Hành Trình Tìm Kiếm Sam

Lượt đọc: 105 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

Chúng tôi leo qua hàng rào, giờ đã không còn điện nữa. Chúng tôi biết việc máy phát bị nổ và tòa tháp canh bị sập hẳn sẽ thu hút sự chú ý của đám lính cảnh giới vòng ngoài, và thực ra thì chúng tôi đang trông chờ việc đó để có thể chạy qua mà không bị cản trở. Nếu họ quá phân tâm bởi vụ nổ để giữ vững vành đai bảo vệ trên đường đi của chúng tôi, chúng tôi sẽ có cơ hội tiến vào.

Sự lạc quan của chúng tôi đã đúng. Chúng tôi lại gần được khu liên hợp mà không bị ai nhìn thấy. Phần lớn đám lính canh đã chạy tới chỗ tòa tháp canh; nếu họ nghĩ đã có một vụ xâm nhập ở vành đai, họ có thể sẽ nghĩ việc đó xảy ra ở đó.

Rồi tôi bỗng khựng lại. Phía bên kia của khu liên hợp kéo dài, phía đường chân trời, quang cảnh thật hỗn loạn. Sự ồn ào. Những tiếng nổ. Khói đen. Vũ khí bắn loạn xạ.

Tôi quay sang chú Malcolm. "Thử nghiệm vũ khí chăng?" Tôi hỏi.

Chú Malcolm lắc đầu.

Có việc gì đó đang xảy ra dưới căn cứ. Việc gì đó lớn.

Tôi có một linh cảm lạ lùng. Có gì đó bên trong tôi mách bảo các Garde đang ở đây.

"Chú nghĩ nó là gì nào?" Tôi hỏi chú Malcolm, tự hỏi liệu chú có đang cảm thấy như tôi không.

"Chú không biết. Nhưng chú không nghĩ thế. Căn cứ này rất rộng lớn. Nếu một trận chiến nào đó đang xảy ra ở phía bên kia của nó, điều đó có nghĩa họ đang phân tán lực lượng mỏng hơn ở đầu này cho chúng ta. Chúng ta có thể làm họ bất ngờ. Ngay cả khi chúng ta đã ở bên trong".

Chú tiếp tục bước đi tới phía sau khu liên hợp. Tôi lại đi theo chú.

Chúng tôi nấp sau một chiếc Humvee đang đỗ ở cạnh lối vào. Chúng tôi vẫn có thể nghe âm thanh hỗn loạn từ xa, vang vọng khoảng nửa dặm từ phía bên kia căn cứ. Chúng tôi đợi chờ trong lúc một anh lính trẻ ra khỏi cửa, chạy về phía chiếc Humvee. Tôi tự hỏi liệu anh ta có phải được phái tới phía bên kia căn cứ, như chú Malcolm đã đoán.

Nhanh như chớp, chú Malcolm phục kích anh ta.

Tôi chứ bao giờ thấy chú Malcolm chiến đấu bao giờ. Rõ ràng là chú ấy không hề được huấn luyện chút nào, nhưng chú có hai lợi thế. Đầu tiên, người lính đang bị phân tâm, và đang vội vã. Nhưng quan trọng hơn, chú Malcolm biết mình đang lại gần hơn với con trai mình, và sự quyết tâm cứu Sam của chú ấy tiếp thêm sức mạnh cho chú. Chú Malcolm vung tay loạn xạ, một loạt tấn công vô tổ chức nhưng vẫn làm anh lính bất ngờ.

Chú Malcolm tìm được cách đánh ngất anh ta. Chúng tôi kéo người lính bất tỉnh ra phía sau xe Humvee. Chú Malcolm giật lấy chiếc thẻ truy cập từ ngực anh ta, và lấy súng anh ta để đề phòng.

"Đề phòng thôi", chú nói, cầm khẩu súng gượng gạo. Tôi có thể thấy sự do dự trên mặt chú: chú không muốn giết ai cả. Tôi biết chú đang trông chờ vào việc sử dụng Biệt năng của tôi đủ thành thục để chú không phải dùng đến nó.

