Hành Trình Tìm Kiếm Sam

Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

❊ ❊ ❊

Tôi không biết là mình có thể làm được không.

Tôi quá yếu để nói, vậy nên tôi không nói thành tiếng. Tôi chỉ nghĩ về nó. Nhưng Một có thể nghe thấy tôi. Cô ấy luôn có thể nghe thấy tôi.

"Cậu phải làm vậy", cô ấy nói. "Cậu phải tỉnh dậy. Cậu phải cố gắng".

Tôi đang ở phía cuối dòng suối, đôi chân bị vặn ngược lại bên dưới tôi, một hòn đá cuội ép một cách khó chịu vào giữa hai bả vai tôi. Dòng nước thì cứ chảy ngang qua đùi tôi. Tôi không thể nhìn thấy gì bởi đôi mắt tôi đã nhắm chặt, và tôi không thể mở nó ra vì tôi không có đủ sức lực.

Nhưng thực lòng mà nói, tôi không muốn mở mắt ra. Tôi muốn bỏ cuộc, muốn buông xuôi.

Mở mắt ra đồng nghĩa với đối diện với sự thật.

Nó có nghĩa là tôi đã bị trôi dạt vào một đoạn bờ sông khô ráo. Rằng sự ẩm ướt tôi cảm thấy ở trên chân mình không phải là nước suối. Nó là máu, chảy ra từ một đoạn xương gãy ở chân phải tôi, đầu xương nhô ra khỏi đầu gối tôi.

Nó có nghĩa là tôi đã bị bỏ mặc cho chết bởi chính cha của mình, cách nhà khoảng bảy ngàn dặm. Thứ gần gũi nhất với tôi như một người anh em, Ivanick, chính là kẻ gần như đã giết chết tôi, đẩy tôi một cách thô bạo khỏi mép bờ dốc đứng của con suối.

Nó có nghĩa là đối diện với sự thật rằng tôi là một người Mogadorian, một thành viên của một giống loài ngoài hành tinh có mục đích tiêu diệt hoàn toàn những người Loric và cuối cùng là thống trị Trái đất.

Tôi nhắm chặt mắt mình lại, cố gắng trong tuyệt vọng lẩn trốn khỏi sự thật.

Với đôi mắt vẫn còn đang khép chặt, tôi có thể thấy mình đang ở một nơi ngọt ngào hơn: một bãi biển ở Califonia, đôi chân đang cắm sâu xuống nền cát. Một ngồi bên cạnh tôi, nhìn tôi và cười. Đây là kí ức của Một về Califonia, một nới tôi chưa từng đến. Nhưng chúng tôi đã cùng nhau chia sẻ kí ức quá lâu trong khoảng thời gian ba năm tệ hại kia khiến nó dường như cũng là của tôi như là đối với cô ấy.

"Mình có thể ngồi đây cả ngày thế này", tôi nói, ánh nắng ấm áp chiếu lên làn da của tôi.

Cố ấy nhìn tôi với một nụ cười âu yếm, như thể cô ấy không thể đồng tình hơn được. Nhưng khi cố ấy mở miệng ra nói, những lời nói của cô ấy chả giống gì so với biểu cảm cô ấy đang có: chúng gay gắt, nghiêm khắc, ra lệnh

"Cậu không thể ở đây", cô ấy nói. "Cậu phải tỉnh dậy. Ngay bây giờ".

Tôi mở mắt ra. Tôi đang nằm trên giường trong khu vực ngủ nghỉ của đội hỗ trợ tình nguyện cắm trại. Một đứng ở phía cuối giường.

Như ở trong giấc mơ của tôi, cố ấy đang cười, nhưng giờ nó không phải là một nụ cười ngọt ngào nữa. Đó là một cái nhếch mép trêu chọc.

"Lạy Chúa", cô ấy nói, trợn mắt ra vẻ khó chịu. "Cậu ngủ nhiều thế".

Tôi cười, ngồi dậy trên giường. Tôi thực sự ngủ khá nhiều dạo gần đây. Đã bảy tuần trôi qua kể từ khi tôi lết ra khỏi con suối và ngoại trừ một chút cảm giác vẫn hơi yếu ở chân phải, tôi đã hồi phục hoàn toàn. Nhưng lịch trình ngủ của tôi vẫn chưa thay đổi: tôi vẫn ngủ liên tục mười tiếng mỗi đêm.

