cái gì mà đã khẳng định mình sẽ chịu thiệt rồi sao?"

"Tất nhiên rồi!"

"Tại sao lại khẳng định như vậy, chẳng lẽ có lý do gì sao?"

"Đương nhiên là có lý do."

Trường Lạc đắc ý nói: "Đại ca, huynh tự xem mình là người thế nào đi? Kỳ tài trong mắt thế nhân, Tài Thần trong mắt bách tính. Huynh dùng năm năm chiếm giữ vùng Đông Bắc ngoài Quan ải, lại trở thành Hộ tộc Tông sư của Trung Nguyên, tạo ra tài sản vạn vạn quan, dưới trướng có mấy chục vạn binh mã. Những thành tựu này chỉ cần lấy ra một cái thôi cũng đủ khiến người ta kinh ngạc, vậy mà toàn bộ đều do đại ca tạo ra. Nếu muội cá cược với huynh, chẳng phải tự chuốc lấy khổ sao?"

Nàng liếc nhìn Hàn Dược, chợt lấy tay che miệng cười khúc khích, nói tiếp: "Có lẽ chính đại ca cũng quên rồi, mấy năm nay, phàm là kẻ nào cá cược với huynh đều không có kết cục tốt đẹp."

"Có sao?" Hàn Dược ngẩng đầu trầm tư, lẩm bẩm: "Hình như đúng là từng cược với người ta vài lần..."

Công chúa Trường Lạc cười duyên dáng, giơ ngón tay đếm từng cái: "Năm đó trận đầu xuất đạo, huynh thắng khiến mấy gã công tử thế gia mặt cắt không còn giọt máu. Năm Vũ Đức thứ chín, tại Hội minh Vị Thủy, huynh đánh cược với các thế gia trong đại doanh trung quân, kết quả thắng được mấy ngàn mẫu đất của họ. Vương Lăng Vân của Thái Nguyên Vương thị cá cược với huynh, kết quả chỉ sau một đêm đã biến thành tội phản quốc. Lư Ẩn Chi của Phạm Dương Lư thị cá cược với huynh, kết quả cả Phạm Dương Lư thị đều trở thành người của huynh. Còn đại nho Vương Khuê cá cược với huynh, kết quả cỏ trên mộ đã cao hơn ba thước rồi..."

Sắc mặt Hàn Dược tối sầm lại, bực bội nói: "Ý muội là đại ca là sao chổi, ai cá cược với ta đều xui xẻo?"

Trường Lạc cười lớn, cúi người nói: "Lời này muội không hề nói, là do đại ca tự nói đấy chứ."

Sắc mặt Hàn Dược càng đen hơn, cảm thấy vị muội muội này thực sự tinh quái đến cực điểm, còn xảo quyệt hơn bất kỳ cô nương nào mà hắn từng tiếp xúc.

Trường Lạc nhìn hắn bằng ánh mắt lấp lánh, đột nhiên lại nói: "Đại ca, nói đi."

"Nói cái gì?" Hàn Dược giật giật trán, cảm thấy mình luôn không theo kịp nhịp suy nghĩ nhảy vọt của cô bé này.

"Nói lý do hôm nay huynh phái người ném tiền đó!"

Trường Lạc chắp hai tay sau lưng, đi dạo qua lại trước mặt Hàn Dược, giống như một vị tướng quân đang kiểm tra binh lính dưới trướng, nàng cười bảo: "Muội vừa hỏi huynh ném tiền như vậy có bị lỗ không, kết quả đại ca trực tiếp lái sang chuyện đánh cược. Muội đã nhìn thấu âm mưu của đại ca nên không cược với huynh, vì vậy đại ca phải ngoan ngoãn giải thích lý do ném tiền cho muội..."

Nói đến đây, nàng dừng lại một chút, bất chợt chỉ tay vào năm chiếc xe lớn phía trước và cửa hàng bên đường, nghi hoặc hỏi: "Ròng rã năm xe bạc, giá trị ít nhất cũng mười lăm vạn quan. Đại ca vốn được mệnh danh là Tài Thần đương thời, huynh nói cho muội nghe tại sao lại hành sự như vậy?"

"Lý do hành sự..." Hàn Dược hơi trầm ngâm.

Trường Lạc cười nhắc nhở: "Đại ca đừng có lấy cái trò phá gia chi tử đó mà lừa người, huynh biết muội đâu có ngốc!"

Hàn Dược nhìn nàng đầy ẩn ý, chợt bật cười: "Ta cuối cùng cũng hiểu ra, hóa ra muội làm bộ làm tịch nãy giờ, mục đích lớn nhất là muốn moi ra câu trả lời này?"

"Chẳng lẽ không nên sao?"

Trường Lạc nghiêng đầu nhìn hắn, chợt cắn môi thở dài, nhỏ giọng nói: "Ròng rã vạn lượng bạch ngân, quy đổi ra tiền đồng là mười lăm vạn quan. Số tiền này đặt trên người đại ca thì chẳng là gì, nhưng đặt lên người muội lại là một con số khổng lồ. Công chúa Đại Đường có phong ấp ba ngàn mẫu, ba ngàn mẫu phong ấp này một trăm năm cũng không kiếm ra được mười vạn quan tiền đồng."

