Một thằng nhóc lớn tuổi hơn tôi một tẹo tên Serkova đến đón tôi vào buổi sáng. Theo như lời Tướng quân, hắn là một kiểm soát viên đầy hứa hẹn ở bộ phận Giám sát Truyền thông. Cha tôi giao nhiệm vụ cho hắn hướng dẫn đầy đủ cho tôi và giao việc cho tôi.
Chúng tôi đi cầu thang máy xuống khu liên hợp dưới lòng đất. Hắn liếc xéo nhìn tôi một cái. "Nghe nói mày thất bại ở Kenya".
"Ừ", tôi công nhận, giả vờ ngượng ngùng.
"Và giờ mày muốn công việc là một vị trí trong đội kiểm soát viên?"
"Đại khái là thế", tôi nói.
Hắn khịt mũi. Serkova có một khuôn mặt đặc trưng của Trueborn, nhưng có gì đó thô thiển và dị dị về cái mũi giống lợn của hắn và lại còn trở nên to hơn khi hắn khịt mũi.
"Tao không biết là chúng ta lại đang trao cơ hội thứ hai cho đám binh lính thất bại cơ đấy". Hắn quay sang nhìn tôi chằm chằm. "Đoán là đó là ngoại lệ khi là con trai Tướng quân".
Cửa thang máy mở ra và chúng tôi sải bước vào khu vực trung tâm trong khu liên hợp dưới lòng đất. Trần nhà hình vòm với ánh đèn huỳnh quang càng cho cảm giác cái sảnh này thật khổng lồ - và vô cùng xấu xí.
Trueborn và Vatborn sải bước theo các hướng khác nhau vào và ra hoàng loạt các đường hầm tỏa ra từ khu trung tâm. Tôi cảm thấy được chúng phản ứng lại với sự hiện diện của tôi: đám Trueborn lảng tránh ánh nhìn của tôi, trong khi đám Vatborn nhếch miệng cười khinh thường thẳng thừng. Tin tức hẳn truyền đi thật nhanh chóng, ngay cả là ở dưới này.
Chúng tôi đi qua các cổng vào đường hầm phía Đông Nam và Đông Bắc trên đường tới đường hầm Tây Bắc. Ngoại trừ phòng họp của Tướng quân, tôi chưa bào giờ được phép đi qua bất kì đường hầm nào từ khu trung tâm trước đây. Nhưng nó gần như là kiến thức phổ thông khi hầu như ai cũng biết các đường hầm một phía dẫn ra các khu tập luyện chiến đấu và hướng còn lại là tới các kho vũ khí và hầm trú ấn cho đám Vatborn. Chúng tôi đang hướng xuống một đường hầm thứ ba, tới các phòng thí nghiệm Nghiên cứu và Phát triển và tổ hợp giám sát và truyền thông.
Tôi khó khăn lắm mới có thể giữ được tốc độ đi cùng với Sarkova. Rõ ràng là hắn không ưa tôi và bực tức khi phải gánh nhiệm vụ trông trẻ cho tôi.
"Mày có vấn đề gì với tao à?" Tôi thực sự muốn biết: cách nhìn thế giới của người Mogadorian đã trở nên xa lạ với tôi một cách thật nhanh chóng. "Ờ thì tao được cho cơ hội thứ hai đó. Tại sao mày lại quan tâm chứ?"
Serkova quay sang tôi, một nụ cười khinh bỉ trên môi hắn. "Mày nghĩ tao chưa có đủ thứ nhảm nhí từ đám Mog chiến đấu khi chỉ là một tên kiểm soát viên à? Bọn chúng đã vốn gọi bọn tao là lũ kĩ thuật viên yếu đuối. Giờ thì bọn tao bị buộc phải nhận một kẻ đã được chứng minh là kẻ thua cuộc trong chiến đấu. Vậy nên lần tới bọn chúng có nói bọn tao chỉ có thể là kĩ thuật viên vì bọn tao không đủ giỏi trong chiến đấu, bọn chúng sẽ đúng. Tất cả là nhờ mày đấy".
Tuyệt thật.
Tôi theo hắn vào khu Giám sát Truyền thông, một phòng rộng được thắp sáng chỉ bởi ánh đèn màn hình từ khoảng hai mươi cái màn hình máy tính trong phòng. Không ai ngẩng lên khi Serkova dẫn tôi tới chỗ của mình. Nhờ sự bộc phát vừa rồi của hắn, tôi chẳng phải tự hỏi tại sao nữa.
