Hành Trình Tìm Kiếm Sam

Lượt đọc: 99 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

Tôi nằm trên cái giường cũ của mình, trong phong ngủ cũ của tôi, nhìn chằm chằm vào bức tường. Tôi ngạc nhiên khi thấy mọi thứ vẫn y nguyên như khi tôi rời đi, bởi tôi đã ngờ rằng nó sẽ bị dọn sạch sau cái "chết" lẽ ra đã xảy ra của tôi. Tôi đoán là mẹ tôi đã thắng trận chiến đó vơi Tướng quân.

Tôi cố gắng để cảm thấy thoải mái. Sau hàng tháng trời nằm trên mỗi tấm chiếu ở trại cứu trợ, cái gối đắt tiền và tấm nệm của tôi nên làm tôi cảm thấy mềm và êm một cách không thể tin được. Nhưng nó lại cảm thấy như nằm trên một cái giường toàn đinh.

Sau một bữa tối căng thẳng, khi cha tôi và tôi đều giả vờ hạnh phúc khi tôi trở về, khi ở một mình trong phòng tôi cuối cùng mới có thể bỏ nó đi cùng với nụ cười giả tạo của mình. Tôi kiệt sức và sợ hãi. Ngay cả khi nếu tôi bằng cách nào đó có thể tránh được việc bị hành quyết trong tuần thử nghiệm mà Tướng quân đã cho tôi, chả có gì đảm bảo tôi có thể lẻn vào phòng thí nghiệm được. Ngay cả khi tôi làm được, cũng chả có gì đảm bảo tôi tìm được một cách nào đó để thành công trong việc hồi phục Một, để tiếp tục giữ việc cô ấy biến mất ngừng lại một thời gian. Và ngay cả khi tôi có thể cứu cô ấy, tôi chả có kế hoạch gì để có thể cứu chính mình, để có thể trốn thoát nơi này khi tôi xong việc.

Tôi cần phải tìm được cách xoay xở, bởi vì ngay bây giờ cái chết còn chả có vẻ gì là tình huống xấu nhất nữa. Vượt qua bài kiểm tra của cha tôi và được "cho phép" ở lại đây, phải luôn giữ vẻ giả tạo là một người Mogadorian trung thành, có vẻ như là số phận u tối nhất.

"Việc đó thật khó mà nhìn đấy". Một xuất hiện, đứng ở ngưỡng cửa.

Tôi thở dài, biết ơn vì sự có mặt của cô ấy.

"Không biết là cậu có ở đó".

Cô ấy thong thả đi về phía tôi và ngồi ở phía đuôi giường. "Tớ do dự. Cố gắng không xuất hiện trước mặt cậu. Đoán được là cậu cần tập trung". Cô ấy nhìn tôi một cách trìu mến. "Màn trình diễn để đời, hả?"

"Đấy là cậu nói đó nhé".

Cô ấy trông có vẻ tội lỗi, lo lắng cho sự an toàn của tôi. "Cậu có chắc là tớ xứng đáng cho tất cả mọi thứ?"

Tôi cố gắng để tạo một nụ cười tự tin giả tạo. "Hoang toàn chắc chắn".

Của phòng ngủ tôi bật mở và em gái tôi Kelly bước vào.

Bất ngờm tôi nhảy khỏi giường.

"Vậy là anh đã trở lại", con bé nói thẳng thừng, nắn gân tôi.

"Ừ", tôi nói. Tôi không chắc là tôi có nên lao tới ôm con bé không.

Tôi quyết định chờ và xem con bé làm gì.

"Được rồi, tôi đoán cái đó tốt thôi". Con bé nghịch nghịch cái tay nắm cửa do dự.

"Em không có mặt ở bữa tối". Trong bữa tối cho tôi đã giải thích rằng Ivan đã được thăng chức tới một địa điểm mới đâu đó phía Tay Nam - tin tức làm tôi nhẹ cả người khiến tôi phải lấy tay che mồm để Tướng quân không thấy tôi vui đến nhường nào - nhưng tôi không được biết lí do vắng mặt của Kelly.

"Bị muộn giờ. Giờ tôi đang làm một dự án sau giờ học ở Nhà trẻ". Nhà trẻ là nơi vài người trong chúng tôi gọi nơi nuôi nhốt Piken phía dưới các tòa nhà. Piken được sinh ra từ những phòng thí nghiệm dưới đó và được huấn luyện chiến đấu. "Tôi nghĩ mình sẽ là một người huấn luyện ở đó khi tôi tốt nghiệp. Họ nói tôi có tố chất".

"Ồ", tôi đáp. "Tuyệt đấy".

Tôi không thể tin được tôi nói nghe ngớ ngẩn dường nào, nghe có vẻ thăm dò ra sao. Quay trở lại tổ ong ở Ashwood, và giờ tôi sợ hãi chính em gái mình. Thật thảm hại.

"Sao cũng được", con bé nói. "Nghe này. Chúc mừng vì còn sống và đại loại thế, và còn quay trở lại đây. Nhưng, anh biết đó, biết anh chết đã đủ xấu hổ lắm rồi. Giờ thì tôi lại phải giải thích cho đám bạn mình rằng thằng anh thảm hại của mình đã trở lại. Anh coi như là đã phá hoại cuộc đời tôi rồi đó".

Tôi choáng váng bởi sự nhẫn tâm của con bé, nhưng tôi hiểu nó. Trong xã hội Mogadorian, chết trong chiến đấu chả được coi trọng gì như đối với văn hóa con người. Và thất bại trong chiến đấu và sống sót trở về cũng chả hơn gì là phản bội. Sự nhẹ lòng của mẹ tôi trước sự sống sót của tôi sẽ chẳng được chia sẻ bởi em gái tôi ... hay bất cứ ai khác ở Ashwood.

"Tôi chỉ nói với anh việc này để khi tôi lờ anh đi trước mặt những người khác, anh không phát hoảng lên, được chứ?"

"Công bằng đấy", tôi nói.

"Được rồi", con bé nói.

Nó rời đi, không một lời chúc ngủ ngon chứ đừng nói tới ôm ấp gì cả.

Tôi nhìn Một tuyệt vọng.

Cô ấy nhanh chóng thay đổi biểu cảm thương hại của cô ấy bằng một nụ cười châm chọc tốt nhất của cô ấy. "Chào mừng về nhà, Adamus", cô ấy nói.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.