Tôi quay trở lại chiếc ghế quen thuộc.
Zakos đã thuyết phục được cha tôi cho phép hắn thực hiện một lần chuyển kí ức nhanh giữa tôi và Một. Quá trình sẽ vô cùng khủng khiếp và khiến tôi chết, rán cháy não tôi theo nghĩa đen. Nhưng Zakos đã đảm bảo với Tướng quân hắn sẽ có thể tải xuống những kí ức của Một đã được chuyển qua vào bộ não của tôi sau khi tôi chết. "Nếu con trai ngài đã là một nỗi thất vọng lớn khi sống như vậy, ít nhất hãy cho phép nó được phụng sự khi đã chết".
Zakos trấn an Tướng quân rằng ngay cả khi thông tin hắn lấy được từ não tôi không có nhiều ích lợi lắm, thì kết quả của cuộc thí nghiệm này sẽ tạo nên một bước nhảy vọt trong công nghệ Mogadorian.
"Ông mất công nói thế làm gì, Zakos", tôi nói, vẫn bị ghìm chặt bởi mấy tên bảo vệ. Tôi quay sang cha mình, một nụ cười trơ trẽn xuất hiện trên môi tôi. "Không phải thế à, Cha? Hắn chả đã có cha cùng hội cùng thuyền trong việc 'Giết Adamus', phải không nào?"
Tướng quân còn chả thèm nhìn tôi. Lão gật đầu về phía mấy tên lính thả tôi ra, rồi quay sang phía tên tiến sĩ. "Cho bản kết quả trên bàn ta vào sáng mai", lão nói.
Và từ đó tôi ở trong phòng thí nghiệm.
Lính gác cảnh giới ngoài cửa, nhưng tôi không bị trói lại hay bị theo dõi bởi bất cứ ai khác ngoài Zakos. Giờ tôi có thể đi đâu được nữa chứ? Làm sao mà tôi có thể trốn thoát được? Tôi không thể đấu lại được cả toán lính Mogadorian.
Cả cha và em gái tôi đều không thấy hợp tình hợp lí để đến thăm tôi trong những giờ phút cuối cùng. Nhưng mẹ tôi thì đã mạo hiểm đi xuống đưa tôi bữa ăn cuối cùng. Bà đã vào phòng thí nghiệm vài tiếng trước, mang theo hai lát bánh mì mới ra lò bọc trong giấy ăn và một hộp nhựa đựng súp. Bà do dự một chút, tìm kiếm một chỗ thích hợp để dặt chúng xuống. Và rồi, nhận ra là chả có chỗ nào phù hợp cả, bà đặt chúng lên một mặt bàn trong phòng thí nghiệm. Rồi bà quây lưng lại với tôi, tay chạm lên cửa.
"Điều đó có đúng không?" bà hỏi.
"Cái gì đúng chứ?" Tôi hỏi, có chút hằn học. Tôi muốn bà nói thẳng ra.
"Rằng con đã phản bội lại mục đích của người Mogadorian".
Tôi đoán là cha tôi cho rằng đã qua thời điểm ăn nói ngọt ngào và nói cho bà hết mọi thứ rồi.
"Đúng thế", tôi nói.
Không thêm một lời nào, bà rời đi.
Một lúc sau, khi cầm trong tay lát bánh mì còn ấm, tôi nhận ra rằng bữa ăn tự làm cuối cùng sẽ là điều tử tế và mang tình mẫu tử cuối cùng mà bà có thể làm cho tôi.
Tôi vứt hết chúng vào sọt rác.
Giờ Zakos đang chuẩn bị tôi cho quá trình. Hắn bơm đầy một ống tiêm với một loại thuốc mê nào đó, giải thích rằng lần này hắn sẽ khiến tôi bất tỉnh trước khi bắt đầu quá trình, thứ sẽ giúp hắn có được sự chính xác trong việc lấy thông tin hơn. Sớm thôi tôi sẽ trải qua quá trình lần nữa, và tôi sẽ lại cùng ở trong các kí ức của Một, và rồi tôi sẽ chết.
Zakos mở ngăn chứa Một ra, làm một vài thay đổi trước khi quá trình bắt đầu. Tôi nghĩ về Một và tất cả những Người chào đón trong ngăn của họ.
"Nó có đau không?" Tôi hỏi.
"Gì cơ?" Hắn hoàn toàn nhập tâm vào thứ hắn đang làm.