Hắn giải thích cho tôi công việc của bọn tôi là gì, sau đó ngồi xuống bàn điều khiển cạnh tôi. "Chúc may mắn, Adamus", hắn nói, với sự châm chọc rõ ràng, rồi quay vào làm việc.
Tôi quay lại màn hình của mình.
Một loạt các đường dẫn cuồn qua trước màn hình của tôi, được phân màu rõ ràng. Máy chủ của người Mogadorian lùng sục toàn bộ các vệ tinh và truyền hình cáp, tín hiệu radio truyền đi và mọi ngóc ngách trên mạng, 24/7. Một lượng đường dẫn nhất định tự động bị tiêu hủy trước khi chúng tới màn hình của chúng tôi: hầu hết những câu chuyện thú vị với con người được loại bỏ ngay từ đầu, khi phần lớn các bài viết hay phân đoạn tin tức hết lòng nói về nước Mĩ hay vấn đề chính trị quốc tế. Nhưng một phần lớn của những gì còn lại - dự báo thời tiết, thảm họa tự nhiên , tài liệu cảnh sát - đến với màn hình của chúng tôi dưới dạng những đường dẫn không ngừng xuất hiện.
Công việc của chúng tôi là sàng lọc đống đường dẫn đó trên màn hình của chúng tôi và phân loại chúng, chuyển những thứ rõ ràng là chả dính dáng gì đến mục đích của người Mogadorian tới thư mục "Hủy bỏ", trong khi chuyến những thứ có thể có liên quan tới chúng tôi tới thư mục "Điều tra", nơi nó sẽ được đánh giá trực tiếp từ trưởng bộ phận kiểm soát trước khi bị loại bỏ hoặc chuyển tiếp lên cấp trên tới Đầu não Chỉ huy. Chúng tôi cũng được phép hỗ trợ đánh dấu và đánh giá những thứ chúng tôi chuyển tới thư mục "Điều tra" tùy theo sự đánh giá của chúng tôi về sự liên quan của chúng: "PV" cho Possible Value (Có thể có Giá trị), "HP" cho High Priority (Ưu tiên Cao), và "EHP" cho Extremely High Priority (Ưu tiên Vô cùng Cao). Những thứ được chúng tôi gắn cờ với đánh giá "EHP" được chuyển ngay tới người đứng đầu bộ phận kiểm soát viên và một bộ phận nhỏ các nhà phân tích ở bộ phận chỉ huy tại Trụ sở chính để được xem lại ngay lập tức.
Cuối cùng, nếu Bộ chỉ huy Trung tâm bị thuyết phục đó là một dấu hiệu thực sự về hoạt động của các Garde, các nhóm trinh sát sẽ được cử đi.
Cả ba Garde đã bị tiêu diệt đều được định vị bởi sự giúp đỡ ít nhiều từ các kiểm soát viên. Nhưng mặc dù với sự quan trọng như vậy của chúng tôi, chúng tôi vẫn chỉ là những kẻ rà soát dữ liệu. Những thứ thú vị như trinh sát hay chiến đấu ở ngoài tầm với những kẻ kiểm soát viên như chúng tôi.
Mà nào đó cũng có phải việc dễ dàng gì. Chỉ trong vài phút vật lộn trong đám dữ liệu trôi qua không ngừng, tôi lại thấy nhớ công việc nặng nhọc nhưng đơn giản và rõ ràng khi còn ở Kenya. Lượn lờ khắp nơi trên mạng - từ một câu chuyện về một vụ sinh năm ở Winnetka, Illinois cho đến một đoạn phim mờ ảo về cuộc nổi dậy tại Syria - mà không thực sự cảm thấy nhập tâm vào những gì tôi đang đọc hay nhìn là một thử thách lớn, và chỉ sau hai mươi phút căng mắt ra nhìn màn hình, tôi cảm thấy như mắt mình sắp bật máu ra đến nơi.
Và đó là khi mọi thứ trở nên tệ hơn.
Cuối giờ làm việc thứ nhất, một tiếng chuông điện tử vang lên và một cửa sổ làm việc bật mở ở góc trên bên trái màn hình của tôi. Tim tôi như rớt mất.
"Ồ yeah", Serkova nói, nhếch mép cười với tôi mà không thèm nhìn sang. "Tao quên không nói. Chúng ta được đánh giá xếp hạng sau mỗi giờ".