Nàng nhìn Hàn Dược bằng ánh mắt như nước, khẽ nói: "Số tiền này nếu ném mà bị lỗ, nửa đời sau của muội chắc chắn sẽ nghèo túng. Đại ca cũng biết công chúa xuất giá rồi là người ngoài, muội không thể bắt phụ hoàng mẫu hậu trả nợ thay mình."

Hàn Dược cười ha hả, gật đầu: "Được được, muội muội Trường Lạc tâm tư tinh tế, đại ca nhìn muội bằng con mắt khác rồi, ta không nên coi muội là con nít mà lừa gạt."

"Vậy huynh nói đi, tại sao lại ném tiền?" Trường Lạc nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Hàn Dược.

Hàn Dược lại cười lớn, đột nhiên nói đầy ẩn ý: "Muội thực sự nghĩ ta sẽ ném tiền sao?"

Lần này đến lượt Trường Lạc ngẩn người, ngơ ngác nói: "Năm chiếc xe lớn chở đầy bạc, lão quản gia béo ngậy nói muốn tiêu sạch hết, đại ca không ném tiền thì là gì?"

"Đồ ngốc, đó là giả đấy!" Hàn Dược cười nhạt một tiếng, giơ tay búng lên trán Trường Lạc một cái.

"Giả?" Trường Lạc bàng hoàng, không màng đến cái đau trên trán, vội vã quay mặt nhìn năm chiếc xe lớn.

Hàn Dược chắp tay đứng cạnh nàng, cười giải thích: "Ngoài hai rương đầu tiên chứa bạc thật, những rương còn lại đều chứa sắt vụn. Nói thật với muội nhé, đại ca giờ đang nghèo rớt mồng tơi, các ngành nghề đều tồn đọng vạn vạn tiền tài, giờ ta một xu cũng không lấy ra nổi..."

"Vậy hai rương bạc đó?"

"Mượn của mẫu hậu!" Hàn Dược tỏ vẻ không quan tâm, nhún vai nói: "Ta giao kèo với Nội vụ phủ tính lãi tháng ba phân, sau đó mượn danh nghĩa của muội để viết một tờ giấy nợ mẫu hậu. Hai rương bạc mượn dùng một tháng, quay đầu lại phải trả Nội vụ phủ ba rương."

Trường Lạc sững sờ, hồi lâu mới lắp bắp nói: "Huynh mượn tiền mẫu hậu, nhưng lại dùng danh nghĩa của muội để viết giấy nợ?"

Hàn Dược cười hắc hắc, đắc ý bảo: "Nếu không thì sao gọi ta là đại ca?"

Trường Lạc chợt phản ứng lại, nhớ tới một việc khác liền hỏi: "Đại ca đã không có tiền, tại sao còn bắt lão quản gia béo giả vờ làm kẻ giàu sang?"

Hàn Dược nhìn nàng, đột nhiên giơ tay chỉ vào đám đông đang hóng kịch phía trước, giọng đầy ẩn ý: "Muội xem đằng kia tụ tập bao nhiêu người?"

Trường Lạc lòng khẽ động, theo bản năng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy đoạn đường Chu Tước này toàn là đám đông đen kịt, ít nhất cũng phải mấy ngàn kẻ nhàn rỗi.

Nàng chợt hiểu ra, quay đầu lại nói: "Đại ca đây là đang tạo thế?"

Hàn Dược cười hắc hắc, ân cần dạy bảo: "Trường Lạc muội phải nhớ kỹ, làm buôn bán khác với làm công chúa. Làm công chúa thì muội ở trên cao được người kính trọng, còn làm buôn bán thì phải dốc lòng tìm hiểu nhu cầu của khách hàng. Đại ca giờ không có tiền, muội thì tiền riêng cũng ít, nhưng chúng ta lại muốn mua cửa tiệm, còn muốn mở kinh doanh. Không chỉ mua tiệm mở kinh doanh, chúng ta còn muốn công việc làm ăn hồng phát, lợi nhuận khổng lồ, như vậy thì phải làm sao?"

Trường Lạc như hiểu như không, cúi cái đầu nhỏ xuống trầm tư.

---❊ ❖ ❊---

Hàn Dược hắng giọng một tiếng, giải thích: "Đạo kinh doanh, chẳng qua chỉ có hai điều, một là sản phẩm, hai là danh tiếng. Sản phẩm là chuyện để sau nói, giờ ta trước hết giảng cho muội về danh tiếng. Cái gọi là danh tiếng cũng gọi là độ nhận diện, thứ này phải giải quyết thế nào đây? Không ngoài vài thủ đoạn: tạo thế, làm nền, thu hút sự chú ý, truyền miệng. Tóm lại một câu là quảng cáo rộng rãi. Ta gọi những thủ đoạn này là quảng cáo, cũng có thể gọi là marketing..."

