"Ngồi xuống và thư giãn đi". Tiến sĩ Zakos có một chiếc ghế cong lớn đặt giữa phòng và ra hiệu cho tôi tới đó. Tôi ngồi xuống một cách lo lắng.
"Ta rất vui khi nghe tin từ cha cậu tối qua", hắn nói, đi lại quanh phòng thí nghiệm, đặt những màn hình theo dõi vào vị trí, khởi động các cỗ máy ý tế trông đáng sợ. "Nhưng thông báo gấp như vậy, nó sẽ khiến ta mất một lúc để khởi động chỗ thiết bị này".
Tôi có thể nói là hắn ngây ngất trước việc có thể dùng đống thiết bị này trên tôi. Adamus, con chuột thí nghiệm của người Mogadorian.
Tôi ỉu xìu xuống trên ghế, cố gắng cảm thấy thoải mái khi Zakos sắp đặt mọi thứ. Tôi nên vui mới đúng: sự lừa dối của tôi đã có hiệu quả. Tôi cố tình để cha tôi nghe lỏm được tôi không muốn bị dùng trong thí nghiệm chuyển kí ức của Zakos, và lão cùng Zakos nói chuyện điện thoại ngay sau đó vài phút, cho phép hắn được quyền nối não tôi với Một.
Tướng quân vẫn ghét tôi, nhìn tôi chỉ như là một kẻ yếu ớt và sợ hãi, đúng như những gì tôi đã giả vờ tại bàn ăn tối, cho cái lương tâm ít ỏi của lão bất cứ cái cớ nào nó cần để đánh liều mạng tôi trong phòng thí nghiệm một lần nữa.
Tướng quân cứ thoải mái mà ghét tôi. Tôi cũng ghét lão. Và giờ khi tôi đã thành công trong việc lừa lão một lần nữa, sự ghét bỏ của tôi nâng lên một mức mới, một chiều không gian khác: khinh thường. Tôi đã lừa được lão.
Đám máy móc bắt đầu chạy.
Tôi sợ hãi những thứ sẽ xảy ra khi tôi đang làm thí nghiệm, nhưng tôi gạt chúng sang một bên. Hơn hết thảy những thứ khác, tôi nhẹ nhõm khi biết Một sẽ có một cơ hội để sống sót. Nếu công nghệ đã được cải tiến, có lẽ tôi có thể trải qua quá trình mà không sao cả, và còn cứu được Một trong quá trình đó nữa.
"Máy chuyển tâm trí sẽ mất khoảng hai mươi phút để khởi động", Zakos tuyên bố.
Tôi gật đầu và nhìn tên tiến sĩ lại gần bảng điều khiển bằng thép bên cạnh ô chứa thi hài Một. Hắn ấn vài nút và cái hộp mở ra với cùng tiếng whoosh thủy lực như trước đây.
Từ chỗ tôi đang ngồi tôi có thể thấy thi hài Một. Zakos ấn vài nút trên rìa hộp của Một, và rồi ấn bảng điều khiển một lần nữa. Cái hộp lại đóng vào.
"Ngài không cần ..." tôi mở miệng, nhưng dừng lại ngay trước khi gọi tên Một. "Ngài không cần nối thân xác đó với cháu à?"
"Không", hắn nói, với một sự hãnh diện của kẻ chuyên nghiệp. "Toàn bộ những ống chứa đều được nối với bảng điều khiển này", hắn nói, chỉ vào màn hình theo dõi lớn nhất. "Mọi thứ ngoài việc điều khiển các chuyển động thủy lực của các ống đều được điều khiển thông qua đây: quét não, các bộ phận quan trọng, giao thức bảo quản ..."
"Ngài cũng có những thân xác khác trong đó à?" Tôi hỏi.
"Đúng thế", hắn nói. "Cũng có một số. Một số là những kẻ trần tục không liên quan ta dùng cho thí nghiệm. Số còn lại là những Kẻ chào đón".
