Hành Trình Tìm Kiếm Sam

Lượt đọc: 105 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Có một hình thù trong bóng tối, di chuyển vòng quanh tôi.

Tôi nhìn thấy bầu trời, với những ngôi sao trên đó.

Hình thù kia đang di chuyển các chi của tôi. Đặt đầu tôi lên một mô đất mềm. Đổ nước lên các vết thương của tôi. Cố làm tôi uống chút nước.

Làn da của hình thù kia trông cũng trắng như mặt trăng vậy.

"Malcolm", tôi nói.

"Đúng thế", chú trả lời. Chú ấy cười, quỳ một chân xuống cạnh tôi. "Chú là Malcolm. Giờ chú nhớ được ra điều đó rồi".

Tôi ngồi dậy, bán tính bán nghi rằng mình vẫn còn đang bị trói trong phòng thí nghiệm, dù rằng tôi đã thấy bầu trời. Dù đã thấy những ngôi sao kia. Và tôi thấy mình ở ngoài nơi hoang dã, trên một cánh đồng ở rìa một bìa rừng.

"Chú đã cõng cháu xa nhất có thể. Và giờ chú cần nghỉ". Chú thở dài, uống một hớp nước. "Nhưng chúng ta sẽ lại cần di chuyển sớm thôi".

Tôi ngạc nhiên tột độ, vô cùng thấy khó hiểu. Làm sao mà chúng tôi thoát được?

Chú Malcolm như nhận thấy sự khó hiểu của tôi. "Chú tỉnh dậy trong phòng thí nghiệm. Đám Mogadorian ở ngoài cửa, cố gắng để tiến vào. Gã tiến sĩ kia thì nằm trên sàn. Và cháu ... cháu đang co giật. Và rồi, ngay khi đám Mogadorian lao được qua cánh cửa, đã có ..."

Chú bỏ dở câu nói, bật cười với sự kinh ngạc. "Đã có một trận động đất".

Ngay khi tôi lại sức, chúng tôi bắt đầu di chuyển xuyên rừng, những cánh đồng cỏ và những nông trại bằng chính đôi chân mình, di chuyển chủ yếu khi đã tối để tránh bị phát hiện. Chúng tôi hướng về phía tây, cố gắng cách càng xa càng tốt những gì còn lại của Ashwood Estates nhiều nhất có thể.

Bên ngoài Ashwood, chỉ với duy nhất bầu trời làm thước đo thời gian, sáng và tối trôi qua mà không có gì đáng chú ý. Tôi mất ý niệm về giờ, ngày trong tuần, hay chúng tôi đã di chuyển bao lâu. Mười ngày? Mười hai ngày? Tôi đã ngừng tính thời gian bằng số, thay vào đó tính bằng những thay đổi về cảnh vật xung quanh.

Chú Malcolm dần dần cũng giải thích là trận động đất đã phá hủy nghiêm trọng những công xưởng dưới lòng đất. Chú ấy nói đó là một phép màu khi chú ấy có thể đưa cả hai chúng tôi ra khỏi khu công trình đang đổ sập xuống như thế mà không bị đè lên. Chú nói nó như thể cả nơi đó chỉ đổ sập xuống xung quanh chúng tôi, và không bao giờ đè lên chúng tôi - gần như là nó đang tạo một lối thoát cho chúng tôi với mối bước chú ấy đi. Chú ấy đoán là đám Mog còn bận rộn tái thiết, rằng có cơ hội lớn là chúng vẫn còn chưa biết chúng tôi sống sót vụ đó.

Nhưng chú ấy nghĩ chúng tôi vẫn nên tiếp tục di chuyển để đảm bảo an toàn.

Tôi đồng ý.

Chúng tôi nghỉ vào ban ngày tại một lán không sử dụng ngoài rìa một nông trại thuốc lá. Các chi tôi mỏi rã rời từ việc liên tục di chuyển, nhưng những vết rách và trầy xước của tôi đã bắt đầu lành lại.