Tôi nhìn quanh căn lều và thấy những giường khác đều trống không. Những người bạn viện trợ nhân đạo khác của tôi đã dậy thực hiện các công việc buổi sáng. Tôi đứng dậy, hơi run rẩy thoáng qua ở chân phải. Một lại mỉm cười trước sự vụng về của tôi.

Kệ cô ấy, tôi đi dép, mặc áo và ra khỏi lều.

Bền ngoài, ánh mặt trời và sự ẩm ướt đập thẳng vào tôi như là một bức tường. Vẫn ngái ngủ và vô cùng muốn đi tắm, nhưng Marco và những người khác đã đang bận rộn với những công việc buổi sáng của mình. Tôi bỏ lỡ cơ hội đó rồi.

Giờ đầu tiên của ngày mới là làm việc nhà quanh trại: nấu bữa sáng, giặt giũ, rửa bát. Sau đó, một chiếc xe jeep sẽ tới đón vài người chúng tôi và đưa vào sâu trong làng. Chúng tôi hiện đang làm một dự án về nước sạch ở đó, hiện đại hóa cái giếng cũ trong làng. Những người khác sẽ ở lại trong phòng học gần trại, dạy học cho bọn trẻ trong làng. Tôi đã cố gắng học tiếng Swahili, nhưng còn lâu lắm tôi mới có thể dạy học được.

Tôi làm việc cật lực ở trại. Nó cho tôi sự vui sướng to lớn khi giúp những người dân làng. Nhưng phần lớn thì tôi làm vậy vì lòng biết ơn.

Sau khi lết cái thân hình tàn tạ của tôi ra khỏi con suối và qua một phần tư dặm xuyên qua rừng, tôi cuối cùng cũng được phát hiện bởi một già làng. Bà ấy tưởng tôi là một người hỗ trợ nhân đạo, vỏ bọc của tôi khi lần theo Hannu, Số Ba. Bà ấy tới khu trại và quay lại một giờ sau với Marco và một bác sĩ. Tôi được mang về khu trại trên một cái cáng làm tạm; vị bác sĩ tái định hình chân tôi, khâu nó lại, và đặt tôi lại vào vai diễn mà tôi vừa mới vứt bỏ.

Marco cho tôi một chỗ ở đây, đầu tiên là để phục hồi và giờ là để làm việc tình nguyện mà không hỏi một câu nào. Tất cả những gì chú ấy trông chờ được đáp lại là tôi làm công việc của mình và hoàn thành cùng mức độ công việc như những người khác.

Tôi chả biết chú ấy đã nghĩ ra câu chuyện nào trong đầu mình về tình trạng của tôi. Tôi chỉ có thể đoán rằng Marco hẳn đã đoán đúng về việc Ivan chính là kẻ đã làm thế này với tôi, dựa trên sự thật là Ivan đã biến mất vào cùng ngày tôi gặp nạn mà không nói lời nào với bất cứ ai ở khu trại. Có lẽ sự rộng lượng của Marco là bởi sự thương hại. Có lẽ chú ấy chả biết chính xác điều gì đã xảy ra, nhưng chú ấy biết tôi đã bị bỏ rơi bời chính gia đình mình. Và dù Marco đúng ít hay nhiều, tôi chả bận tâm với việc chú đang thương hại tôi.

Vả lại, điều buồn cười về việc bị bỏ rơi bởi chính gia đình mình, bởi chính giống loài của mình?

Tôi chưa bao giờ thấy hạnh phúc hơn thế này.

Nâng cấp cái giếng trong làng là một công việc nặng nhọc, nhàm chán, nhưng tôi có lợi thế mà những người khác không có. Tôi có Một. Tôi nói chuyện với cô ấy suốt thời gian làm việc, và dù các cơ căng cứng và cái lưng mỏi rã rời, thời gian cứ trôi như bay.