"Thứ ông làm với tất cả những Người chào đón ý, giữ họ còn sống, xếp hạng bộ não họ để lấy thông tin suốt những năm qua ý".
"Ồ, ta chưa bao giờ thực sự nghĩ về nó", hắn nói. "Mà chắc vậy, ta đoán nó cũng khá là tàn bạo".
Đúng lúc đó tôi nghe thấy giọng cô ấy. "Cậu không thực sự định cho hắn cứ thế mà không bị trừng phạt à, phải không?" Tôi quay lại nhìn Một, nhấp nháy bên cạnh ghế của tôi. Tôi đã tự hỏi tôi có thể thấy cô ấy một lần nữa trước khi trải qua quá trình không, nếu cô ấy vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
Tớ không thực sự có lựa chọn, tôi nói. Tớ bị mắc kẹt ở đây rồi.
Cô ấy dựa vào một cái tủ. "Cậu luôn có sự lựa chọn. Cậu đã chọn phá hoại công việc ngày hôm nay, để lừa cha cậu xử cậu phải chết, và làm vậy trong phạm vi nghe của Zakos để cậu có thể ở đây ..."
Tớ đã sợ là cậu đã hoàn toàn biến mất. Tớ chả nghĩ được ra gì khác cả. Tớ hết hi vọng rồi, đoán là đằng nào tớ cung thua, và chúng ta cũng ít nhất có thể -
"Gặp nhau lần cuối cùng?" cô ấy nói, hoàn thành nốt ý nghĩ của tôi. Cô ấy ném cho tôi một nụ cười tán tỉnh méo mó.
"Ngọt ngào đấy", cô ấy nói. "Nhưng đó không phải là lí do cậu giở chứng hôm nay".
Cô ấy đúng. Đó không phải là lí do khởi nguồn của mọi thứ. Tại thời điểm này, tôi chỉ không thể đủ dũng khí đưa những người kia ra cho người dân tộc tôi. Đó là việc đầu tiên từ khi tôi làm kiểm soát viên có thể giúp người Mog và làm tổn thương những người khác, và tôi thì không thể làm thế. Trong khoảng một tuần qua tôi đã trải qua những tình huống điên rồ, liều mạng, nhưng đó là lần đầu tiên tôi hành động mà hoàn toàn không có kế hoạch nào, không dùng bất cứ lí lẽ thông thường nào để nghĩ về hậu quả sẽ tới.
Một, tôi nói. Tớ còn chả hiểu tại sao tớ lại làm như vậy nữa.
Cô ấy không trả lời tôi ngay lập tức, thay vào đó quay lại nhìn những ngăn trên tường, khoanh tay lại. Tôi có thể thấy một ý tưởng đang hình thành trong đầu cô ấy. Sau một thoáng, cô ấy quay lại và nhìn tôi chằm chằm đầy khó hiểu.
"Đừng lo lắng, Adam", cô ấy nói. "Cậu sẽ hiểu. Thấy là đằng nào cậu cũng sẽ chết", cô ấy nói, rướn người lại gần tai tôi. "Cậu có muốn chết có phong cách?"
Tôi nhìn cô ấy, khó hiểu.
"Một bước nhảy vọt cho công nghệ Mogadorian", cô ấy nói, liếc nhìn về phía những ngăn chứa thân xác những Người chào đón. "Đó có phải là thứ di sản cậu thực sự muốn để lại?"
Đã đến lúc.
Tôi ở trên ghế, được nối với bảng điều khiển của Zakos bằng một đống dây rợ và ống cáp. Cỗ máy sẽ nối tôi với trí nhớ của Một đã bắt đầu hoạt động. "Các thông số đều ổn", Zakos nói. "Chỉ mất một chút sau khi chúng ta dùng thuốc mê và nó sẽ bắt đầu hoạt động". Hắn ra hiệu về phía một ống nghiệm trên một cái khay dụng cụ bên cạnh tôi. Cái ống nghiệm đó chưa hề thoát khỏi sự chú ý của tôi.
Hắn lại gần, trông to lớn từ góc nhìn trên cái ghế ngả ra sau này. Trong khi hắn giữ tay trái tôi vào tay ghế và bắt đầu trói cổ tay tôi lại, tôi biết tôi chỉ có một giây để hành động.