Zakos, không biết thực tế tôi là một kẻ phản bội đối với mục đích của người Mogadorian, giải thích cho tôi rằng khi người Loric mới bắt đầu do thám tìm kiếm một hành tinh họ có thể lẩn trốn khỏi người Mogadorian, họ gặp gỡ một vài người trần rải rác khắp nơi. Những người Mogadorian bắt được những người đó gần mười năm trước và đưa họ vào quá trình tra khảo. Dù vậy, người Mogadorian gần như cũng chả biết thêm được tí gì về tâm lí học con người hay hành vi của họ khi đó, và thời điểm đó thì kĩ thuật tra khảo của chúng tôi khá là tàn bạo. Một vài "Người chào đón" dần quỵ ngã trước những màn tra khảo của người Mogadorian, và những thông tin họ đưa ra nhanh chóng được xác định - về vị trí những người Loric, những gì họ nói với những Người chào đón khi liên lạc - thường là giả. Vì thế, người dân tộc tôi bắt đầu nỗ lực nghiên cứu phương pháp dùng công nghệ đánh dấu bộ não phức tạp để tìm ra một cách chính xác hơn để lấy thông tin. Nói theo cách khác, thay vì hỏi để lấy như thường, chúng tôi cố gắng tìm cách lấy chúng một cách trực tiếp.
"Và, như một thực tế, thí nghiệm của Anu với cậu là một phần của nghiên cứu đó. Dù không may là nó đã thất bại, nhưng nó khiến ta thấy thích thú. Quá trình cậu sắp trải qua là một sự sàng lọc lớn từ công việc của ông ta".
Tôi có thể nói là Zakos nghĩ bài học lịch sử nho nhỏ này đã kết thúc, nhưng tôi vẫn muốn biết nhiều hơn.
"Và ngài giữ đám Người chào đón đó còn sống suốt thời gian qua à?"
Zakos nở một nụ cười tươi. "Không hẳn. Chúng ta đã lục tìm bộ não chúng kĩ càng để lấy thông tin về đám Garde đến mức chỉ còn một tên là chưa chết thôi. Dĩ nhiên là chúng ta vẫn bảo quản số còn lại, phòng khi công nghệ của chúng ta tân tiến hơn tới độ - "
"Ai còn sống vậy?" Tôi hỏi, cắt ngang lời lão, cố chuyển hướng lão cho tôi biết thông tin tôi biết Một sẽ muốn, nếu chúng tôi có thể sống sót sau quá trình này.
Tiến sĩ Zakos nhìn tôi trầm lặng trong một thoáng. Trong một thoáng đó, tôi lo lắng rằng tôi đã làm dấy lên sự nghi ngờ của lão.
Thay vào đó, hắn chỉ nhướn một bên lông mày lên một cách khéo léo. "Muốn thấy không?"
Hắn tiến tới chỗ một bảng điều khiển cạnh một chỗ chứa khác và mở nó ra. Sau khi khói tan, tôi rướn cổ lên để có thể nhìn rõ hơn.
Tôi thấy một người đàn ông trung tuổi đẹp trai, rắn chắc. Làn da của ông ta trắng một cách đáng sợ do bị nhốt trong đó quá lâu: nó gần như là màu da của đám Vatborn vậy. Nhưng ngoài đó ra thì ông ta trông khá khỏe mạnh. Đôi mắt của ông ta nhắm nghiền.
"Đợi một chút", Zakos nói, ấn vài nút bên trong ống chứa. Rồi Zakos rướn người lên phía trên người đàn ông.
"Malcolm Goode?", hắn nói, gọi tên ông ta nhẹ nhàng, như thể một bác sĩ bình thường đang nói chuyện với bệnh nhân con người của mình. "Mọi thứ trong này thế nào?"
Malcolm Goode mở mắt ra.
Tôi cảm thấy hơi lạnh người đi, một chút dâng trào thương hại cho con người đáng thương này, bị nhốt trong một cái hòm lạnh hàng năm trời.
"Xin chào", ông ta nói, nhìn lên Tiến sĩ Zakos với biểu cảm vô cùng vô tư lự và tin tưởng. Nó như thể ông ta không hề biết đã bao lâu trôi qua, hay những gì đã xảy ra với mình. "Tôi có vẻ đã quên mất mình đang ở đâu", ông ta nói, mỉm cười trong sáng. "Ngài có thể cho tôi biết mình đang ở đâu không?"
