Hành Trình Tìm Kiếm Sam

Lượt đọc: 99 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Tôi ngồi trên ghế so-fa trong phòng khách, nhấp môi cốc nước chanh mẹ tôi mang tới. Bà nói nhanh như một cơn bão, và tôi cẩn thận để không cắt ngang: tôi cần phải thật cẩn thận, để tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra ở đây trước khi tôi kể ra một câu chuyện nào đó.

"Mẹ không có tin họ", bà nói, ngồi cạnh tôi và đặt một tay lên đầu gối tôi. "Mẹ không thể tin được họ".

Tôi uống thêm một hớp, cố câu giờ. Không tin họ về cái gì chứ?

"Họ kể cho mẹ mọi thứ và mẹ biết nó đã xảy ra, nhưng mẹ không tin nó ... Mẹ biết là con không thể thực sự đã chết được".

Ồ. Bà không thể tin được phần đó.

"Mẹ đã luôn biết chiến đấu vật lý không phải tài năng của con. Mẹ đã bảo cha con cả ngàn lần con sẽ phù hợp với vị trí chiến thuật hơn, nhưng ông cứ quyết tâm không muốn phá vỡ truyền thống, và nài nỉ bọn ta không phân biệt giữa chiến đấu và chiến lược nữa. Ai cũng phải chiến đấu trong cuộc chiến. Nhưng khi ông bảo ta con đã bị giết, rằng cái đứa Loric kinh tởm kia đã ném con khỏi một mép đá ... nó như thể nỗi sợ lớn nhất của ta đã thành sự thật".

Đầu óc tôi quay cuồng. Đó là thằng em nuôi của tôi Ivan đã ném tôi xuống con suối, dưới ánh nhìn đồng thuận của cha tôi. Tôi không bị giết bởi một người Loric: tôi đã gia nhập mục đích của người Loric.

"Họ nói đã tìm kiếm con ở khắp nơi ...."

Nói dối. Họ bỏ mặc tôi đến chết.

"... rằng họ cũng đau khổ như ta vậy ..."

Nhiều lời dối trá hơn.

"Nhưng họ không tìm thấy xác con, và điều đó cho ta chút hi vọng. Ta biết trong tim mình rằng bằng cách nào đó con đã sống sót".

Bà ôm tôi một lần nữa. Việc đó tốn toàn bộ nỗ lực của tôi để nhận cái ôm đấy mà không phản bội lại sự đấu tranh tinh thần bên trong tôi. Tôi chờ đợi việc trở về nhà và đứng trước một đội xử bắn Mogadorian, nhưng thay vào đó tôi trở lại như là một liệt sĩ.

"Không". Giọng của lão. Mẹ tôi và tôi quay lịa cùng một lúc và thấy cha tôi ở ngưỡng cửa, mồm há hốc kinh ngạc.

"Nó đã trở lại với chúng ta", mẹ tôi tuyên bố. "Con chúng ta còn sống!"

Chưa bao giờ trong cả cuộc đời tôi thấy Tướng quân không biết phải nói gì thế này, nhưng giờ lão ở đấy đó thôi, quá choáng váng để có thể nói được gì.

Ngay lập tức tôi hiểu mọi chuyện. Lão tôi đã nói dối mẹ tôi. Cha tôi đã nói dối toàn bộ những người Mogadorian khác. Dù là để bảo vệ cái tôi của lão khỏi nỗi ô nhục hay là để duy trì uy quyền như là một tướng quân, hoặc là cả hai, lão đã bịa ra một cái chết danh dự cho tôi. Không ai ở đây ngoài cha tôi - và Ivan - biết rằng tôi đã quay lưng lại với mục đích của người Mogadorian.

Tôi chỉ có một khoảnh khắc để hành động, để biến sự im lặng trong choáng váng của cha tôi thành lợi thế cho tôi.

Tôi bật dậy khỏi ghế và ôm lấy lão.

"Con còn sống, thưa Cha". Tôi cảm nhận được toàn bộ thân hình cao hơn hai mét của lão cứng lại trong kinh tởm, nhưng tôi che đậy nó bằng màn đánh lạc hướng của mình. "Con đã về nhà".

Tôi kể cho họ câu chuyện về cách tôi trở lại Ashwood. Bị đánh dạt lên bờ dưới hạ lưu con suối, được giải cứu bởi những người địa phương, hồi phục ở khu trại cứu trợ. Tôi điều chỉnh sự thật một chút, mô tả những người bạn con người của mình như những kẻ ngốc, khẳng định rằng tôi cố tình thao túng Elswit để buộc cậu ta hỗ trợ trong việc trở về đây, nói về bản thân như là một người Mogadorian trung thành mà tôi đã không còn là như thế từ nữa - nhưng phiên bản này cũng gần đúng so với sự thật. Và tôi biết đó là những gì họ cần phải nghe.

"Con phải quay lại để gặp mọi người", tôi kết thúc cậu chuyện. "Để tiếp tục phụng sự đại nghiệp".

Tôi buộc bản thân mình nhìn thẳng vào mắt cha tôi. Tôi phải cố hết sức để không ngoảnh đi khỏi ánh nhìn của lão, cũng như tôi biết lão dùng toàn bộ ý trí của mình để không nhào tới qua bàn cà phê và bóp cổ tôi ngay tại chỗ.

Trong bếp, đồng hồ hẹn giờ lò nướng phát ra tiếng ding ding. Mẹ tôi, xuýt xoa trước sự anh dũng và màn trốn thoát liều lĩnh của tôi, xin phép rời phòng để kiểm tra thứ gì đó trong lò nướng.

