Mặc dù mệt rã người sau vụ chạy tới căn chòi của Hannu vào giữa đêm, tôi vẫn có thể tình dậy cùng lúc với những người khác vào sáng hôm sau.
"Nhìn cậu kìa, dậy sớm cơ đấy", Elswit đùa. "Cậu chắc là muốn giảm thời gian ngủ kiểu người đẹp của mình chứ?"
Tôi gần như trả đũa lại bằng cách trêu chọc Elswit, gọi cậu ta là hoàng tử như những người khác thi thoảng vẫn gọi thế. Cậu ta có cái biệt danh đó khi tới đây với một đống thứ không cần thiết đắt tiền, và không có gì kì cục hơn là hai bộ đồ ngủ bằng lụa sáng bóng. Dù sao thì cũng không có ai nhạo báng thế trước mặt cậu ta; cậu ta cũng mang theo một chiếc máy tính xách tay hạng nhất với bộ phát không dây toàn cầu cao cấp, một thiết bị mà cậu ta để chúng tôi ai dùng cũng được và không ai muốn bị tước mất quyền truy cập nó cả.
Khi tôi mặc đồ, tôi chả nhìn thấy Một ở đâu cả. Cô ấy thường dậy trước tôi, lượn lờ xung quanh. Tôi đoán là cô ấy đang dỗi sau vụ tranh cãi tối qua của chúng tôi.
Thế, hoặc là cô ấy cứ thế biến mất một thời gian. Cô ấy thi thoảng cũng làm thế. Một lần tôi hỏi cô ấy về điều đó. "Cậu đi đâu khi cậu không ở đây?" Cô ấy cho tôi một ánh nhìn bí hiểm. "Không đâu cả" là tất cả những gì cô ấy nói.
Chúng tôi bước ra ngoài để bắt đầu công việc riêng của mình, chỉ để thấy rằng trời bắt đầu mưa nhỏ. Việc này là điều tốt cho ngôi làng, nhưng nó có nghĩa là dự án nước sẽ bị đình trệ một ngày: mặt đất quá khó để làm việc trên đó khi trời mưa. Vậy sau khi làm xong việc riêng, tôi, Marco, và Elswit được tự do đi vơ vẩn xung quanh, để đọc hay viết những lá thư.
Tôi hỏi Elswit rằng tôi có thể mượn máy tính của cậu ta một tiếng được không. Cậu ta nhanh chóng đồng ý. Elswit có lẽ là một tên công tử bột, nhưng cậu ta là một công tử hào phóng.
Tôi mang cái máy tính vào lều và bắt đầu lang thang trên các trang tin tức. Khi tôi có thời gian dùng máy tính của Elswit, tôi luôn tìm kiếm hoạt động có thể là của người Loric hay Mogadorian. Tôi có lẽ đã tự rời khỏi cuộc chiến, nhưng tôi vẫn tò mò về số phận các Garde.
Hôm nay là một ngày chả có gì nhiều diễn ra. Tôi kiểm tra lại chỉ để chắc là tôi ở một mình, rồi mở một chương trình tôi đã tạo và cài đặt trên máy tính của Elswit. Tôi đã xâm nhập vào tín hiệu không dây từ Ashwood Estates, nhà cũ của tôi, và tạo một thư mục ảo lưu trữ các tin nhắn nhanh hoặc thư điện tử của Ashwood.
Tôi ước mình có thể nhận là mình làm thế vì mục đích cao cả. Nhưng sự thật thì động cơ của tôi thật thảm hại khiến tôi thà chết chứ không nói nó với Một: tôi muốn tìm hiểu xem liệu gia đinh mình có nhớ tôi không.
Gia đình tôi. Họ nghĩ tôi đã chết. Sự thật là, họ có lẽ vui sướng vì điều đó.