Kết quả của mỗi cá nhân chúng tôi được thống kê trong một bảng mỗi giờ trên tất cả các màn hình. Số lượng Hủy bỏ, số lượng Điều tra, cũng như điểm phần trăm chính xác được đánh giá bởi máy tính.
Và tôi ở đó, tuốt xuống phía dưới, ở vị trí cuối cùng: hai mươi bảy Hủy bỏ, sáu Điều tra với độ chính xác là 71 phần trăm. Tôi dò theo danh sách và thấy Serkova ở vị trí thứ hai, với thành quả tám mươi hai Hủy bỏ, mười ba Điều tra, độ chính xác là 91 phần trăm. Tôi sẽ phải làm nhanh hơn nhiều.
"Mày đã nói với cha mày thế nào nhỉ?" Serkova bật cười.
Tôi quá phân tâm đề mà có thể phản pháo. Tôi cần phải cải thiện điểm số của mình, và tôi thấy tức giận trước khả năng vừa có thể làm việc vừa chọc ngoáy tôi cùng lúc của Serkova.
"Cái gì đó về việc mày là một người lần dấu giỏi thế nào nhỉ, mày sẽ có ích nhiều ra sao nếu mày ở đội kiểm soát hơn chúng tao nhỉ?"
Ugh. Không chỉ Tướng quân cho tôi một nhiệm vụ không thể làm được, mà thất bại đồng nghĩa với cái chết của tôi, lão ta còn làm những người làm việc cùng tôi ghét tôi khi nói với chúng về khả năng lần dấu siêu hạng của mình.
Nhưng tôi không có thời gian để phản pháo: tôi không có thời gian.
Tôi quay lại làm việc, cố gắng để không trở nên mất tinh thần. Lí do duy nhất mà tôi thao túng Tướng quân cho tôi làm ở khu Giám sát và Truyền thông là bởi tôi nghĩ tôi có lẽ sẽ có đủ thời gian rảnh để dùng máy tính của mình xâm nhập vào hệ thống các phòng thí nghiệm ở gần đó, lục tìm các nghiên cứu của Tiến sĩ Zakos. Tôi biết hi vọng duy nhất cho Một nằm trong các tài liệu đó. Nhưng nếu tôi không cải thiện thứ hạng của mình sớm, cha tôi có thể có lí do chính đáng để hủy giao ước với tôi: tôi sẽ bị giết trước khi có cơ hội giúp Một.
Tôi cần cải thiện điểm số của mình.
Tôi tìm được cách làm nhanh hơn. Mẹo là, cái tôi học được, là không đọc hết tất cả những gì tôi thấy. Thay vào đó tôi chỉ đọc lướt qua tiêu đề, và rồi để con tim tôi đánh giá nó mà không nghĩ ngợi gì cả. Về cơ bản thì mẹo đó là chấp nhận tôi chỉ là một bánh răng trong bộ máy tìm kiếm thông tin này.
Cuối cùng thì, tôi cũng thấy mình quen dần với kiểu làm việc này. Ở lần xếp hạng theo giờ tiếp theo, tôi đã leo lên được hai bậc. Trong lần kế tiếp nữa, tôi đã ở vị trí thứ mười ba trên hai mươi.
"Ăn may thôi". Serkova khịt mũi khó chịu.
Tôi liếc nhìn hắn ta. Tôi biết là mình không ở đây để ganh đua với thằng khốn này, nhưng tôi không thể không làm thế được: ham muốn vượt mặt hắn thúc đẩy tôi tiến tới. Vào cuối trưa, tôi đã leo lên được vị trí thứ mười một.
Tôi đoán là mình đã thể hiện đủ để tự cho mình năm phút soi mói. Tôi nhanh chóng chuyển khỏi mớ đường dẫn kia và cố truy cập vào máy chủ trung tâm.
Nhưng táy máy thế với thời gian gấp gáp như vậy đã chứng tỏ là không tẹo nào. Tôi nhập vào những cụm từ khóa như "chuyển đổi ký ức", "Tiến sĩ Anu", và "Tiến sĩ Zakos", nhưng chúng đều đưa tôi tới những khu vực bị cấm trên máy chủ, và tôi thì không có thời gian để xâm nhập vào. Tôi cố thử chung chung hơn. Nhớ lại những gì Arsis nói về những con người trong phòng thí nghiệm, tôi thử tìm kiếm với "tù nhân con người". Thay vì hướng tôi tới bất cứ thứ gì liên quan tới vật chủ thí nghiệm của Anu hay Zakos, tôi được dẫn tới một khu vực phía trong, thuộc bộ nhớ bao phủ toàn hệ thống về một chính sách mới đối với tù nhân con người. "Bất cứ khi nào có thể, những con người bị nghi ngờ giúp đỡ hay tiếp tay cho đám Garde, tất cả phải được chuyển về giam giữ tại căn cứ chính phủ tại Dulce, New Mexico".