Chú Malcolm nhìn tôi lau rửa vết thương nặng nhất còn lại của tôi. "Đó là một phép màu khi cháu không bị thương nặng hơn". Chú lắc đầu trầm trồ. "Đó là một phép màu khi chúng ta không bị chết. Và nó còn là một phép màu lớn hơn nữa khi cơn động đất đó lại xảy ra. Nếu không thì sẽ chẳng có lối thoát nào cả".

Giờ là thời điểm tốt như bao lúc khác để nói với chú ấy.

"Đó không phải phép màu đâu".

Chú dừng việc mình đang làm lại, nhìn tôi tò mò.

Tôi chưa dùng lại Biệt năng của Một kể từ khi dùng nó để phá hủy phòng thí nghiệm của đám Mogadorian kia. Nhưng tôi biết khả năng đó vẫn còn trong người tôi. Tôi có thể cảm thấy nó ở đó, ẩn hiện, thoi thóp, chờ đợi tôi lại dùng đến nó. Chơi cùng nó.

Tôi nhắm mắt lại và tập trung. Mặt đất phía dưới chúng tôi nâng lên và rạn nứt, những bức tường của cái lán rung lên bần bật. Một vài món dụng cụ rỉ sét, treo trên móc rung bần bật và rơi xuống đất.

Chả có gì nhiều, chỉ là một cơn chấn động: tôi chỉ muốn thử xem và cho chú Malcolm thấy món quà của mình.

Chú Malcolm choáng váng, mắt trợn lên. "Việc đó thật tuyệt vời".

"Đó là một Biệt năng. Một món quà từ người Loric".

Chú Malcolm nhìn tôi với một trong những biểu cảm ngớ ngẩn của mình.

"Chú có biết về những người Loric?" Tôi hỏi. Tôi vẫn chưa thực sự biết chú Malcolm nhớ được cái gì, hay chú ấy còn nhớ được bao nhiêu.

"Chú biết một chút", chú ấy nói. "Trí nhớ của chú, nó ... có những khoảng trống". Chú thở dài một cái thật mạnh, rõ ràng là bực bội. "Chú đã cố thẻ. Cố nhớ lại mọi thứ. Nhưng hầu hết chú chỉ nhớ được bóng tối".

"Bóng tối?" Tôi hỏi, nhưng ngay khi nói xong tôi đã nhận ra ý chú là gì. Bóng tối trong cái ngăn của chú. Tất cả những năm qua trong trạng thái hôn mê nhân tạo, nối với những cỗ máy, bộ não bị cào xới tìm thông tin. Tôi rùng mình.

"Khi chú cố nhớ lại một kí ức, nó như thể quay trở lại vào bóng tối để tìm nó. Chú phải nhớ lại hàng năm trời không kí ức chỉ để nhớ lại một thứ gì đó". Chú cười, với một chút chua xót tôi chưa bao giờ nghe thấy trong giọng chú ấy trước đây. "Nhưng vẫn còn vài thứ mà chú không cần phải cố mới nhớ lại được. Những thứ quan trọng".

Chú Malcolm trở nên im lặng, chìm vào những suy nghĩ riêng. Trước khi tôi kịp hỏi thêm, chú chuyển đề tài.

"Cháu nói cháu được tặng sức mạnh của người Loric". Chú ấy ngả ra phía trước. "Vậy có nghĩa cháu không phải là một người Loric?"

Tôi cười toe. "Chú nghĩ cháu là người Loric á?"

Chú gật đầu. "Ừ. Thế hoặc là một con người có giá trị cao như chú".

"Không", tôi nói, có chút lo lắng. "Cháu không phải con người. Và cháu cũng không phải người Loric". Tôi đã vô cùng lo sợ để nói cho chú sự thật. Cách chú ấy phản ứng nếu chú biết tôi thuộc loài đã giam cầm và tra tấn chú suốt những năm qua? Nhưng tôi biết rồi sẽ đến lúc tôi phải thành thật. Và tôi đoán là giờ cũng là lúc tốt như bao lúc khác thôi.

"Cháu là một người Mogadorian".

Lại cái nhìn ngớ ngẩn kia. "Nếu chú mà biết thế", chú nói, "Chú có lẽ đã bỏ mặc cháu ở lại phòng thí nghiệm đó rồi".