Chúng tôi bò tới gần cánh cửa. Chú Malcolm quẹt thẻ qua khe đọc. Sau một giây, một ánh đèn xanh sáng lên và khóa bật mở. Chúng tôi hít một hơi sâu rồi mở cửa.

Nó tệ hơn tôi đã nghĩ. Một hành lang dài rộng mở trước mặt chúng tôi, dẫn tới một góc tường lõm với một cái bàn. Có ít nhất năm người lính ở đây và sáu hoặc bảy nhân viên quân sự khác. Và họ đều quay lại nhìn chúng tôi cùng một lúc.

Một người lính hét lên. "Chúng đến từ cả hai phía!" Họ nghĩ chúng tôi cũng thuộc lực lượng xâm lược đang tấn công ở phía bên kia khu liên hợp.

Tôi không có thời gian suy nghĩ về việc đó, và đẩy tới một sóng chấn động, xé toạc nền nhà bằng xi măng của hành lang. Và một lần nữa. Và lại một lần nữa.

Những binh lính và công nhân làm việc ở đây bị mất thăng bằng ngã dúi dụi hoặc bị ném vào tường trong khi chúng tôi chạy qua đống đổ nát mới hình thành.

Tôi biết mình đang gây ra đau đớn và chấn thương; tôi chỉ có thể lấy lí do rằng ít nhất tôi đang cứu họ khỏi bị ăn bắn. Quan trọng hơn, tôi đang giữ an toàn cho chú Malcolm.

Chúng tôi vòng qua cái bàn làm việc kia, và lại đụng ngay ba người lính nữa. Tôi lại phóng ra một luồng sóng chấn động nữa, đánh bay họ ra sau và đập mạnh vào tường. Tôi không biết là mình lại có thể dùng một lực mạnh như thế.

Chú Malcolm lao tới cái bàn bị lật ngược, lục tung qua đống đồ bị rơi vãi xung quanh, trong khi một tay vẫn cố giữ khẩu súng giương lên. Tôi đi quanh chú Malcolm. Chú đang tìm một tấm bản đồ của chỗ này, hoặc là một thứ gì đó có thể cho chúng tôi một manh mối về việc Sam đang bị nhốt ở đâu, trong khi vẫn để mắt tới những người lính kia, sẵn sàng đánh bật bất cứ ai đứng dậy được.

"Thấy rồi", chú nói, kéo lên một cuộn giấy. "Hướng đi trong khu liên hợp".

"Nhanh lên chú", tôi nói, vẫn quan sát những người lính kia, giơ nắm đấm thủ thế.

Một người lính loạng choạng đứng dậy, lảo đảo ôm lấy bức tường, thở không ra hơi. Chúng tôi nhìn nhau trong lúc tay anh ta lần xuống chỗ đeo súng.

Tôi lắc đầu. Không.

Anh ta nhìn tôi, hoang mang, bất lực.

Anh ta đã thấy tôi có thể làm gì. Trước sự ngỡ ngàng và kinh ngạc của chính tôi, anh ta giơ một tay lên và rồi quăng khẩu vũ khí của mình sang bên cạnh chỗ những khẩu khác.

"Có một cụm phòng giam ở Khu E, hướng này", chú Malcolm nói, chỉ về một hướng. "Nhưng lại có một cụm phòng giam khác ở phía bên kia khu liên hợp".

Chú Maloclm lật giở các trang. Chú đang phân vân, không chắc nên đi hướng nào. Tôi có thể thấy chú đang bắt đầu hoảng loạn, mất đi sự bình tĩnh. Càng gần tới được với Sam, nguy hiểm càng nhiều, và càng có khả năng một bước đi sai lầm có thể phá hoại mọi thứ.

"Lại còn có các phòng thẩm vấn ở Khu C nữa. Thằng bé có thể ở đó". Chú Malcolm ôm trán. "Nó có thể ở bất cứ đâu".