Tôi giật tay mình ra khỏi tay Zakos và bật dậy, vớ lấy cái ống tiêm và đâm nó vào họng Zakos trước khi hắn có thể làm gì. Hắn đấm tôi một cách tuyệt vọng, nhằm vào mặt tôi, nhưng đã quá muộn: tôi đã làm cạn cái ống nghiệm.
Hắn lảo đảo lùi lại trong trạng thái mơ màng, thứ thuốc kia đã bắt đầu phát tác, và đổ gục xuống sàn nhà.
Tôi tháo dây trói ở tay trái mình ra và đứng dậy.
"Tại sao ..." hắn nói, nhìn khó hiểu trước việc tôi vừa làm. "Mày nghĩ mày có thể làm được gì ..."
Và rồi hắn bất tỉnh.
Tôi chạy tới chỗ cửa phòng thí nghiệm, và chốt nó lại từ bên trong nhẹ nhàng nhất có thể. Tôi khá may mắn khi Tiến sĩ Zakos không làm đổ bất cứ thứ gì khi hắn ngã xuống: bất cứ tiếng động nào cũng sẽ thu hút sự chú ý của đám lính ngoài cửa. Nhưng tôi biết một khi tôi làm những gì sắp tới, chuông báo động sẽ kêu, và chúng cũng sẽ chú ý thôi. Chúng sẽ không mất nhiều thời gian để ghi đè mã khóa.
Nhưng cũng chả sao. Tôi chỉ cần ít thời gian thôi mà.
Tôi chạy tới bảng điều khiển bằng thép điều khiển những ngăn chứa kí. Chả có nút bấm nào cả, cũng chả có hướng dẫn. Tôi chả biết làm thế nào để bắt chước những cử động phức tạp kia của Tiến sĩ Zakos.
"Đê tớ làm cho", tôi nghe thấy giọng của Một.
Cô ấy chiếm lấy quyền điều khiển cử động của tôi, cũng hệt như khi cô ấy làm như vụ trong rừng. Tôi là một khán giả trong chính cơ thể mình, nhìn bàn tay mình như nhảy múa trên bề mặt tấm bảng.
Một hồi báo động vang lên. Tôi cảm thấy Một rời khỏi cơ thể mình, trả lại quyền điều khiển cho tôi.
Tôi quay lại ghế ngồi, gắn lại một vài điện cực và nắm chặt lấy tay ghế.
Tôi quay lại nhìn lần cuối bức tường phía sau mình, khi tất cả những ngăn chứa đều mở ra một cách ầm ĩ cùng một lúc, với tiếng động thủy lực hòa làm một, làm lộ ra những thân xác bị cầm tù phía trong. Tất cả ngoại trừ ngăn của Một, ngăn vẫn đang được nói với tôi thông qua máy tính chủ.
Bị tiếp xúc với không khí, những thân xác kia sẽ trở nên vô dụng cho những thí nghiệm tiếp theo của đám Mogadorian trong vòng chỉ vài phút.
Nó khó thể coi là một sự phá hoại khôn khéo. Nhưng nó sẽ làm đám người Mogadorian không thể có thêm được tí thông tin nào nữa từ những Người chào đón đã chết, và khiến cho nghiên cứu của Zakos bị thụt lùi đi vài năm.
Cỗ máy nối tôi với Một bắt đầu kêu to hơn. Tôi đã dùng toàn bộ chỗ thuốc an thần để đánh ngất Zakos, vậy nên tôi nghĩ lần này sẽ đau đấy. Nhưng tôi biết Một đã có một kế hoạch cho tôi, và nó sẽ không dính dáng gì tới việc chết cả.
Đó là khi tôi nhìn thấy Malcolm Goode, bắt đầu tỉnh lại trong ngăn của mình.
"Một?" Tôi hỏi, lo lắng.
Trong thời khắc căng thẳng này, tôi đã không nghĩ gì đến chuyện sẽ xảy ra với Malcolm, người sống sót duy nhất trong những Người chào đón. Tôi nhìn ông ấy tự tháo những ống cáp nối với mình và bước xuống. Đôi chân của ông ấy, đã không dùng tới hàng năm trời, ngay lập tức khuỵu xuống.
Ông ấy nhìn thẳng vào mắt tôi. Ông có lẽ gấp ba lần tuổi tôi, nhưng ánh nhìn lác lối và mông lung như một đứa trẻ.
Giọng của Một vang lên trong tai tôi: "Đừng lo về ông ấy. Ông ấy sẽ ổn thôi".