Uh-oh.

Nhưng rồi chú ấy bắt đầu cười lớn.

Trước khi biết mình đang làm gì, tôi cũng bật cười, và bắt đầu kể cho chú nghe về câu chuyện của mình.

Chú Malcolm và tôi bắt đầu hình thành một thói quen, ngủ vào ban ngày và đi vào ban đêm. Chúng tôi đi men theo các nông trại, cánh rừng và những mép đường. Lấy đồ ăn từ những bãi rác. Chúng tôi băng đồi, thác và những con đường cao tốc. Chúng tôi đã dành hàng tuần - hàng tháng? - như thế này. Tôi đã bắt đầu mất dấu về thời gian.

Những khi chúng tôi ở một cánh đồng biệt lập, cách xa những con đường và nhà cửa, chúng tôi lại luyện tập. Chú Malcolm chẳng có kinh nghiệm gì về các Biệt năng, và tôi thì cũng chẳng hơn gì chú ấy. Dùng kiểu bạo lực với sức mạnh mới có của tôi thì không khó: tôi đã gần như là phá hủy Ashwood Estates - hoàn toàn là theo nghĩa đen - trong giấc ngủ của mình. Nhưng độ chuẩn xác và sự điều khiển của tôi cần phải luyện tập thêm. Vì thế chúng tôi tập trung vào việc đó.

Trong buổi tập ngày hôm nay chú Malcolm đứng ở một chỗ phía đối diện tôi bên kia cánh đồng. Tôi đứng đó, chuẩn bị dùng sức mạnh của mình. Khi cả hai chúng tôi đã sẵn sàng, chúng tôi ra hiệu cho nhau bằng tay. Đã đến lúc luyện tập.

Tôi nhìn sang chú Malcolm phía bên kia cánh đồng, tính toán trong đầu khoảng cách giữa chúng tôi. Chú Malcolm đã đặt những hòn sỏi trên đỉnh mỗi cọc hàng rào chạy dọc giữa hai chúng tôi; mỗi hòn sỏi bị tôi làm rơi sẽ bị chú trừ đi vài điểm. Nó rất dễ để tôi tạo ra những làn sóng chấn động một cách vô hướng, đánh bật mọi thứ trên đường đi của nó, nhưng chú ấy muốn tôi chỉ đánh trúng khu vực ngay phía bên dưới chú ấy đứng, và chỉ khu vực đó thôi. Chú nói bài tập này sẽ giúp tăng độ chính xác của tôi.

Tôi tập trung cao độ vào chỗ chú đứng, cho tới khi mọi thứ khác biến mất. Và rồi tôi dùng sức mạnh của mình.

Có những ngày tôi còn không thể tạo chấn động tới chỗ chú Malcolm đứng, khi mà khoảng cách xa nhất tôi có thể vươn tới chỉ là khoảng ba mươi mét trước mặt tôi. Và có những ngày nó đến quá dễ dàng, và tôi sẽ tạo quá đích, rung rinh đám cây hơn trăm mét phía sau chú Malcolm. Đôi khi tôi đánh trúng vị trí chú đứng với sự chính xác tuyệt đối, và mặt đất dưới chân chú rung lên nhẹ nhàng. Khi việc này xảy ra chú sẽ gọi với sang tôi, bảo tôi cứ giữ nhịp độ như vậy. Nhưng đôi khi cường độ của tôi tạo ra không thể kiểm soát được, và mặt đất sẽ trồi lên phía dưới chú, hất văng chú lên hơn ba mét trên không.

Chú luôn kiên nhẫn, nhẹ nhàng và tử tế về những cú bắn trượt của tôi. Và nó càng khiến tôi vui hơn khi tôi tạo được một pha thao diễn hoàn hảo trong trò chơi này của chúng tôi, làm mặt đất phía dưới chú rung lên ngay lập tức nhưng không hất văng chú lên cao. Nó cần sự điều khiển phi thường, và sự tập trung ý chí cao độ khiến tôi thường kết thúc với một chút cảm giác đau nửa đầu, nhưng cũng đáng thôi để có thể thấy khuôn mặt tự hào của chú.