Tiến sĩ Zakos chỉ mỉm cười thay cho câu trả lời. "Thấy đó", hắn nói với tôi. "Đó là đủ cho cậu hiểu rồi đấy".
Và kèm theo đó hắn với tới bảng điều khiển, ấn thêm vài nút nữa, và Malcolm lại chìm vào - bất kể bởi đám dây rợ quanh người hay là chất hóa học nào đó - giấc ngủ. Nhưng ông ta vẫn kịp nhìn tôi một ánh nhìn ám ảnh, thắc mắc.
Tôi bắt đầu làm thí nghiệm. Đầu tiên nó chỉ là một khoảng không vô định, một màn đen quá đen khiến tôi tự hỏi đây có phải là thứ Một trải qua khi cô ấy biến mất không. Và rồi một luồng sáng chiếu tới đầy nhiễu động, và tôi thấy mình lại bị kéo vào những kí ức của Một.
Tôi nhìn quanh, cố lấy nhìn hết cảnh quan. Tôi ở trong một cái lán bằng gỗ, trên giường, đầu ngả lo lửng một bên chiếu. Qua những khe hở trên sàn nhà, tôi thấy dòng nước chảy qua: một con sông.
Sông Rajang.
"Chúng đang tới".
Tôi quay lại và thấy Hilde, Cêpan của Một. Bà ấy đang nhìn chằm chằm qua một tấm ván cửa, sẵn sàng chiến đấu. Bà lao tới chỗ tôi, lay tôi dậy, kéo tôi ra khỏi giường.
Đó là khi tôi nhận ra tôi không chỉ còn là người quan sát trong kí ức cuối cùng của Một như phần lớn thời gian tôi ở đây trước kia. Tôi đã được kết nối thẳng vào với trải nghiệm của cô ấy. Bóng-ma-Một chả thấy ở đâu cả. Tôi được kết nối hoàn toàn với cô ấy: mọi ý nghĩ, mọi cảm xúc. Sự ẩm ướt bên trong lán. Những giọt mồ hôi chảy xuống trên lưng tôi. Tôi có thể cảm thấy ánh mắt của Hilde trên người mình, nhận định sự sẵn sàng cho chiến đấu của tôi.
Tôi chưa sẵn sàng, tôi nghĩ. Tôi chỉ sợ hãi thôi.
Nhóm tấn công Mogadorian đạp cửa xông vào và Hilde bắt đầu hành động. Bà né một con dao Mog, và khi tên Mog đó quay người lại lấy lại thăng bằng bà ấy đánh dập khí quản hắn chỉ với một cú đánh. Trong khi hắn đang gục xuống, bà quay lại phía một tên Mog khác, nhẹ nhàng bẻ gãy cổ hắn.
Tôi quá tê liệt bởi sợ hãi để có thể di chuyển. Tôi biết điều gì sẽ xảy ra. Hilde sắp bị giết.
Tim tôi như muốn hét lên. Tôi yêu quý người phụ nữ này với tất cả tình yêu của Một.
Một tên Mog nữa tấn công. Hilde vật hắn ngã ngửa.
Nhưng tên Mog này nhanh hơn những tên khác. Hắn rút súng ra và bắn vào ngay giữa ngực Hilde.
Mọi thứ giờ chuyển sang màu đỏ. Mọi sự phẫn nộ của Một, choáng váng, và giận dữ trước sự mất mát của Cêpan của cô ấy - Cêpan của tôi - tràn ngập cơ thể tôi. Không, bà không thể chết được, chúng không thể giết bà ấy được. Đó là lỗi của mình, mình đã thất bại, làm sao mình lại có thể thế chứ? Đó là những ý nghĩ của Một nhưng tôi cảm thấy chúng, nghe thấy chúng như thể chúng là của mình. Mình muốn bà ấy trở lại. Không không không! Phải trả giá, ai đó sẽ phải trả giá, chúng sẽ phải trả giá. Sự giận dữ của cả hai chúng tôi trỗi dậy. Chúng sẽ phải trả giá, đúng thế chúng sẽ trả giá, chúng ta sẽ khiến chúng trả giá.