Phần lớn thời gian cô ấy tạo động lực bằng cách châm chọc tôi. "Cậu đang làm sai cách đó". "Cậu gọi đó là trát vữa?" "Nếu tớ mà có một cơ thể, giờ tớ đã hoàn thành việc đó rồi đấy". Cô ấy chế giễu sự cố gắng của tôi, ngả ngốn như một quý cô đang nghỉ ngơi tắm nắng ở ngoài rìa công trường.

Cậu muốn thử làm chứ? Tôi hét lại trong tâm trí mình.

"Không thể làm được", cô ấy nói. "Không muốn bị gãy móng tay đâu".

Dĩ nhiên là tôi phải cẩn trọng để không thực sự nói với cô ấy khi đang làm việc, không phải là trước mặt những người khác. Tôi đã có chút tiếng tăm là một kẻ dị hợm khi nói chuyện với chính mình ở vài tuần đầu tiên ở đây. Rồi tôi học cách nói trong im lặng với Một, chỉ nghĩ với cô ấy thôi, thay vì là nói thành tiếng. Ơn trời là sự nổi tiếng đó rồi cũng qua đi, và những người khác giờ không còn nhìn tôi như thể là một kẻ hoàn toàn mất trí nữa.

Đêm đó tôi có trách nhiệm làm bếp cùng với Elswit, thành viên mới nhất của khu trại. Chúng tôi nấu món githeri, một món đơn giản với đậu và ngô. Elswit tách hạt ngô trong khi tôi ngâm và rửa đậu.

Tôi thích Elswit. Cậu ta hỏi khá nhiều câu hỏi về việc tôi từ đâu đến và điều gì mang tôi tới đây, những câu hỏi mà tôi thừa biết là nên nói gì đó khác ngoài sự thật. May mắn là cậu ta có vẻ không để tâm lắm tới việc các câu trả lời của tôi có là mơ hồ hay chỉ là im lặng đi nữa. Cậu ta nói nhiều, luôn hỏi câu khác mà không để ý đến sự im lặng của tôi, thay vào đó luôn thêm vào những mẩu chuyện về chính cuộc sống hay sự giáo dục mà mình có. Từ những gì tôi nghe được, cậu ta là con trai một ông chủ ngân hàng vô cùng giàu có ở Mĩ, một gã chả ủng hộ gì việc Elswit thích đi giúp đỡ những người khác.

Sống với những tiêu chuẩn đặt ra của cha mình đã đủ khó khi tôi còn bé, nhưng sau những trải nghiệm trong tâm trí của Một, nó đã trở thành bất khả thi. Tôi đã trở nên mềm yếu, bắt đầu có nhưng cảm thông và suy nghĩ khác mà tôi biết cha tôi sẽ không thể nào hiểu được chứ đừng nói là cho phép. Elswit và tôi có một chút tương đồng với nhau ở điểm đó. Chúng tôi đều là nỗi thất vọng với cha của mình.

Nhưng rồi tôi nhanh chóng nhận ra sự tương đồng giữa chúng tôi không nhiều đến vậy. Mặc dù Elswit nói là mình "bất hòa" với gia đình mình, cậu ta vẫn giữ liên lạc với những phụ huynh giàu có của mình, và vẫn có quyền truy cập không giới hạn vào khối tài sản của gia đình. Rõ ràng là cha cậu ta đã sắp xếp một cái máy bay tư nhân tới đón Elswit ở Nairobi vài tuần nữa chỉ để Elswit có thể về nhà ăn sinh nhật. Trong lúc đó thì cha tôi nghĩ tôi đã chết và tôi chỉ có thể nghĩ rằng ông ấy thấy vui về điều đó.

Sau bữa tối tôi có một trận tắm xúng đáng với công sức bỏ ra rồi lên giường. Một cuộn trong một cái ghế mây ở góc phòng. "Đi ngủ à? Sớm vậy sao?" cô ấy châm chọc.

Tôi nhìn quanh phòng một lượt. Không có ai cả, tức là an toàn để có thể lên tiếng, ít nhất là khi tôi nói bé. Nói chuyện hẳn hoi cảm thấy thoải mái hơn là giao tiếp âm thầm kiểu kia.

"Tớ muốn dậy cùng lúc với những người khác kể từ bây giờ".

Một ném cho tôi một ánh nhìn.