Một căn cứ chính phủ? Tại sao chính phủ Mỹ lại có dính líu tới người Mogadorian?
Tôi tạm thời gác nó sang một bên. Nó là một thông tin thú vị - và khó chịu nữa, nhưng nó sẽ chẳng giúp được gì tôi trong việc cứu lấy Một. Trước khi tôi có thể làm thêm một lần tìm kiếm nữa, năm phút của tôi đã hết.
Tôi quay trở lại làm việc. Như đã dự đoán, sự phân tâm ngắn ngủi kia đã khiến tôi trả giá, và thứ hạng của tôi lãnh hậu quả. Một cách tiếc nuối, tôi chấp nhận rằng tôi không thể dành thêm tí thời gian nào nữa làm "nghiên cứu độc lập" trong hôm nay.
Chúng tôi kết thúc lúc bảy giờ tối, được thay thế bằng ca làm đêm, những kẻ mà chúng tôi sẽ thay thế vào bảy giờ sáng mai. Cả người tôi đau nhức bởi tư thế gù lưng và ít vận động kia, và mắt tôi thì cứ như là vừa bị ném cát vào. Tôi kết thúc ngày với việc trở lại khu vực giữa, ở vị trí thứ mười một.
"Không tệ", Serkova thừa nhận, đứng dậy từ ghế của hắn. "Nhưng nó chả là gì so với những gì mày đã hứa với Tướng quân".
Hắn đã đúng. Kết thúc khi ở giữa một nhóm hai mươi người khó có thể để chứng minh tôi là một bậc thầy lần dấu. Tôi chỉ có thể hi vọng thứ hạng của mình thế là đủ để cho tôi sống sót thêm một ngày.
Tôi đi trong đường hầm một mình, hướng về khu trung tâm.
Tôi quá mệt mỏi để mà cân nhắc việc lẻn đi và sục xạo xung quanh các đường hầm khác: tôi hẳn sẽ tự làm lộ chính mình.
"Arsis, thằng ngu trời đánh kia!"
Arsis! Thằng ngốc phụ tá kĩ thuật trong các phòng thí nghiệm. Tiến tới thực hiện nhiệm vụ bí mật của tôi là thứ cuối cùng tôi có trong đầu cho tới khi tôi nghe thấy cái tên đó.
"Xin lỗi Tiến sĩ".
Tôi ngoặt theo hướng khác và thấy một cánh cửa để mở dẫn tới một trong các phòng thí nghiệm. Trong cái phòng màu trắng choi sáng kia, một tiến sĩ cao một cách kinh ngạc và mảnh khảnh đang khiến một tên bảo vệ trẻ đứng dán chặt vào tường, chọc chọc vào người tên bảo về bằng ngón trỏ một cách tức giận.
"Những mẫu vật đó lẽ ra phải được đông lạnh dưới không độ. Vậy mà mày đặt chúng trong một cái tủ lạnh thường".
"Xin lỗi ngài". Thằng nhóc trông có vẻ ngoan ngoãn, lễ phép, chả có gì giống với thằng nhóc buồn bực mà tôi đã hình dung từ những tin nhắn của nó.
Tên tiến sĩ kia ra lệnh cho nó một cách cộc cằn. "Phục chế những gì có thể từ những mẫu vật còn lại, và lần này thì làm cho đúng vào. Mày muốn được tin tưởng làm những việc quan trọng hơn; vậy giờ hãy thể hiện là mày có thể làm chúng ra hồn".
"Vâng, thưa Tiến sĩ". Arsis lảo đảo đi sửa lại lỗi lầm của nó.
Tôi đứng đó há mồm về phía Tiến sĩ Zakos, trước cái phòng thí nghiệm rộng lớn của hắn. Đây là gã có thể cứu được người bạn duy nhất của tôi.
Hắn bắt gặp tôi nhìn hắn.
Đệch.
Hắn liếc nhìn tôi. Tôi hoặc phải quay người bước đi, hoặc phải nghĩ ra thứ gì đó thật nhanh.