Nhìn chú Malcolm ở ranh giới suy sụp như vậy, tôi biết mình phải làm gì.

Tôi nhảy tới chỗ người lính, túm lấy cổ áo anh ta. Anh ta rên rỉ khi bị tôi chạm vào.

"Chúng tôi đang tìm một tù nhân. Sam Goode. Cậu ấy ở đâu?"

Người lính cắn chặt môi, nhắm mắt lại. Đầu hàng là một chuyện, nhưng làm lộ thông tin cho lực lượng xâm phạm là một bước xa hơn mà anh ta sẵn sàng làm.

"Nói cho tôi biết", tôi nói, với một sự bình tĩnh đáng sợ. Anh ta vẫn im lặng.

Tôi tạo một cơn địa chấn, ngay phía dưới chân chúng tôi.

Anh ta thở mạnh.

"Nói cho tôi biết", tôi nói. Tôi tăng cường độ chấn động khi nên xi măng phía dưới chúng tôi bắt đầu tan chảy, rung lên và chao đảo và nứt toác dưới chân chúng tôi. Tôi giữ cường độ cơn địa chấn, nhưng nó là một trải nghiệm đáng sợ, cho cả tôi lẫn anh ta. "Nói cho tôi ngay hoặc tôi sẽ làm sàn nhà này chồi lên, nuốt chửng chúng ta, và kéo chúng ta xuống thẳng địa ngục".

Anh ta rên rỉ một lần nữa, nước mắt bắt đầu lăn trên má anh ta.

Tôi lại tăng cường độ.

"Khu C!" anh ta hét lên, chịu thua. "Cậu ta ở khu C! Cậu ta được tách riêng ra khỏi những người khác. Cậu ta là tù nhân duy nhất bị giam ở đó".

Tôi thả tay ra, và người lính gục xuống trên đầu gối mình, bật khóc.

Tôi biết mình đã làm một việc kinh khủng, hoàn toàn làm nhục một kẻ thù đã đầu hàng. Nhưng giờ không phải lúc hối hận.

Tôi quay sang chú Malcolm. "Khu C", tôi hét lên.

Nhẹ người, chú vứt cuộn giấy sang một bên và chạy qua một cánh cửa ở bên phải chúng tôi. Sau khi nhìn lại một lượt những người lính kia, tôi theo chú ấy.

Chúng tôi tiến vào một hành lang dài.

"Đợi đã!" Tôi kêu lên.

Tôi quay lại phía cánh cửa chúng tôi vừa đi qua. Điều cuối cùng chúng tôi muốn là thêm bất cứ người lính nào đi theo và tấn công chúng tôi lần nữa. Vật nên tôi nhằm vào chỗ cánh cửa với Biệt Năng của mình, và đánh sập chỗ đó. Khung cửa đổ sập xuống với những tiếng đá rơi ầm ầm.

Thế có thể giữ chân họ lại.

Chúng tôi chạy theo các lối đi mà tôi nghĩ dài tới cả dặm. Đường hầm ngày càng nhỏ lại, và cũng ngày càng tối hơn khi chúng tôi càng tiến vào sâu.

Chúng tôi cuối cùng cũng tới một cánh cửa bị khóa. Hoặc là người lính bị chúng tôi lấy mất thẻ không có đủ quyền cho khu vực này, hoặc một kiểu ghi đè bảo vệ nào đó đã được bật khi chỗ này bị tấn công.

"Chú lùi lại", tôi nói, nảy ra một ý tưởng.

Tôi hướng tới mặt đất sâu phía dưới khu liên hợp. Tôi chưa bao giờ phải dùng Biệt năng này với độ chính xác cao đến thế, và sức lực để tập trung cần thiết sẽ tạo thành một cơn đau đầu dữ dội. Tôi ép mặt đất trồi lên, hướng vào khung cửa. Mặt sàn bằng đá bất tung và cánh cửa thép bị bật tung bản lề.