Cha mẹ tôi từ tôi. Tôi chả nghĩ cha mình đã từng yêu tôi. Tôi chưa bào giờ có cái kiểu yêu thương vô điều kiện từ một cặp cha mẹ tôi thấy trên ti-vi hay đọc về nó trong văn chương của con người.

Trong ba năm tôi ở trong trí não Một, tôi đã thấy quan hệ gần gũi của cô ấy với Hilde, và tôi đã ghen tị. Họ tranh cãi mọi lúc, nhưng ở một phần sâu hơn nào đó họ tin tưởng nhau và yêu thương lẫn nhau. Hilde huấn luyện và trau dồi tài năng của Một, khích lệ cô ấy khi cố ấy thành công. Kể từ khi tôi chứng kiến việc đó, tôi đã thèm muốn một thứ gì đó như thế. Một người hướng dẫn. Và giờ tôi đã có.

Một đã hứa tôi sẽ không còn một mình nữa. Cô ấy đã đúng.

Hành trình của chúng tôi xuyên qua quốc gia này bắt đầu trở thành một tuyến đường zích zắc, được tạo nên với ý đồ tránh thoát khỏi bị phát hiện bởi đám Mogadorian. Nó vòng vèo tới nỗi tôi chưa bao giờ đoán được chúng tôi đang hướng tới đâu, ngoại trừ việc biết Malcolm đã có một đích đến nhất định.

Tôi thì lại thích sự vô phương hướng này. Tôi thấy an toàn hơn khi không bị chú ý, như hồi ở trại cứu trợ. Nhưng tôi biết sớm muộn gì chúng tôi cũng sẽ cần có kế hoạch, để bằng cách nào đó có thể liên lạc được với các Garde còn lại đang tản mát ngoài kia. Tôi có thể sợ hãi trước việc thấy đổ máu, và tôi sợ họ có thể từ chối tôi vì là một người Mogadorian, nhưng tôi không thể không thấy hào hứng trước viễn cảnh gặp các đồng minh mới.

Sau một đêm dài đi bộ, chúng tôi nghỉ chân tại một rừng cây nhỏ ngoại ô khu nông thôn tại Ohio. Malcolm đã dành rất nhiều thời gian và sức lực để huấn luyện tôi khiến tôi cũng tìm cách để trả ơn chú, thường là khi chúng tôi nghỉ lại vào ban ngày để ngủ.

Tôi luyện cho chú ấy. Tôi hỏi chú những câu hỏi về quá khứ của chú, cố gắng kích hoạt lại trí nhớ của chú. Tôi biết trí nhớ rời rạc của chú thật đáng bực, nhưng chú sẽ không bao giờ có thể nhớ lại nếu chú không cố gắng. Vậy nên tôi lấn tới, gặng hỏi chú chi tiết về mọi thứ.

"Chuyện gì xảy ra trước khi chỉ còn bóng tối?" Tôi hỏi vào tối nay.

Chú đang dọn quang một bụi rậm trên nền đất, tạo một mặt phẳng nhẵn nhụi để ngủ trên đó. "Chú ghét việc này".

"Cháu biết", tôi nói. Cả hai chúng tôi đều mệt nhoài và luyện tập trí óc là thứ cuối cùng bất cứ ai trong chúng tôi muốn làm bây giờ.

Nhưng tôi vẫn tiếp tục. "Chuyện gì xảy ra trước khi chỉ còn bóng tối?"

"Chú mệt rồi", chú nói, duỗi người trên nền đất. "Và chú không thực sự nhớ".

"Thôi nào. Chỉ một thứ thôi", tôi nói. "Chỉ nói cho cháu biết một thứ chú nhớ trước khi đám Mog bắt chú cũng được".

Chú im lặng.

"Chú Malcolm. Chú đã nói là có một thứ quan trọng chú nhớ từ trước đó mà, thứ mà chú chẳng cần phải cố mà nhớ lại ý". Tôi đoán là ít nhất tôi có thể bắt chú nói ra việc đó. "Nói cho cháu xem nào".