Hắn liếc nhìn Trường Lạc, nói tiếp: "Hôm nay ta dùng hai rương bạc mua một cửa tiệm, cố tình để lão quản gia béo giả vờ hung hăng hống hách, đây chính là thủ thuật 'cóc ghẻ lót chân giường, cố đấm ăn xôi' trong marketing, dùng lời dân gian thì gọi là chém gió."

Trường Lạc phì cười!

Nàng là công chúa lớn lên trong thâm cung, làm gì từng nghe qua những câu nói dân gian thú vị thế này, cười đến mức cành vàng lá ngọc rung rinh: "Đại ca huynh xấu thật, câu nói 'cóc ghẻ lót chân giường' này thật thô tục."

Hàn Dược cười hắc hắc, thản nhiên nói: "Tuy thô tục nhưng có tác dụng. Điểm cốt lõi của chiêu này chính là phải cố gượng. Dù trong túi chỉ còn một xu, ta vẫn phải giả vờ hào sảng phú khả địch quốc, nhưng cái thực hư này chỉ người nhà mới biết. Đặt vào mắt những kẻ không hiểu chuyện thì đó mới là chuyện lớn, ấn tượng đầu tiên đập vào mắt họ là gã này kẻ khờ nhiều tiền, mọi người mau mau vây xem kịch vui thôi..."

"Sau đó thì sao?" Trường Lạc ra vẻ suy tư.

Hàn Dược nhún vai, giơ tay chỉ vào đám đông vây xem, thản nhiên: "Sau đó chính là như thế này đây. Hai rương bạc quy đổi tiền đồng là một vạn quan, bề ngoài trông có vẻ mua cửa tiệm lỗ bốn ngàn, nhưng ta dùng sáu ngàn quan mua lấy mấy ngàn người vây xem. Mấy ngàn người này lại truyền bá chủ đề đi khắp cả Trường An, không cần đến ba ngày, tất cả mọi người đều biết nơi đây sắp có một cửa tiệm khai trương."

Nói đến đây, hắn dừng lại một chút, liếc nhìn Trường Lạc rồi nói tiếp: "Khoan hãy nói cửa tiệm bán cái gì, ít nhất chúng ta đã thu hút được ánh nhìn của đại chúng. Sức hấp dẫn đại diện cho sự tò mò, sự tò mò chuyển hóa thành sức mua, cộng thêm việc ta để lão quản gia béo cố tình tung tin ba vị chủ nhân của cửa tiệm này là ai, như thế càng khiến bách tính ngứa ngáy khó chịu..."

Trường Lạc nhíu đôi lông mày phượng, trầm tư: "Bách tính ngứa ngáy khó chịu sẽ không nhịn được mà muốn tìm đáp án. Họ có thể đoán mò cửa tiệm bán cái gì, hoặc sẽ phục kích trước cửa tiệm để thăm dò. Tóm lại dù là trường hợp nào, cửa tiệm của chúng ta chưa khai trương đã thu hút sự chú ý, đây chính là độ nhận diện ban đầu đúng không?"

"Đúng vậy!"

Hàn Dược hài lòng gật đầu, nói tiếp: "Làm được bước này, một cửa tiệm về cơ bản đã có ba phần khả năng bùng nổ, dù từ đó về sau không làm bất cứ động tác gì, chúng ta cũng có thể đảm bảo lúc khai trương sẽ bùng nổ trong mười ngày."

"Chỉ mười ngày thôi sao?" Trường Lạc có chút thất vọng.

Hàn Dược cười ha ha: "Một chiêu marketing có thể đảm bảo bùng nổ mười ngày, nhưng đại ca chỉ chuẩn bị có một chiêu này thôi sao? Rõ ràng là không..."

Trường Lạc an tâm, không nhịn được mà mỉm cười.

Nàng chợt nhớ ra một chuyện, đôi lông mày đẹp lại nhíu chặt, lo lắng hỏi: "Đại ca, số bạc đó của huynh đều là giả, nhưng lão quản gia béo lại nói hắn còn muốn quét sạch các cửa tiệm khác, tiền bạc còn lại lấy ở đâu ra? Huynh đừng nói là lại tìm mẫu hậu mượn thêm một khoản nữa nhé?"

Hàn Dược chầm chậm nhìn về phía đường Chu Tước xa xa, chắp tay đứng thẳng hiên ngang, thản nhiên đáp: "Các cửa tiệm còn lại không cần đưa tiền mặt nữa, trì hoãn ba tháng cũng được, nửa năm cũng được, thậm chí trì hoãn một năm hai năm, chủ nhân cửa tiệm cũng sẽ đồng ý!"

Trường Lạc ngẩn người, đầy vẻ không tin: "Điều này sao có thể? Chỗ này là đường Chu Tước, nơi phồn hoa nhất Tây Thị Trường An, được gọi là tấc đất tấc vàng, một cửa tiệm có thể trị giá mấy ngàn quan..."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:486
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.