Đây không hẳn là một lối đi lí tưởng - chúng tôi phải trèo qua đống đổ nát và bò qua lối đi bị chặn một nửa - nhưng nó đã có hiệu quả.

Chúng tôi đứng thẳng lên ở phía bên kia cánh cửa.

Chúng tôi đang ở kho vũ khí của căn cứ, một khoảng trống như của kho chứa với đầy những thùng hàng. Xét theo dấu hiệu cảnh báo bên ngoài những thùng này, chúng chứa đầy chất nổ loại mạnh. Tôi chẳng bao giờ sử dụng sức mạnh của tôi ở cự ly gần với đống thuốc nổ đến thế nếu tôi biết phía bên kia cánh cửa có gì. Chúng tôi đã gặp may.

Chú Malcolm tóm lấy tay tôi, dẫn tôi đi qua kho vũ khí. Chúng tôi lại gặp một cánh cửa kép khác. Chú Malcolm thử lại chiếc thẻ: lần này nó đã hoạt động. "Cú quẹt may mắn", chú nói. "Người lính đó hẳn có quyền đi qua một tuyến đường khác so với chúng ta".

Chúng tôi bước qua cánh cửa và tiến vào một kiến trúc khổng lồ, nhiều phòng giam, lạnh lẽo và ẩm ướt đáng sợ.

Giờ chúng tôi biết còn có một lối vào khác, chúng tôi chắc chắn là thêm nhiều binh lính nữa sẽ sớm đến thôi. Chúng tôi cần phải nhanh lên.

Chúng tôi chạy theo các hành lang, qua những hàng tiếp hàng các phòng giam trống trơn, và bắt đầu gọi tên Sam to nhất có thể.

Tôi nghe thấy gì đó, một tiếng động, từ một lối đi gắn với tường phía bên trên.

Tôi chạy lên trước chú Malcolm, lên các bậc thang và dọc theo lối đi, đi qua những phòng giam trống trơn.

Tôi đến được phòng giam của Sam. Tay cậu ấy đang nắm chặt lấy những thanh sắt phòng giam mình, mắt chớp chớp trước ánh đèn của khu liên hợp. Trông cậu ta như đã trải qua một thời gian khủng khiếp.

Tôi không biết nói gì.

"Ngươi là ai?" cậu ấy nói, nhìn tôi ngờ vực, lùi dần lại vào trong phòng giam. "Ngươi muốn gì?"

Cậu ấy cảm nhận được nó. Cậu ấy biết tôi là một người Mogadorian.

"Chúng tôi ở đây để giúp cậu", tôi mở lời. Nhưng cũng chẳng cần phải giải thích: chú Malcolm đã xuất hiện phía sau tôi và cho tay xuyên qua những thanh sắt phòng giam về phía con trai mình.

Sam nhìn chú ấy chằm chằm, không nói nên lời. "Cha hả?" cậu ấy nói, hoài nghi.

"Cha đây, Sam. Cha đã trở lại rồi".

Cuộc đoàn tụ này không phải là về tôi: nó thuộc về Sam và chú Malcolm.

Tôi chầm chậm lùi ra khỏi phòng giam. Lại một mình.

Và đó là lúc tôi nghe thấy nó. Thứ gì đó mà chú Malcolm và Sam quá tập trung để mà nghe thấy: tiếng của những người lính đang tiến tới.

Nhìn ra ngoài lối đi, tôi thấy những tên lính túa vào từ hàng loạt lối đi ẩn, từ mọi ngóc ngách của khu liên hợp.

Tệ hơn nữa, đó không phải là binh lính con người. Chúng là Mog.

"Mọi người này", tôi nói, rung vai chú Malcolm. "Chúng ta có bạn đấy".

Tôi hành động mà không suy nghĩ, kéo chú Malcolm khỏi những song sắt và hét lên với Sam, "Đứng ở giữa phòng và che đầu lại".

Sam trông khó hiểu, không chắc là mình đang làm gì, nhưng cậu ấy đủ thông minh để biết là chúng tôi không có thời gian giải thích: cậu ấy nhanh chóng khom người ở giữa phòng.