Đó cũng là lúc cơn đau ập tới.
Tôi bị kéo trở lại khoảnh khắc Hilde chết, cú bắn từ khẩu súng của tên Mogadorian tạo một lỗ sâu hoắm trên ngực bà ấy ngay trước mắt tôi. Hilde gục xuống tư thế quỳ ngay trước mắt tôi.
Đỏ, da cam, và màu tím bao phủ tầm nhìn của tôi. Mọi thứ trở nên nhanh hơn, ầm ĩ hơn trước đây, thình thịch và ù ù. Những ý nghĩ của Một như gào thét lên bên trong tôi một lần nữa: Không, bà ấy không thể, chúng không thể làm vậy. Đó là lỗi của mình, mình đã thất bại. Làm sao mình lại có thể như thế? Chúng sẽ trả giá, chúng ta sẽ khiến chúng trả giá. Tôi lại cảm thấy nó, cảm giác như xé toạc bên trong tôi. Ồ đúng thế, đúng đó, nó là như thế, thật đơn giản. Sàn nhà bắt đầu rung lắc, một chấn động mạnh phát ra từ dưới chân tôi nhưng nó cũng phát ra từ bên trong tôi và tim tôi như hát lên đúng thế, chúng sẽ trả giá, chúng SẼ trả giá, những bức tường của căn chòi bắt đầu rung lên và tôi giậm mạnh chân xuống. Một làn sóng năng lượng bắn xuyên qua sàn nhà. Đó là một sức mạnh lớn hơn tất cả những gì tôi từng có, và nó như cuộn trào trong chúng tôi và phóng ra bên ngoài.
Qua tầm nhìn mờ ảo của mình tôi thấy những bức tường của căn chòi nổ tung, tôi thấy bốn tên lính Mogadorian bị thổi tung khỏi tầm nhìn bởi một lực phát ra từ bên trong tôi.
Khi bụi mù đã lắng xuống, tôi nhìn xuống đôi tay mình, xuống đôi chân mình. Tôi chờ đợi việc thấy thân hình Một chính là nơi phát ra nguồn sức mạnh này.
Nhưng tôi không thấy thân hình Một ở đó. Tôi chỉ nhìn thấy thân hình của tôi.
"Được rồi đấy", tôi nghe thấy giọng của Một.
Tôi quay lại, ngạc nhiên khi thấy tôi đã không còn ở trong căn chòi tại Malaysia. Tôi lại đang ở trên bãi biển tuyệt đẹp ở California. Nơi của chúng tôi.
Một ngồi trên cát, đợi tôi. "Khá là hay đấy chứ, hả?"
Tôi gật đầu, kinh ngạc trước sức mạnh khủng khiếp từ Biệt năng của Một. Tôi thấy chóang váng từ việc sử dụng nó.
"Lại đây ngồi với tớ. Chúng ta không có nhiều thời gian đâu".
Tôi như đổ sập xuống cạnh cô ấy, vẫn thở không ra hơi.
Nó thật là hoàn hảo: ánh nắng ấm áp chiếu lên da tôi, mặt cát mát lạnh dưới chân tôi. Và tuyệt vời nhất, Một ở đây, ngay bên cạnh tôi.
Phía xa trên biển, một cơn bão đang hình thành, những đám mây màu đen như mực. Nhưng chúng tôi vẫn đang ở trong ánh nắng.
Một chạm vào tôi.
Tại nơi đây, tôi có thể cảm thấy nó. Tôi với tay và cũng chạm vào cô ấy. Chúng tôi vai kề vai, nhìn ra phía cơn bão đang tiến tới.
"Chúng ta đã có thứ chúng ta đến vì nó", cô ấy nói. "Giờ là lúc cho mình ra đi".
Tôi quay sang cô ấy. Cô ấy đang nói gì thế?
Cô ấy cắn chặt mối, nhìn tôi đầy vẻ xin lỗi. "Cậu nhận ra là việc này chưa bao giờ là về việc cứu mạng mình chứ?"
Tim tôi như ngừng đập, nhưng tôi không biết tại sao.
"Dĩ nhiên là như vậy rồi", tôi nói. "Cậu nghĩ tớ quay trở lại đây và đối mặt với gia đình mình, trải qua toàn bộ chuyện này chả vì cái gì ư? Tớ đang cố cứu cậu mà".
"Chả có cách nào để cứu mình cả. Một phần trong cậu biết thế mà".