Chú quay về phía tôi, bất chợt trở nên nghiêm nghị. "Con trai chú. Chú nhớ được con trai chú".

Whoa. Tôi chẳng hề biết là chú có một đứa con trai.

"Chi tiết về làm cách nào chú liên lạc với người Loric, làm sao mà lại bị đám Mog bắt ... những thứ đó bắt đầu quay trở lại với chú, dù chúng vẫn còn khá mơ hồ. Nhưng chú nhớ mọi thứ về cuộc đời chú khi còn ở Paradise". Chú mỉm cười. "Chú nhớ mọi thứ về Sam".

"Chú không muốn gặp lại cậu ấy à?" Tôi hỏi.

"Dĩ nhiên là chú muốn rồi. Đó là lí do tại sao chú đang đưa hai chúng ta về lại thị trấn chú sống". Chú nhìn tôi, rõ ràng là lo lắng về cách tôi sẽ phản ứng như thế nào.

Tôi choáng váng. "Đó là nơi cậu ấy sống?"

"Ừ thì, chú không chắc là nó vẫn ở đó, nhưng đó là manh mối duy nhất của chú. Chỉ còn một đến hai buổi đi bộ nữa là tới thôi".

Tôi hoang mang. Tôi đã nghĩ chúng tôi đang chạy trốn khỏi lũ Mogadorian, nhưng toàn bộ thời gian này Malcolm đã dẫn chúng tôi về lại nhà chú ấy. "Nhưng hành trình của chúng ta, nó đã vô cùng ngẫu nhiên".

"Chú vẫn đang cố giữ đám Mogadorian khỏi bám theo chúng ta. Việc chúng ta tránh khỏi bị phát hiện còn quan trọng hơn, khi chúng ta ngày càng gần hơn tới Sam". Chí ngồi dậy, nhìn tôi buồn rầu. "Cháu không cần phải vào thị trấn với chú. Nó có thể sẽ nguy hiểm đấy. Theo chú biết thì có thể đám Mogadorian đang chờ sẵn chú ở đó".

Chú Malcolm nhìn tôi, chờ tôi xem tôi phản ứng như thế nào. Dưới ánh nhìn của chú, tôi cảm thấy nó: cái cảm giác xoắn lại trong lòng vì sợ hãi. Cái kiểu ngại ngần điển hình không muốn tham dự vào cuộc chơi của tôi.

Nhưng giờ đã có gì đó về tôi đã trở nên khác biệt. Tôi đã có Biệt năng của Một - biệt năng của tôi. Tôi không còn cảm thấy bất lực như trước đây nữa.

Dù gì đi nữa, tôi cảm thấy một ham muốn kì lạ để xem thử tôi có thể làm gì với khả năng mói này của mình. Nhiều tháng trước, Một cố gắng đưa tôi quay lại con đường của người Loric và tôi từ chối. Nó đã khiến cô ấy tạo ra một cú lừa tâm lý phức tạp để khiến tôi rời trại cứu trợ.

Nhưng giờ tôi không cần nhiều sự thuyết phục từ Malcolm.

"Đi thôi nào", tôi nói.

Paradise, Ohio, một thị trấn nhỏ cổ điển. Một sự hòa trộn hài hòa giữa vùng đồng quê và ngoại ô, một sự khác xa so với cái sự giàu có giả tạo của khu dinh thự Ashwood. Đi bộ cùng chú Malcolm theo con đường xuyên qua thị trấn, đi sát vào phía khuất của những hàng cây để tránh bị nhìn thấy, tôi hít một hơi sâu.

Yeah. Tôi thích không khí ở đây.

Ngay khi con phố chính của Paradise xuất hiện phía cuối con đường, chú Malcolm bắt đầu đưa chúng tôi đi hướng khác, vào sâu hơn trong cánh rừng. Chúng tôi đi bộ khoảng một dặm qua rừng. Chúng tôi đi qua những ngôi nhà trong rừng - một số trang trại trù phú, vài căn lán lụp xụp. Chúng tôi tránh xa khỏi tất cả chúng, hòa mình vào cánh rừng để tránh bị nhìn thấy bởi bất cứ ai.