"Vậy ..." Tôi nói với cha mình, chờ đợi phản ứng của lão.

Hắn chẳng nói gì mà nhảy bổ tới chỗ tôi, túm lấy áo tôi trong bàn tay lão và nhấc bổng tôi lên khỏi mặt đất. Tôi lơ lửng phía trên mặt đất độ chục phân, bị giữ chặt bởi bàn tay lão.

Mặt lão, đỏ dần hơn sau mỗi giây, giận dữ nói vào mặt tôi. "Nói cho tao biết tại sao tao không nên bẻ gãy cổ mày ngay thời khắc này".

"Nếu cha muốn sự thật bị lộ, muốn mọi người biết con đã làm cha thất vọng thế nào, cha đã chẳng phải bân tâm nói dối mọi người". Cái cổ áo bị xoắn chặt của tôi bắt đầu làm tôi ngạt thở. Tôi buộc bản thân phải tiếp tục nói. "Làm sao mà cha có thể thuyết phục Ivan giữ bí mật này cùng cha?"

Lão bỏ ngoài tai câu hỏi của tôi. "Nếu mày nghĩ cái đó sẽ giúp mày an toàn, mày đã nhầm to rồi đấy. Nếu tao giết mày ngay bây giờ, người duy nhất mà tao phải nói sự thật là mẹ mày". Lão lắc tôi một cái thô bạo. "Bà ta sẽ học được cách chấp nhận nó. Bà ta không có lựa chọn nào khác cả".

Tim tôi như ngừng đập: tôi biết là lão nghiêm túc về chuyện này. Lão có thể giết tôi. Lão muốn giết tôi.

Tôi nhanh chóng chuyển đổi kế hoạch, hi vọng là không quá muộn cho việc đó.

"Con xin lỗi, Tướng quân". Huy động toàn bộ nỗi sợ hãi của mình, tôi sẽ tạo được những giọt nước mắt ăn năn, hối lỗi trong mắt mình. "Con vô cùng xin lỗi".

Lão nhìn tôi với sự khinh thường hoàn toàn mới: biểu hiện của con trai lão van nài được sống có lẽ cũng tác động mạnh tới lão như khi tôi quay lưng lại với đại cục. Tôi biết chiến thuật mới của tôi cũng đầy nguy hiểm như cái cũ: lão có thể dễ dàng giết tôi bởi khinh thường cũng như bởi tức giận.

Nhưng tôi cứ tiếp tục. Đây là canh bạc duy nhất mà tôi có.

"Con đã làm cha thất vọng và làm người dân tộc ta thất vọng. Con là một thằng hèn. Con không có dũng khí để giết chóc. Khi trên chiến trường con ... con không thể chịu được khi thấy cảnh đầu rơi máu chảy".

Cha tôi thả áo tôi ra và tôi rơi mạnh xuống sàn nhà.

"Con biết quay lại là nguy hiểm. Rằng con có thể bị xử tử vì phản bội. Nhưng con nghĩ cũng đáng để thử".

"Tại sao?"

"Bởi vì", tôi nói, dừng lại để diễn tạo chút hiệu ứng, lồm cồm đứng dậy. "Con hi vọng cha có thể cho con một cơ hội khác để sửa chữa những sai lầm của mình".

"Và mày định làm gì để làm thế?"

Tôi sửa sang lại áo và cho lão một ánh nhìn không chớp mắt tốt nhất tôi có thể làm. "Rõ ràng là, con không có tố chất để trở thành một chiến binh. Con không giống Ivan".

Ngay lúc đó, cha tôi khịt mũi chế nhạo. "Con à, mày còn chả xứng để làm một sự so sánh không tốt với Ivan".

"Nhưng con lại là một nhà chiến thuật tốt hơn. Ivan sẽ chẳng bao giờ có thể qua được những bài học buổi đầu nếu con không ở đó làm việc của nó, mọi bước của cả quá trình".

Tướng quân còn chả thèm nhìn tôi nữa: lão đang nhìn về phía nhà bếp, chả nghi ngờ gì nữa là đang chuẩn bị cho một lời giải thích lão sẽ nói cho mẹ tôi sau khi giết tôi. Tôi có thể thấy tôi đang dần thua cuộc. Tuy vậy tôi vẫn cứ tiến tới, cố gắng để không lộ ra sự tuyệt vọng của mình.

"Con tìm thấy Số Hai trước. Khi ở London, lâu trước khi cả đội giám sát viên của cha có thể định vị vị trí con bé. Và khi ở Kenya con thấy Số Ba trước Ivan. Con không có dũng khí để tự mình giết chúng, nhưng con tìm thấy chúng trước. Con có thể là một trong những người lần dấu tốt nhất nếu cha cho con thêm một cơ hội -"

Cha tôi nhào tới tôi một lần nữa, lần này thì túm lấy cổ họng tôi. Tôi không thể thở được.

Chính là nó, tôi nghĩ. Thế là hết.

"Một tuần", lão nói. "Tao sẽ cho mày một tuần để cho tao thấy mày có thể làm gì".

Lão thả tôi ra.

"Và nếu mày thất bại để tạo ra một phép màu lần này ..." Lão ngừng lại. Tự ánh mắt lão tôi biết hắn đang chờ tôi hoàn thành nốt câu cho lão.

"Cha sẽ giết con".

Cái anh nhìn chằm chằm của lão khẳng định là tôi đã đoán đúng.

Tôi gật đầu, chấp nhận điều kiện của lão.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.