Tôi dành phần lớn cuộc đời mình trên Trái đất trong một cộng đồng tách biệt ở Virginia được gọi là Ashwood Estates, nơi mà các Trueborn Mogadorian sống trong những ngôi nhà ngoại ô bình thường, mặc những bộ đồ Mĩ bình thường, sống dưới chính quyền Mĩ, lẩn trốn ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Nhưng dưới trần nhà bằng granit, tủ âm tường và sàn nhà đá cẩm thạch kia, không thấy bởi những người phàm trên Trái đất, là hệ thống mạng lưới trải dài các phòng thí nghiệm và xưởng huấn luyện nơi mà các Trueborn và Vatborn Mog làm việc và cùng nhau lên kế hoạch hủy diệt và nô dịch cả vũ trụ.
Là con trai chiến binh Mogadorian huyền thoại Andrakkus Sutekh, tôi được kì vọng trở thành một người lính trung thành trong cuộc chiến từ bóng tôi này. Tôi được tuyển là một vật chủ trong một thí nghiệm tách kí ức của người Loric ngã gục đàu tiên, người con gái được biết tới là Một. Kế hoạch là dùng thông tin từ những kí ức đó chống lại những người đồng tộc của cô ấy, để giúp chúng tôi lần ra và xử tử những người còn lại.
Thí nghiệm chuyển kí ức làm việc quá tốt: tôi mất ba năm hôn mê, bị khóa chặt trong kí ức một người Loric đã chết, sống lại từng khoảnh khắc hạnh phúc nhất cũng như đau đớn nhất của cô ấy cũng như nó là của mình vậy.
Cuối cùng thì tôi cũng tỉnh lại được từ trạng thái hôn mê. Nhưng tôi quay lại cuộc sống Mogadorian của mình một cách hoàn toàn khác, với một sự chán ghét dành cho việc gây đổ máu, một thứ nôn nao nhưng âm ỉ cảm tình cho những người Loric bị săn lùng, và với bóng ma Một làm người bạn đồng hành thường xuyên bên cạnh.
Trong hành động phản bội đầu tiên của mình, tôi nói dối người dân tộc mình, khẳng định thí nghiệm kia đã thất bại và rằng tôi chả có chút kí ức nào với việc chạm trán kí ức của Một. Tôi cố gắng thay đổi lại, để lại một kẻ bình thường, khát máu Mogadorian. Nhưng với việc Một luôn ở bên cạnh tôi, dù chỉ là một giọng nói trong đầu hay một ảo ảnh bên cạnh tôi, nó khiến việc hỗ trợ người tộc tôi tấn công những người Loric khác trở nên bất khả thi.
Và như thể bị tác động bởi một lực không thể lay chuyển, tôi trở thành một kẻ phản bội, làm việc chống lại nỗ lực của người tộc tôi. Tôi cố cứu mạng người Loric thứ ba đã được đánh dấu tử.
Người Loric này dù sao cũng bị giết, bị sát hại trong vui sướng bởi cha tôi ngay trước mắt tôi. Mặc dù có sự cố gắng thảm hại của tôi, tôi vẫn thất bại trong việc cứu cậu ta. Bị lộ là một kẻ phản bội, tôi bị đẩy xuống một con suối bởi Ivanick, và bị bỏ mặc cho chết.
Trong mọi lần rình mò, tôi vẫn chưa thể xác định bất cứ liên lạc nào từ gia đình mình. Có lẽ đó là một điều tốt. Có gì đó mách bảo rằng nó có thể làm tôi bị tổn thương.
Rõ ràng mọi liên lạc chính thống từ những công xưởng Mogadorian bên dưới được bảo mật tốt hơn khả năng xâm nhập của tôi, nhưng tín hiệu của Ashwood Estates thì không quá khó để xâm nhập. Một kẽ hở trên bộ giáp Mogadorian đó là họ trông chờ sự tuân lệnh tuyệt đối. Nhưng vì từng là một đứa trẻ Mog vùng ngoại ô tôi biết những thiếu niên Mogadorian thường coi thường luật lệ bố mẹ chúng đặt ra và sử dụng mạng không dây trên mặt đất để nói về những thứ mà lẽ ra về cơ bản là chúng không nên nói.