Tôi với tay qua những song sắt, cảm nhận bức tường bên kia của phòng giam. Tôi thấy bức tường, sàn nhà, và rồi tôi cảm nhận được toàn bộ kiến trúc bức tường.

Và rồi tôi ra đòn.

Bức tường sau lưng Sam vỡ vụn, chấn động đã phá tan kết cấu của nó. Nhưng toàn bộ kiến trúc này kết nối với nhau, và sự va chạm truyền chấn động xuyên qua sàn bê tông dưới chân Sam. Nền phòng giam tách ra khỏi lối đi, với lực mạnh tới nỗi xém nữa thì bẻ cong nó.

Sam lảo đảo ngã tới trước còn chú Malcolm và tôi bị đẩy mạnh vào thanh vịn lối đi.

Lũ Mogadorian ngày càng tiến lại gần hơn.

Tôi quay lại phái phòng giam, nơi bụi mù bắt đầu lắng xuống. Giờ đã có một lối thoát cho Sam đi qua bức tường sang phía bên kia.

"Đi!", tôi nói. "Chạy đi!"

Sam đứng dậy, nhìn tôi, và rồi làm như tôi nói.

Tôi nhìn quanh. Sàn nhà phía dưới phòng giam đã nứt gãy, bẻ cong các song sắt vừa đủ để tôi nghĩ chúng tôi có thể chui qua chúng. Tôi đẩy chú Malcolm tới trước, và chú nhọc nhằn chui qua những song sắt.

Đám Mogadorian giờ đã hoàn toàn tràn ngập chỗ này - có ít nhất là ba mươi tên, và vẫn còn nhiều nữa đang tới, và chúng đã đang tiến lên chỗ cầu thang dẫn tới lối đi chúng tôi đang đứng. Chúng tôi có ba mươi giây, tối đa.

Chú Malcolm cuối cùng cũng ép người vào được phòng giam, rồi chú quay sang tôi.

"Nhanh lên!", chú nài nỉ.

Tôi nhìn lại về phía đám Mogadorian. Ở phía sau, trong trang phục chỉ huy, tôi thấy Ivanick. Người duy nhất trên thế giới này tôi cũng sợ hãi nhiều như cha tôi.

Tướng quân đã nói nó đã được thăng chức, rằng nó đang làm việc ở phía Tây nam. Và nó đây thôi.

Máu trong người tôi như đông cứng lại.

Tôi bước lại phái song sắt, chuẩn bị ép người qua. Rồi tôi dừng lại.

"Cháu đang làm gì thế?", chú Malcolm van nài. "Adam?"

Tôi nhận ra tôi sẽ không chui qua song sắt. Nếu chú Malcolm và Sam muốn có được một cơ hội trốn thoát được lũ Mogadorian, một người trong chúng tôi phải ở lại giữ chân chúng. Chúng sẽ không ngừng truy đuổi chú Malcolm và Sam trừ khi có ai đó bắt chúng làm vậy.

Vả lại, tôi không muốn chạy trốn khỏi người dân tộc tôi nữa. Tôi muốn giết chúng.

"Đi đi", tôi nói.

"Gì cơ? Adam, không".

"Đi với con chú đi. Ngay lập tức."

Tôi có thể thấy từ đôi mắt của chú Malcolm, từ nỗi kinh hoàng trên mặt chú khi chú nhận ra tôi đang nói gì, rằng chú quan tâm tới tôi nhiều dường nào.

Nhưng tôi cũng biết chú có trách nhiệm lớn hơn cho con trai chú hơn là cho tôi. Sau một khoảnh khắc do dự cuối cùng, chú quay người và biến mất qua cái lỗ trên bức tường.

Tôi quay lại nhìn những tên Mog đang tiến tới. Chúng đã chậm lại. nhưng chúng đã giơ kiếm lên. Chúng đến từ cả hai phía của lối đi, vây chặt lấy tôi.

