Tôi đứng chờ trong khi chú Malcolm mở cửa nhà để xe. Bên trong, phủ đầy bụi là một chiếc Chevy Rambler cũ. "Chú không thể tin được là nó vẫn ở đây", chú nói, nhào tới cửa xe.
Chúng tôi đang ở một kho chứa tại ngoại ô Paradise. Chú Malcolm giải thích là chú đã trả trước cho cái nhà để xe này rất nhiều năm, giữ chiếc xe luôn đầy nhiên liệu và sẵn sàng phòng khi chú cần rời đi gấp. Thực tế thì, chú ấy đang hướng tới cái nhà để xe này khi chú bị bắt cóc bởi người Mogadorian nhiều năm trước.
Tôi khá ấn tượng với trí nhớ của chú ấy. "Trí nhớ của chú đang được cải thiện đấy".
"Ừ", chú nói, mỉm cười ngượng ngùng. "Nó có vẻ là thế. Hẳn là nhờ những câu hỏi khó chịu của cháu". Tôi cười khi chú ngồi vào ghế hành khách và mở ngăn chứa găng tay trong xe, lấy một thứ gì đó ra. Chú giơ ra ngoài xe cho tôi xem.
Một cặp kính lão dự phòng.
"Vớ bở rồi", chú ấy nói, đắc thắng. Chú lau mắt kính bằng vạt áo và đeo nó lên.
Chú ngồi lại vào ghế. nhìn tôi qua kính chắn gió.
"Chú không thể diễn tả được cho cháu biết nó tuyệt vời thế nào khi có thể nhìn rõ mọi thứ. Đã quá lâu rồi", chú nói.
Chú thở dài hài lòng. "Thật tuyệt vời".
"Cháu chả biết là chú cần đeo kính cơ đấy".
"Đúng thế", chú nói. "Đây thực ra là lần đầu tiên chú thực sự thấy rõ mặt cháu chứ không còn là một đống mờ ảo nữa". Chú nháy mắt với tôi. "Chú giờ hoàn toàn có thể thấy cái thứ Mogadorian của cháu. Ừ, rõ ràng là có gì đó độc ác trên mặt của cháu".
Tôi cười, giơ ngón tay giữa về phía chú ấy. Trêu tôi là một người Mogadorian đã trở thành một trò đùa trong chuyến đi của chúng tôi. Nói đùa về nó thực sự chứng minh sự chấp nhận con người tôi của chú Malcolm là như thế nào.
"Vẫn đầy bình chứ?" Tôi hỏi
Chú ấy rướn người tới trước, khởi động động cơ, nhìn chằm chằm vào đồng hồ đo nhiên liệu trong khi nó tăng dần.
"Gần đầy".
Chú trượt sang ghế lái trong khi tôi ngồi vào ghế hành khác. Chúng tôi chỉ mang theo ít đồ. Hướng tới New Mexico.
"Cháu sẵn sàng cho việc này chứ?" chú hỏi.
"Không hề tẹo nào", tôi trả lời.
"Ừ", chú nói. "Chú cũng vậy".
Và chúng tôi rời đi.
Nếu chúng tôi không tìm cách di chuyển ẩn nấp, cố gắng tránh bị phát hiện bằng cách đi đường nhánh, chúng tôi đã có thể đến được căn cứ trong ba ngày. Nhưng giờ, chuyến đi đã kéo dài gần cả tuần rồi.
Tôi thì chẳng bận tâm về thời gian phát sinh đó.
Ngồi bên cạnh chú Malcolm ở ghế hành khách, tôi mới nhận ra có lẽ chúng tôi đang lái xe tới chỗ chết của chính mình. Nó như thể tôi phải nói lời tạm biệt với Một, tôi có lẽ cũng nên nói tạm biệt với chú Malcolm. Ngay khi tôi nghĩ mình đã tìm được một hình tượng người cha, tôi giờ lại thấy mình đang bắt đầu trong một nhiệm vụ cảm tử với chú ấy. Tôi không thể là con trai của chú Malcolm. Chú ấy đã có một người con trai rồi, và - chẳng biết nên vui hay buồn - tôi cũng có một người cha. Nhưng tôi có thể giúp cứu Sam.
Tôi nhớ lại những gì Một nói với tôi, rằng cô ấy muốn tôi làm một anh hùng, muốn tôi thử làm những điều "lớn lao".
Ờ thì, hóa ra làm anh hùng không phải là vinh quang hay phần thưởng, nó là sự hi sinh. Tôi vẫn không chắc mình sẵn sàng cho việc đó. Tôi hẳn sẽ vui thích nếu chuyến đi này kéo dài mãi mãi. Nhưng sớm thôi chúng tôi sẽ qua biên giới tiến vào New Mexico và sau đó chỉ là vài giờ trước khi đến căn cứ.
Một phần lớn trong tôi không muốn tìm Sam. Nếu tôi không thể có một cuộc sống bình thường, tôi muốn ở với chú Malcolm, sống bên rìa xã hội và lẩn tránh lũ Mog.
Nhưng tôi biết điều đó là không thể.
Tôi biết việc chúng tôi đang làm là việc cần phải làm.