"Sao nào? Vai diễn của tớ thì cũng đã mất, cái chân cũng sắp lành hẳn ... Tớ đã hồi phục rồi. Đã đến lúc tớ làm việc tương đương với những người khác ở đây".

Một nhíu mày và mân mê vạt áo. Dĩ nhiên là tôi biết điều gì đang làm cô ấy buồn phiền.

Những người cùng tộc của cô ấy đang ở ngoài kia, được xác định sẽ bị tuyệt diệt bởi dân tộc tôi. Còn cô ấy thì đang ở đây, mắc kẹt tại Kenya. Hơn nữa, cô ấy lại còn mắc kẹt với tâm trí tôi, hồn lìa khỏi xác, không có quyền tự quyết nào cả. Nếu cô ấy có thể, tôi biết cô ấy sẽ đang ở một nơi nào đó khác - bất cứ đâu cũng được - và chiến đấu.

"Chúng ta định ở đây bào lâu vậy?" cô ấy hỏi, ủ rũ.

Tôi giả bộ ngớ ngẩn, không biết cô ấy đang cảm thấy như thế nào, nhún vai và kéo chăn trùm đầu. "Tớ chả còn chỗ nào khác để đi cả".

Tôi đang mơ.

Đó là cái đêm mà tôi cố cứu Hannu. Tôi chạy khỏi trại cứu trợ vào khu rừng, về phía lán của Hannu, cố gắng tuyệt vọng để tới đó trước Ivan và cha tôi. Tôi biết thừa kết cục của chuyện này sẽ như thế nào - Hannu bị giết, tôi thì bị bỏ lại cho chết - nhưng trong giấc mơ này tất cả những cảm giác hối thúc đêm đó vẫn ùa về, hối thúc tôi băng qua những cành cây và bụi rậm, những cái bóng và những tiếng động vật xung quanh.

Thiết bị liên lạc tôi lấy được từ khu trại phát tiếng kêu trên hông tôi, một điềm xấu. Tôi biết những người Mogadorian khác đang tiến lại gần.

Tôi phải đến đó trước. Tôi phải làm thế.

Tôi đến được khoảng trống trong khu rừng. Cái lán Hannu và Cêpan của cậu ta sống ở ngay đó đúng như những gì tôi nhớ. Mắt tôi cố gắng điều chỉnh cho quen nhìn trong bóng tối.

Và rồi tôi thấy sự khác biệt.

Cái lán và khoảng đất trống hoàn toàn bị che phủ bởi đám dây leo và lá cây. Một nửa cái lán đã bị thổi tung, cái mái nghiêng xuống muốn đổ sập ở phía tường bị mất. Những vật dụng ở rìa khoảng trống mà Hannu hẳn đã dùng chúng để luyện tập bị che phủ tới mức tôi hầu như còn chả nhận ra chúng là gì nữa.

"Tớ xin lỗi", một giọng nói vọng ra từ khu rừng.

Tôi quay ngoắt lại. "Ai đó?"

Một tiến ra từ những bóng cây.

"Cậu xin lỗi vì cái gì chứ?" tôi thấy khó hiểu, thở không ra hơi. Và chân tôi cùng đau bởi chạy một quãng dài như vậy.

Và đó là lúc tôi nhận ra. "Mình không phải là đang mơ", tôi nói.

Một lắc đầu. "Không".

"Cậu chiếm quyền điều khiển tớ". Những từ đó bật ra trước khi tôi kịp hiểu tôi đang nói gì. Nhưng từ vẻ mặt của cô ấy, tôi có thể nói mình đã đúng: cô ấy chiếm quyền điều khiển cơ thể tôi khi tôi đang ngủ, dẫn tôi ra đây nơi Hannu chết. Cô ấy chưa từng làm thế bao giờ trước đây cả. Tôi còn chả biết cô ấy còn có thể làm thế. Nhưng với việc cô ấy gắn liền với tôi lâu như thế này, tôi không nên cảm thấy bất ngờ mới phải. "Cậu làm mà không có sự cho phép của tớ".

"Tớ xin lỗi, Adam", cô ấy nói. "Nhưng tớ cần cậu tới đây để nhắc cậu nhớ lại ..."