Mà cũng chả hẳn chúng là những đứa biết nhiều thế. Thư mục của tôi đã tạo hầu như chỉ chứ những thư điện tử và cuộc nói chuyện buồn chán mà chẳng có tí liên quan nào tới bất cứ bí mật Mogadorian nào cả. Nhưng lần trước tôi xem, tôi đã giải mã một tin nhắn nhanh của một tên lắm mồm Trueborn Mog, Arsis. Có vẻ là, thằng nhóc Arsis vừa bị giáng chức từ huấn luyện chiến đấu sang một công việc khác là phụ tá kĩ thuật trong phòng thí nghiệm. Arsis thì luôn thích thú các thông tin về các chiến dịch chiến đấu đến độ hắn chỉ biết rền rĩ và chém gió cho mấy đứa bạn ở đơn vị cũ về mọi thứ nó thấy và làm ở phòng thí nghiệm, tất cả với hi vọng bạn nó sẽ nói gì đó lại.
Tới giờ thì bạn hắn vẫn im lặng, nhưng tôi đã biết được một manh mối tốt về thứ đang xảy ra ở dưới Ashwood.
Arsis: Nó thật buồn teeeeeeeeẻ. Lại nghuyên một ngày canh cửa phòng thí nghiệm cho Tiến sĩ Zakos. Có vẻ họ có con người trong hó được gắn vào các máy móc. Tao chả biết chúng có bị tra tấn hay không, bửi tao còn chả được cho phép vào trong ...
Bất cứ sự đồng cảm nào tôi thấy cho Arsis đều bị xóa sạch bởi cái kiểu phát âm và ngữ pháp của nó. Nó còn tệ hơn cả Ivan. Tôi không thể ngờ những việc như thế lại là điều có thể.
Sau vài đoạn tin nhắn nữa, tôi phát hiện ra một chi tiết khác.
Arsis: ... giờ chỉ còn một đứa, và tao đoán là hắn còn chả tỉnh táo, chỉ cứ cắm vào mấy cái máy mà bị nạo vét bộ não lấy thông tin. Tiến sĩ Zakos nghĩ công nghệ sẽ được cải tiến trong vài năm tới và họ sẽ có những thông tin đáng giá từ bộ não của chúng. Sao cũng được. Đã nghuyên một tuần và mọi thứ tao làm chỉ là dọn rửa các thiết bị thí nghiệm.
Tôi chưa bao giờ nghe tới Tiến sĩ Zakos. Tôi tự hỏi nếu ông ta là người kế nhiệm Tiến sĩ Anu hay không. Tôi tự hỏi có sự liên kết nào không giữa việc "nạo vét" họ đang làm với những con người bị bắt và công nghệ họ từng dùng để nối tôi với kí ức của Một. Tôi tự hỏi --
"Cậu đang làm gì thế?"
Giật mình, tôi nhận thấy Một đang cuộn tròn lại cạnh tôi trên giường, cười nhe răng ra với tôi. Tỏ vẻ thờ ơ nhất có thể, tôi tắt chương trình của mình và đóng máy tính lại.
Nụ cười của cô ấy biến thành một cái nhíu mày. "Giờ thì chúng ta lại giữ bí mật riêng à?"
"Chúng ta cùng chia sẻ một bộ não", tôi nói. "Cứ làm như thể tớ có thể giấu giếm bất cứ gì khỏi cậu ấy, ngay cả khi tớ muốn thế".
Cô ấy im lặng một chút, không nghi ngờ gì cả là đang phân tích mọi thứ tôi vừa biết từ việc rình mò kia.
"Trả lời tớ câu này", cô ấy nói.
Tôi giơ tay lên. Hỏi đi.
"Nếu cậu quyết tâm không muốn dính dáng gì đến vậy, tại sao còn mất công dò xét như thế?"
Đó là một câu hỏi hay, nhưng tôi chống chế.
"Chỉ vì tớ tò mò không có nghĩa là tớ có thể làm được gì". Tôi cầm cái máy tính lên và ra khỏi giường. "Tớ phải mang cái này trả lại cho Elswit.
Tôi dừng lại ở ngưỡng cửa. Một có cái ánh nhìn trầm ngâm, không thể hiểu được trên mặt cô ấy. Điều duy nhất tôi biết là sự thất vọng chồng chất của cô ấy ở tôi.
"Xin lỗi, Một", tôi nói, quay người bước đi. "Câu trả lời của tớ vẫn là không".