Chúng tôi đang ở bên ngoài hàng rào căn cứ Dulce. Chúng tôi đỗ xe ở xa mạc vào mờ tối và băng qua mặt cát vẫn còn nóng tới hàng rào điện vành đai, tức là khoảng một phần tư dặm cách khu kiên hợp. Chú Malcolm nói chú biết cánh tìm căn cứ từ những ngày còn theo đuổi học thuyết âm mưu về người ngoài hành tinh, rất lâu trước khi chú biết về người Mogadorian và Loric, khi sự nhận biết về người ngoài trái đất của chú vẫn chỉ giới hạn ở những tờ báo học thuyết âm mưu và hàng giờ xem Gặp gỡ Chủng loài Thứ ba (Close Encounters of the Third Kind). Căn cứ Dulce là tiêu điểm của những suy đoán điên rồ về việc chính phủ che đậy về người ngoài hành tinhThật trớ trêu, chú nói, những dự đoán đó hẳn có trước bất cứ việc chạm trán với người ngoài hành tinh của con người nào hàng năm trời. Cho tới gần đây, nó vẫn có thể chỉ là một căn cứ quân sự. "Đoán là chú cùng những người bạn điên khùng của mình đi trước thời đại có đấy", chú đùa.
Chúng tôi cúi thấp người xuống đất, đoán là sẽ có các máy quay giám sát xung quanh hàng rào. Chúng tôi tiến tới phía sau khu liên hợp, cách xa hẳn lối vào căn cứ. Chú Malcolm nghĩ việc bảo vệ sẽ có thể phân tán ở cuối căn cứ thế này.
Dù với tất cả những hiểu biết của chú Malcolm từ những tờ báo cũ, còn chưa kể tới một chút nghiên cứu của chúng tôi tại một quán cà phê ven đường, chỉ có rất ít thông tin bạn có thể biết thông qua các phương tiện công cộng. Chúng tôi gần như chả biết gì về nơi đây.
Chú Malcolm lấy ra một cái ống nhòm lởm chúng tôi mua ở điểm dừng xe tải và thăm dò căn cứ.
Sau một thoáng chú đạp vào tôi, chỉ về phía một tháp canh vài trăm mét phía sau hàng rào. Nheo mắt trong ánh sáng mờ mờ của ban đêm, tôi có thể thấy một máy phát cách tháp canh một khoảng. Chúng tôi chỉ có thể hi vọng máy phát đó cung cấp điện cho hàng rào. Nếu tôi có thể đánh trúng nó bằng Biệt năng của tôi, chúng tôi sẽ có cơ hội tiến vào trong.
"Tháp canh hẳn phải cách tới ba trăm mét ... không, phải tới bốn trăm mét".
"Đúng thế", tôi nói. Tôi bắt đầu tự đấm vào lòng bàn tay, một phương pháp tôi hay làm trước khi dùng Biệt năng tôi học được. Chả có liên quan gì từ việc làm thế có thể giúp tôi tăng độ chính xác - sức mạnh đến từ sâu bên trong tôi, từ trung tâm của tôi, không phải từ đôi tay - nhưng nó giờ đã trở thành một thói quen.
"Đó phải bằng ba sân bóng bầu dục thông thường đó, Adam. Chúng ta chưa bao giờ luyện tập tới xa thế cả".
"Cháu làm được", tôi nói, đầy tự tin.
Tôi không thực sự cảm thấy tự tin, nhưng tôi đoán là ra vẻ tự tin có thể giúp tăng khả năng cho tôi.
Tôi vận hết sức lực, đôi mắt thật tập trung vào khu vực bao quanh cả tháp canh và máy phát.
Mánh ở đây, tôi đã phát hiện ra, đó là sự giận dữ. Và nó phải là của tôi. Vài tuần đầu tôi có thể dùng sự giận dữ của Một trước sự mất mát của Hilde để dùng Biệt năng của mình, nhưng nó nhanh chóng suy yếu. Tôi cần tìm sự giận dữ của chính mình.
Vậy nên giờ tôi nghĩ về Kelly, quá xấu hổ để bắt chuyện với tôi. Tôi nghĩ về mẹ tôi, bỏ mặc tôi chết trong phòng thí nghiệm của đám Mog. Tôi nghĩ về Ivanick, tay nó sau lưng tôi, đẩy tôi xuống con suối. Nhưng phần lớn, tôi nghĩ về cha mình: tự tay ra đòng chí mạng với Hannu. Ra lệnh xử tử tôi. Và cả triệu thứ khác, những điều bất công nhỏ nhặt, xảy ra trong cả cuộc đời tôi.
Tôi ghét họ. Tôi ghét mọi thứ họ tượng trưng cho.
Và rồi tôi cảm thấy nó, sức mạnh của tôi, sự giận dữ của tôi, chạy dưới lòng đất, tìm kiếm cái tháp canh. Như một bàn tay đá khổng lồ, những ngón tay nắm chặt lại, mơn trớn mặt đất, cảm nhận nó.
Nó đây rồi.
Tôi xé toạc nó ra..
Mặt đất phía dưới tôi và Malcolm vẫn y nguyên, nhưng tôi có thể thấy cái tháp canh rung động, trồi lên với một lực khủng khiếp. Cái máy phát, bị tách ra khỏi mặt đất, tia lửa điện bắn tung tóe. Và rồi tháp canh đổ sụp.
Chú Malcolm quay sang tôi ,có vẻ sốc, ngạc nhiên. Tự hào.
Chú mỉm cười. "Trúng phóc", chú ấy nói.