"Vậy thì, nó không hiệu quả đâu!" Tôi thấy bối rối, tức giận bởi sự thao túng ý chí mình của Một.

Nhưng ngay khi tôi nói thế, tôi biết mình đã nói dối. Nó đã có hiệu quả.

Tim tôi đập nhanh, lượng adreanaline tăng cao, và tôi cảm thấy nó: tầm quan trọng của việc tôi đã thử làm và thất bại để làm thế nhiều tháng trước. Mối hiểm họa từ những người của dân tộc tôi cho các Garde và cho cả thế giới.

Họ cần phải bị chặn đứng lại.

Tôi quay đi để Một không thể thấy sự ngờ vực trên mặt tôi.

Nhưng chúng tôi cùng chia sẻ một tâm trí. Chả có cách nào để lẩn trốn khỏi cô ấy cả.

"Tớ biết cậu cũng cảm thấy thế", cô ấy nói.

Cô ấy đã đúng, nhưng tôi gạt nó đi, cái cảm giác khó chịu rằng tôi đang lờ đi một lời kêu gọi ngoài kia tại chính Kenya này. Mọi thứ chỉ vừa mới trở nên tốt đẹp trở lại. Tôi thích cuộc sống của mình tại Kenya, tôi thích việc mình đang tạo ra sự khác biệt ở đây, và cho tới khi Một kéo tôi ra đây để nhìn khung cảnh nơi Hannu bị sát hại, nó đã trở nên khá dễ cho tôi để quên đi về cuộc chiến sắp tới.

Tôi lắc đầu. "Tớ đang làm việc tốt Một à. Tớ đang giúp những người khác".

"Ờ", cô ấy nói. "làm tuyệt vời hơn thế thì sao nhỉ? Cậu có thể giúp các Garde cứu hành tinh này! Vả lại, cậu nghĩ người Mogadorian sẽ tha cho cái chốn này khi cái kế hoạch cuối cùng của họ hình thành? Cậu không nhận ra là mọi thứ cậu làm ở đây chỉ như xây lâu đài cát thôi à trừ khi cậu tham dự vào cuộc chiến để ngăn chặn người của dân tộc cậu?"

Nhận thấy cô ấy đang dần khiến tôi thay đổi, cô ấy được đà tiến tới. "Adam, cậu có thể trở thành hơn thế này mà".

"Tớ chả phải là anh hùng!" tôi bật khóc, giọng tôi như nghẹn lại ở cổ. "Tớ là một kẻ yếu đuối. Một kẻ đào ngũ!"

"Adam", cô ấy van nài, giọng cũng như nghẹn lại. Cậu biết tớ thích trêu chọc cậu, và tớ thực sự ghét nếu cậu trở nên kiêu ngạo, ngu ngốc hay tương tự. Nhưng cậu là người triệu người có một. Cả mười triệu người mới có một. Cậu là người Mogadorian duy nhất dám thách thức uy quyền của đế chế Mogadorian. Cậu chả biết cậu đặc biệt như thế nào, hay sự hữu dụng của cậu cho nghiệp lớn này như thế nào đâu!"

Tôi đã luôn muốn Một nhìn tôi như là một kẻ đặc biệt, một anh hùng. Tôi ước mình có thể tin cô ấy bây giờ. Nhưng tôi biết cô ấy đã nhầm.

"Không. Thứ duy nhất khiến mình đặc biệt là cậu. Nếu Tiến sĩ Anu không nối não mình với cậu, nếu mình không dành ba năm sống trong các kí ức của cậu ... Tớ sẽ chính là kẻ đã giết Hannu. Và có lẽ tớ còn cảm thấy tự hào về điều đó".

Tôi thấy Một rùng mình.

Tốt đấy, tôi nghĩ. Tôi đang khiến cô ấy nghĩ lại.

"Cậu là một thành viên của các Garde. Cậu có các sức mạnh", tôi nói. "Còn tớ chỉ là một thằng nhóc gầy gò, một gã Mogadorian bị ruồng bỏ bất lực. Thứ tớ có thể làm tốt nhất chỉ là sống sót. Tớ xin lỗi".

Tôi quay người và bắt đầu chuyến đi bộ dài lê thê về lại khu trại.

Một không đi theo tôi.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.