"Cậu ấy trông thế nào?" Tôi hỏi. Khi chúng tôi đi trên đường, tôi đã nói với chú Malcolm gần như tất cả mọi thứ cần biết về tôi - về việc là đứa con trai của một lãnh đạo Mogadorian đáng kính cho tới khi là một kẻ phản bội như tôi bây giờ. Nhưng có khá nhiều thứ về chú Malcolm vẫn còn là một ẩn số đối với tôi. Đôi khi tôi tự hỏi có phải là tại vì chú không thích nghĩ về bản thân.

Vẫn đi đều và hướng mắt nhìn về phía trước, chú Malcolm mỉm cười buồn bã. "Chú không biết", chú nói.

"Ý chú là chú không nhớ?"

"Không, không phải thế. Kí ức của chú về Sam không hề phai mờ. Chỉ là -" Chú dừng lại. "Chú không thể nói thằng bé trông thế nào bây giờ được, không thể khi chú chưa hề gặp nó toàn bộ thời gian qua. Chú đã bỏ lỡ mọi thứ. Nó chỉ là một đứa trẻ khi chú bị bắt đi. Nó là một đứa thông minh, và nó cũng tử tế. Một đứa trẻ tuyệt vời". Chú cười. "Nó là Sam".

"Sẽ thế nào khi chúng ta tìm thấy cậu ấy?" Tôi hỏi.

Biểu cảm của chú Malcolm tối sầm lại.

"Chú chỉ cần thấy nó thôi. Để biết là nó vẫn ổn. Cháu và chú, chúng ta bị đánh dấu tử bởi lũ Mogadorian. Chú biết chú không thể là một người cha cho nó dưới những điều kiện như thế, nhưng chú cần phải gặp nó ít nhất một lần. Sau đó ..." chú nói, giọng chú như lạc đi.

Tôi hoàn thành ý nghĩ của chú. "Sau đó chúng ta lại chạy trốn".

Chú Malcolm gật đầu. "Sẽ không an toàn cho chúng ta nếu ta ở lại".

Tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm nhức nhối về ý nghĩ đó.

"Chúng ta gần tới rồi", chú nói, sải bước nhanh hơn.

Tôi thấy một ngôi nhà ở phía trước, qua những hàng cây.

"Nó đó", chú nói.

Trong lúc chúng tôi đi, những hình thù trên mặt đất phía dưới chúng tôi bắt đầu biến đổi. Tôi nhìn xuống: nó bị đốt cháy. Sợ hãi. Tôi lập tức cảnh giác, chuẩn bị cho một cuộc tấn công có thể xảy ra.

Càng lại gần, nó càng trở nên tệ hơn. Thêm nhiều khoảng đất bị đốt cháy, nhiều thân cây ngã đổ hơn. Đã có một trận chiến ở đây.

"Chú Malcolm", tôi nói. "Đám Mogadorian đã ở đây".

Nhưng dĩ nhiên là chú ấy đã nhận thấy điều đó rồi. Chú tăng tốc, chạy về phía căn nhà. Tôi chạy theo sát chú, lo lăng về thứ chúng tôi sẽ thấy.

Nhưng khi chú chạy lên bậc thềm cạnh nhà và đạp cửa, và một người phụ nữ trông thảng thốt bước ra, mắt trợn lên nhìn chú Malcolm, tôi ngừng chạy. Chú Malcolm chẳng cho tôi chỉ thị nào cả; tôi chả biết chuyện gì đang xảy ra nữa.

Thế nên tôi ở lại đó.

Chú Malcolm giữ vai người phụ nữa, nói chuyện với bà ấy, hỏi các câu hỏi. Biểu cảm sốc và ngạc nhiên của người phụ nữa dần biến mất, thay thế bằng một thứ gì đó khác.

Giận dữ.

Bà ấy tát chú ấy. Lại tát thêm cái nữa. Nhanh chóng bà ấy biến nó thành một chuỗi những cái tát, và chú Malcolm thì cứ đứng đó, hứng chịu mỗi cú trong toàn bộ những cú đánh đó. Tôi không nghe thấy bà ấy nói gì từ chỗ tôi đang đứng. nhưng tôi biết bà ấy đang nói gì. "Ông đã ở đâu? Ông đã ở đâu? Ông đã ở đâu?"