Tôi dò xét chỗ này. Cầu thang đầy lính, phía dưới cũng đầy Mog, và cả hai phía đi xuống của lối đi đều bị chặn.

Tôi có một lựa chọn: bị bắt, hoặc chết trong chiến đấu.

Tôi nhắm Biệt năng của mình tới góc phòng phía sau một nhóm Mogadorian và ra đòn. Cả căn phòng rung lắc, và lối đi bật rời ra khỏi bức tường, hất văng vài tên Mogadorian xuống đám ở bên dưới.

Tôi bám chặt lối đi chặt nhất có thể. Quay người tới phía bên kia căn phòng, tôi ra một đòn nữa.

Lần này tôi suýt nữa thì ngã lộn nhào qua lan can khi những thanh giằng giữ vững cho lối đi hoàn toàn bị phá hủy và làm nó lật nghiêng về phía giữa căn phòng. Giờ thì không thể nào quay vào phòng giam được nữa. Tôi dán chặt mình vào lan can, nhưng vẫn còn an toàn.

Sàn nhà phía dưới tràn ngập đám Mogadorian. Tôi nhìn lại về hai đầu lối đi. Một vài tên Mog chỉ còn đang có thể cố gắng ở trên bề mặt bấp bênh, ọp ẹp, nhưng những tên có chỗ bám chắc chắn thì vẫn đang tiến tới, men theo lan can tiến về phía tôi như diễn viên nhào lộn. Ngày càng gần hơn.

Tình thế tôi lúc này thật vô vọng khiến tôi xém nữa thì bật cười.

"Adamus", tôi nghe ai đó gọi. Tôi nhìn xuống, về phía đám đông Mogadorian, vũ khí chĩa vào tôi. Giữa chúng là Ivanick, nhìn chằm chằm vào tôi.

Khuôn mặt nó lạnh lùng, tỏ vè thương hại đầy chế nhạo. Nhưng không hành động nào của nó là tỏ vẻ bất ngờ khi thấy tôi ở đây, dưới hoàn cảnh này cả.

"Lâu lắm không gặp", nó nói.

Tôi biết tôi mới chỉ trì hoãn được độ một phút truy đuổi từ đám Mog khốn nạn cho Sam và chú Malcolm, nhưng tôi hi vọng thế là đủ. Tôi sẵn sàng đối mặt với bất cứ thứ gì xảy ra tiếp theo.

"Mày có sức mạnh rồi đó, Adam. Thật ấn tượng. Tao chắc là Tiến sĩ Zakos hoặc một nhà khóa học nào đó khác của chúng ta sẽ muốn nghiên cứu mày đấy, để học hỏi từ khả năng của mày. Đầu hàng đi và có lẽ chúng ta sẽ có thể tìm được tiếng nói chung. Mày có thể làm đối tượng thí nghiệm hoặc gì đó. Tao biết là mày thích thế mà". Thật lạ khi thấy Ivanick được thăng chức lên vị trí lãnh đạo. Nó chả hề có tí thông minh nào cho vị trí đó. Nhưng mà thông minh chưa bao giờ được đánh giá cao giữa những tên Mog cả.

"Ý tao là", nó nói, bật cười một chút, "dĩ nhiên là bọn tao sẽ vẫn phải giết mày sau khi mọi thứ kết thúc".

Tôi bám vào những thanh sắt. Những tên Mogadorian đang mò lại ngày càng gần hơn, chỉ chờ lệnh để đánh gục tôi.

"Mày đàm phán tệ lắm", tôi nói.

Ivan cười. "Ờ thì, mày định làm gì nữa nào? Từ những gì tao thấy, mày chẳng có lựa chọn nào cả. Đây là lúc đầu-hàng-hoặc-bị-giết".

Không bao giờ tôi lại để mình bị bắt lại lần nữa.

Chết trong chiến đấu.

Tôi nhìn về phía bức tường đối diện với cái lối đi sắp rơi này. Kho vũ khí ở đằng sau nó. Tôi nảy ra một ý tưởng.