"Tớ không hiểu".
"Chúng ta cần phải giúp các Garde khác". Cô ấy quay đi khỏi tôi, như thể nó cũng khó cho cô ấy nói như thể nó cũng khó mà tôi nghe xuôi tai được. "Nhưng sau thất bại của cậu trước Ivan, cậu cảm thấy cậu chẳng có gì để đóng góp cho đại cuộc cả. Cậu đã nói cậu quá yếu, quá gầy, rằng cậu không phải là người anh hùng như tớ. Rằng cậu chả có sức mạnh nào cả. Nhưng giờ cậu đã có".
Biệt năng của cô ấy. Cô ấy ... trao nó cho tôi? Tôi có thể giữ nó?
"Tớ xin lỗi vì đã lừa dôi cậu, Adam. Nhưng cậu phải tới được bước này. Nếu cậu không quay trở lại đây, một phần trong cậu vẫn sẽ hướng về gia đình cậu, người dân tộc cậu. Giờ cậu đã thấy họ coi thường cậu thế nào, thấy họ coi thường mọi thứ trừ chiến tranh và gây đổ máu. Giờ cậu đã sẵn sàng để đi theo các Garde, để thực sự chiến đấu chống lại người dân tộc cậu".
Không. Tôi lùi ra xa, đầu óc tôi quay cuồng.
"Làm ơn đi Adam. Hãy sử dụng Biệt năng của mình tốt".
Phía kia mặt biển, những hình bóng nhảy múa và lóe sáng và quay cuồng trong những đám mây. Ngoài đó tôi có thể thấy cô ấy đang chuyển động trong một trận chiến quay chậm. Những giây cuối cùng của cô ấy diễn ra ngay trước mặt chúng tôi.
"Một", tôi van nài. "Làm ơn dừng lại đi".
"Đây là điều nên như vậy. Sâu thẳm trong cậu đã biết thế từ đầu, Adam. Tớ không có thật. Tớ chưa bao giờ là thật cả". Cô ấy quay lại nhìn về phía cơn bão đang tới, về phía những hình ảnh đau thương về cái chết của cô ấy đang xảy ra trong những đám mây. Lưỡi kiếm của một tên Mogadorian vô danh nào đó xuyên qua ngực cô ấy, trồi lên từ bụng cô ấy. Cú đòn chí mạng.
"Sâu thẳm trong cậu đã biết vậy. Tớ đã chết trong toàn bộ thời gian qua".
Tôi nhìn Một. Co ấy là người bạn tốt nhất của tôi. Cô ấy là tất cả mọi thứ đối với tôi.
Cô ấy quay lại từ nơi cái chết của cô ấy đang diễn ra và nhìn về phía tôi. "Cậu tạo ra tớ, làm tớ hiện hữu từ những kí ức của tớ, để cậu không phải đi trên con đường này một mình".
"Điều đó là không thể. Cậu là tất cả những gì tớ có".
Cô ấy mỉm cười. "Không. Cậu có chính cậu. Sự dũng cảm để chống lại chính người dân tộc mình, sự dũng cảm để quay lại đây, để liều mạng tìm cách có sức mạnh cậu cần để bước đi trên con đường của người anh hùng ... việc đó đã luôn luôn là chính cậu".
Một chưa bao giờ đề cao tôi như thế. Tôi lẽ ra nên cảm thấy hãnh diện, nhưng tất cả những gì tôi cảm thấy lại là nỗi sợ hãi. Tôi sẽ mất cô ấy.
"Tớ không thể sống một mình". Tôi cảm thấy thật thảm hại, nói ra toàn bộ nỗi sợ hãi và yếu điểm của mình cho Một. Nhưng tôi đang tuyệt vọng. Tôi đã mất quá nhiều để giờ cũng mất luôn cô ấy.
"Adam, phần một mình giờ đã qua rồi. Tớ hứa với cậu đó".
"Một", tôi nói, mắt ngấn nước. "Tớ yêu cậu".
Cô ấy gật đầu, mỉm cười, rồi vươn tay ra chạm vào má tôi. Giờ cô ấy cũng khóc. "Nếu tớ vẫn sống, tớ nghĩ ..." cô ấy nói, "Tớ nghĩ cậu cũng sẽ thấy vậy thôi".
Cô ấy hôn tôi và nói tạm biệt.
Và rồi cô ấy biến mất mãi mãi.