Bà ấy quỳ gục xuống trên ngưỡng cửa và bắt đầu khóc. Một lúc sau, chú Malcolm cũng làm thế.

Tôi chờ đợi. Chú Malcolm đã ở bên trong cùng người phụ nữa cả tiếng rồi. Chúng tôi nhìn nhau một cái trước khi chú ấy vào trong đó cùng bà ấy. Tôi gật đầu, ra hiệu cho chú rằng tôi sẽ ổn ngoài này thôi.

Đá một khoảng đất bị đốt cháy, tôi lo lắng, bồn chồn. Theo những dấu vết này, theo những khoảng đất bị đốt cháy, đã có một trận đụng độ ở đây cách đây không lâu. Đám Mogadorian có thể đang ở gần.

Giờ tôi đã có Biệt năng của Một, tôi tự nhắc nhở chính mình. Ngay cả khi nếu tôi phải đối mặt với lực lượng của đám Mog, tôi không còn bất lực như trước nữa. Tôi có thể chống trả.

Thời gian càng trôi, tôi càng lo lắng về chú Malcolm. Khi đã đi toàn bộ quãng đường rồi chỉ để phát hiện một việc gì đó đã xảy ra cho con trai mình hẳn sẽ đau khổ lắm.

Chú Malcolm cuối cùng cũng bước ra khỏi căn nhà. Chú đi với một sự quyết tâm mới, bước qua tôi và hướng về lại phía khu rừng.

Tất cả những gì chú ấy nói chỉ là "Đi".

Tôi theo chú băng qua sân sau tới một cái giếng đá lớn.

"Nó đã mở", chú nói, lắc đầu.

"Thì sao?" Tôi hỏi. "Chú Malcolm, chú phải nói cho cháu biết chuyện gì đang diễn ra".

Không trả lời, chú Malcolm trèo vào trong giếng và biến mất.

Một lần nữa, tôi theo chú ấy.

Tôi mò theo xuống bằng một cái thang dài và nhỏ và cuối cùng cũng chạm đất ở đáy giếng.

"Chú Malcolm?" Tôi hỏi. Không có trả lời. Tôi lại lò dò đi theo mép tường của một lối đi hẹp, dần dần tiến vào một căn phòng.

Một cái đèn halogen bật sáng, biến không gian xung quanh trở nên mờ ảo. Chú Malcolm cầm nó, đưa nó qua lại trong phòng.

Tôi nhìn theo ánh đèn. Những bức tường trống trải, một số dụng cụ máy tính trong góc phòng. Một tủ đựng đồ tiếp tế: những chai nước, hộp đồ ăn -

Giật mình bởi thứ mình thấy, tôi thở mạnh. Dựa vào bức tường, gần ngay cạnh tôi để có thể chạm tới được, là một bộ xương to lớn.

Cái đầu của bộ xương ngả ra trước theo một góc trang nghiêm, gần như là điệu bộ chấp nhận số phận theo một cách cao quí. Nhưng nó vẫn chỉ là một hộp sọ, với hai hốc mắt sâu hoắm đáng sợ hướng thẳng về phía tôi. Tôi hét lên, lui lại áp lưng vào bức tường đối diện.

"Lũ Mogadorian không tim thấy nơi này", chú Malcolm nói. "Nếu chúng tìm thấy nó, chúng sẽ không để nó lại như thế này. Chúng hẳn sẽ phá hủy bộ xương này hoặc là mang nó về. Nhưng cái giếng lại mở. Ai đó đã ở đây". Chú Malcolm quay lại việc nhìn ngó xung quanh căn phòng. "Cái máy tính bảng đã biến mất. Hẳn nó đã xuống đây, và sau đó ..."

"Chú Malcolm", tôi thì thầm, hy vọng chú sẽ bình tĩnh lại và giải thích mọi thứ. "Cháu đang ở trong bóng tối", tôi nói. "Hoàn toàn theo nghĩa đen đó".