"Tiến sĩ Zakos?" Tôi nói, quyết định đánh liều.
"Sao?" Hắn trông có vẻ soi xét.
Tôi bước tới vào bên trong phòng thí nghiệm.
"Cháu là Adamus Sutekh. Con trai của Tướng quân Sutekh".
Hắn nhìn tôi, sự nghi ngờ hiện rõ.
"Cháu đã muốn gặp ngài", tôi tiếp tục, "bởi vì cha cháu đã đánh giá cao công việc của ngài".
Sự lừa dối của tôi đã thành công: tôi thấy Tiến sĩ Zakos như tràn đầy tự hào, Ngay cả người Mogadorian cũng có danh dự của mình. Một điểm yếu có thể lợi dụng.
"Ta mừng là Tướng quân thấy thỏa mãn", tên tiến sĩ nói, hơi cúi người thi lễ một cách gượng gạo.
"Cháu thực ra từng là một vật chủ trong những cuộc thí nghiệm của người tiền nhiệm ngài", tôi tiếp tục. "Những gì ngài ấy làm với tên Garde bị hạ gục đầu tiên ... vụ chuyển giao ký ức ..."
"À, dĩ nhiên rồi". Hắn lắc đầu. "Công trình của Tiến sĩ Anu thật là một thất bại đáng tiếc. Ta khá chắc là công nghệ chuyển giao ký ức đã được cải thiện nhiều hơn kể từ hồi đó, đó là nếu ta được cho phép để thực sự dùng nó".
Tôi thấy khó hiểu. Zakos thì vẫn tiếp tục nói, nhìn tôi với ánh mắt thích thú hơn. Tôi cố gắng giữ vẻ mặt thản nhiên của mình. "Ý ngài là giờ quá trình đó có thể hoàn thành một cách thành công?"
Lão gật đầu. "Đó là giả thuyết của ta".
"Làm sao mà lại có thể thế được? Cháu tưởng là quá trình phải được làm ngay sau cái chết của vật chủ".
Lão nghiêng đầu tò mò và bỏ ngoài tai câu hỏi của tôi. "Cháu đã ở đâu kể từ thí nghiệm đó?"
"Ở Châu Phi", tôi nói với lão. Tôi không muốn nói quá chi tiết về những hoạt động của tôi kể từ lần cuối tôi ở cùng những người Mogadorian. Nhưng lão tiến sĩ có vẻ chấp nhận câu trả lời đó của tôi mà không thắc mắc gì.
"Và cháu có bị ảnh hưởng bất cứ ... phản ứng phụ nào do quá trình cháu trải qua kí không?"
Tôi định nói một cách châm biếm. Chỉ bị chút hôn mê thôi. Nhưng tôi kìm lại được. "Chả có gì khác ngoài những gì ngài đã biết".
Lão có vẻ nghĩ ngợi gì đó khi cứ nhìn tôi từ đầu đến chân.
"Nó cũng là một khả năng", lão lầm bầm, gần như là nói với chính mình. "Những đường dẫn thần kinh của đứa Garde đã không dùng quá lâu rồi để cố gắng chuyển đổi lần nữa với một vật chủ mới. Nhưng với vật chủ ban đầu, từ thí nghiệm ban đầu -"
Tôi không thể không chen ngang vào. "Ngài đang nói gì thế? Garde nào cơ? Ý ngài không phải là con bé đó chứ?"
Tiến sĩ Zakos chỉ cười và sải bước tới bức tường của phòng thí nghiệm, phía bao phủ bời khoảng mười ô vuông màu trắng. Hắn đặt tay lên miếng thép điều khiển nhỏ cạnh tường và làm một loạt hành động trên bề mặt nó. Với một tiếng rít bất ngờ, một khối vuông trượt ra khỏi tường, mở ra như một ngăn kéo, phun khí lạnh ra.
Nó như là một thứ hay dùng trong nhà xác vậy.
Hắn nhìn chằm chằm đầy tự hào xuống thứ nằm trên đó.
"Lại mà xem", lão nói.
Tôi tiến sâu hơn vào phòng thí nghiệm, ngó nhìn qua mép ngăn.
"Được bảo quản một cách hoàn hảo".
Tôi không thể tin vào mắt mình được. Cô ấy còn chẳng có vẻ gì là đã chết: cô ấy trông như thể chỉ đang ngủ thôi.
Người bạn tốt nhất của tôi trên thế giới này.
Một.