"Việc đó thì không hoàn toàn đúng đâu, Ivan".

Tôi thầm tính khoảng cách trong đầu mình: một trăm mét, hai trăm mét, ba trăm mét. Tôi dừng lại.

Nó đây rồi.

Tôi thấy Ivan, vẫn nhìn tôi chằm chằm. Mặt nó giờ đã chuyển từ chế nhạo sang nghi ngờ sợ hãi. Chẳng có cách nào mà nó biết chính xác tôi định làm gì, những nó hiểu tôi vừa đủ để hiểu biểu cảm của tôi: tôi sẽ làm tất cả cùng chết.

"Đúng rồi đấy", tôi nói. "Kho vũ khí đó".

"Không thể nào", nó nói. "Mày không dám đâu. Mày là Adamus. Con trai Tướng quân vĩ đại Andrakkus Sutekh. Mày còn không thể tự tay giết một người trong bọn tao, chứ đừng nói là toàn bộ bọn tao".

Tôi cười với nó. Nhìn tao này.

Tôi phóng ra một luồng chấn động, nhắm vào mặt đất ngay phía dưới kho vũ khí.

Chỉ một tẹo trước sau khi nó rời khỏi cơ thể tôi, cú đòn tạo ra một vụ nổ khủng khiếp.

Một tiếng nổ đinh tai, sắt và xi măng bay tứ tung.

Quanh tôi, tôi thấy những thân xác đám Mogadorian cắm đầy các mảnh vụn.

Cả chỗ này bắt đầu sụp đổ xung quanh tôi. Lối đi đổ sập và tôi rơi xuống, đập mạnh xuống đất tới nỗi tôi suýt nữa thì bất tỉnh.

Tai tôi lung bùng, mắt mù dở bởi bụi, tôi rướn đầu nhìn những tảng xi măng đánh gục hết tên Mog này tới tên Mog khác. Cả cái hang đang đổ sụp xuống quanh tôi.

Trên mặt đất cạnh lối đi đổ sập tôi thấy Ivanick, đầu nó gần như bị tách rời khỏi cổ nó bởi một thanh kim loại. Chết ngắc.

Đám Mogadorian hét lên xung quanh tôi.

Bất ngời với chính mình, tôi thấy mình thích âm thanh đó.

Một cái gì đó rơi mạnh xuống vai tôi, đập đầu tôi xuống sàn nhà, ép chặt tôi tại chỗ. Tôi không thể cử động, và quá choáng váng để biết đó chỉ là một vết thương nhỏ hay là một đòn chí mạng.

Tại sao lại phải bận tâm chứ? Tôi nghĩ. Vẫn còn nhiều nữa sẽ rơi xuống mà.

Thật sự là vậy: các tảng xi măng vẫn tiếp tục rơi xung quanh tôi.

Cả nơi này đang đổ sập xuống chúng tôi, tôi biết tôi chỉ còn một thời gian ngắn trước khi bất tỉnh. Nhưng tôi không sợ hãi.

Tôi sống sót cú rơi xuống con suối. Tôi sống sót sau vụ nổ ở Ashwood Estates. Tôi còn chả tỉnh táo lúc đó, và chú Malcolm đã nói có gì đó giữ cho chúng tôi khỏi bị nghiền nát, và nó là thứ đã giữ chúng tôi an toàn khi xung quanh đổ sập xuống chúng tôi.

Lần thứ ba cũng sẽ may mắn thôi.

Có lẽ là bởi kiệt sức, có lẽ nó là tại mê sảng, nhưng sâu thẳm tôi tràn ngập một cảm giác chắc chắn rằng tôi sẽ sống sót. Rằng mục đích cuối cùng của tôi nằm đâu đó ở ngoài những bức tường đang đổ sập này, lúc nào đó ngoài khoảnh khắc điên rồ này. Rằng điều tuyệt nhất vẫn còn chưa xảy ra.

Tôi sẽ sống sót.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.