Chú ấy mặc kệ trò đùa của tôi.

"Vợ chú thấy Sam với vài đứa trẻ khác; bà ấy nói đã có một trận chiến. Từ những gì bà ấy miêu tả, những đứa trẻ kia hẳn là những thành viên của các Garde. Sam đi cùng với chúng, chiến đấu bên cạnh chúng".

Tôi thấy một chút lạnh bởi thích thú trước ý nghĩ các Garde vừa ở đây không lâu trước. Các Garde. Bạn của tôi. Nhưng người bạn mới của tôi.

"Trong lúc chú biến mất, chú đoán là thằng bé tiếp tục sự nghiệp của chú, và lại vướng vào cuộc chiến với lũ Mog và ... giờ nó đã biến mất".

Chú Malcolm nhìn tôi chằm chằm, một ánh nhìn đăm chiêu.

"Con trai Sam của chú đã đi mất rồi".

Vợ chú Malcolm không cho chú vào lại nhà một lần nữa. Bà ấy quá tức giận.

Kết quả là, chúng tôi nghỉ lại trong căn hầm dưới đất của chú, nghỉ ngay dưới sàn nhà bằng đá. Tôi đã ngủ ở những nơi khá là khó chịu kể từ khi chạy trốn cùng chú Malcolm, nhưng tôi chưa bao giờ gặp phải thử thách thế này khi phải ngủ ngay trước mặt một bộ xương cao hơn hai mét.

Chú Malcolm giải thích bà ấy quá đau khổ trước việc con trai mình mất tích. Bà quá tức giận trước việc chú Malcolm biến mất, và phần tệ nhất là chú ấy lại xuất hiện lại chỉ vài tuần sau khi Sam biến mất - quá muộn để cứu cậu ấy.

Bà ấy đổ lỗi cho chú Malcolm vì tất cả những gì đã xảy đến với Sam/ Và chú Malcolm nói bà ấy đã đúng khi đổ lỗi cho chú.

"Đó là lỗi của chú. Chú quá phấn khích khi liên lạc được với người Loric, chú còn chả nghĩ tới hậu quả của nó. Một khi chú thấy đám Mogadorian có thể làm gì, chú nhận thấy vai trò của mình khi là một Người chào đón có thể gây nguy hiểm cho gia đình mình, nhưng nó đã quá muộn. Trước khi chú có thể làm gì để bảo vệ họ, chú đã bị bắt đi".

Chú Malcolm có giả thuyết là, ám ảnh bởi sự biến mất của mình, Sam bắt đầu khám phá một vài bí ẩn về cuộc xâm lược của người Mogadorian. Và cậu ấy bằng cách nào đó đã liên minh với những thành viên của các Garde.

Vá nó xảy ra ở một thời điểm nào đó vài tuần trước, trong trận chiến gần nhà mình, cậu ấy đã bị đám Mog bắt, và sau đó đã bị giết hoặc giam giữ.

Khi chú Malcolm nói thế, tâm trí tôi nhớ lại bản ghi nhớ tôi bắt gặp khi sục xạo trong máy chủ dưới lòng đất trong khu Giám sát Truyền thông. Bản ghi nhớ đã cả năm tuổi sau khi nó tuyên bố mọi tù nhân tương lai sẽ bị đưa tới căn cứ Dulce tại New Mexico. Nếu Sam bị bắt từ vài tuần trước, có khả năng lớn là cậu ấy đang bị giam giữ ở đây.

Tôi nhìn lại chú Malcolm, vươn người trên sàn, trong khi chú ấy nằm quay lưng lại với tôi.

"Chú Malcolm", tôi nói.

Chú quay người lại và nhìn tôi. Tôi có thể thấy từ ánh nhìn của chú rằng chú đã lạc lối trong sự nghi ngờ chính mình, buồn rầu và mặc cảm tội lỗi. Rõ ràng là việc tìm kiếm con trai chú là động lực thúc đẩy chú từ khi chúng tôi trốn thoát khỏi Ashwood.

"Cháu nghĩ là mình biết con trai chú đang ở đâu".

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.