Và đó là khi tôi cảm thấy nó. Một thứ gì đó như mở tung ra bên trong tôi, một thứ gì đó hoàn toàn mới nhưng cũng lại quen thuộc một cách kì lạ một cách buồn cười là tại sao tôi không hề nhận ra nó trước đây, rằng phải đến cuộc khủng hoảng này tôi mới nhận ra nó. Sàn nhà bắt đầu rung chuyển, một chấn động lớn phát ra từ phía dưới chân tôi và cũng đồng thời phát ra từ bên trong tôi. Và trong lúc tim tôi như đang hát - đúng thế, chúng sẽ phải trả giá, chúng sẽ phải trả giá - mọi thứ tối sầm lại và -
Những cái bóng. Những bàn tay vẫy vẫy trước mặt tôi, ánh sáng chói lòa chiếu xuyên qua bóng tối.
Tôi đã trở lại phòng thí nghiệm của Zakos. Hắn đang chửi thề, giựt các đầu nối từ đầu tôi ra, điều chỉnh bảng điều khiển được nối với tôi.
"Chuyện gì đã xảy ra vậy?" Tôi hỏi.
Tôi vẫn còn choáng váng từ những gì mình vừa trải qua. Hỗn loạn đúng như những gì mà quá trình chuyển kí ức vẫn như thế, vẫn cảm thấy náo động như vậy, có một thứ gì đó cạnh ở ranh giới hiểu biết bên trong nó, một sự hứa hẹn của một thứ gì đó lớn lao.
Nhưng giờ khi tôi trở lại đây, nó đã biến mất.
"Dấu hiệu sống của cậu đã nhảy loạn xạ nhanh hơn những gì ta đã dự đoán. Nếu ta mà cứ tiếp tục làm ..." Hắn lại phun ra một trang chửi thề.
Tôi ngồi dậy trên ghế của mình.
Hắn nhìn tôi chằm chằm. "Cậu có thể nhớ được bất cứ thứ không? Cậu có bất cứ thông tin hữu dụng nào mà ta có thể gửi lên trên không?"
Tôi lắc đầu.
Dĩ nhiên là tôi nói dối. Ngoài những gì tôi vừa trải qua, tôi đã có sẵn một sự hiểu biết và kiến thức sâu rộng về tâm lý học của người Loric, mối quan hệ giữa một Garde và Cêpan của họ. Tôi có toàn bộ kí ức của Một trong đầu mình. Tôi đã có chúng từ lần chuyển đầu tiên rồi.
Hắn nhìn tôi không chớp mắt. Hắn rõ ràng đang bực đỏ mặt, mái tóc hắn thì bết mồ hôi, nhưng điều đó chả làm giảm sự đáng sợ của lão đi tí nào.
"Ta biết nó ở trong đó".
Tôi cảm thấy lành lạnh bởi những từ hắn nói.
"Cậu có thể không nhớ nó một cách chủ đích, nhưng ta biết nó ở trong đó, trong đầu cậu. Và ta biết mình có thể lấy nó", hắn nói.
Cái cách hắn nói, nó như thể hắn đang nói với chính mình. "Sự hiểu biết của chúng ta về tâm lý học của người Mogadorian tốt hơn nhiều so với những gì chúng ta biết về đám Loric hay lũ người thường. Với kĩ thuật lập biểu đồ bộ não của ta, ta có thể làm điều mà Anu không thể. Chạy lại quá trình mạnh gấp ba lần, và lấy thẳng thông tin từ não cậu vào ổ cứng của ta".
Hắn nhìn tôi chằm chằm. Tôi cảm thấy sơ hở một cách kì lạ, bị ám chỉ, như là một tảng thịt trong quầy bán thịt vậy.
"Nhưng để làm thế", hắn nói, cười chua chát, "ta phải được sự cho phép của cha cậu để giết cậu".