Mưa cuối cùng cũng ngừng rơi vào giữa đêm, vậy nên sáng tiếp theo sau khi làm việc riêng, Marco, Elswit và tôi hướng vào làng trên xe jeep và tiếp tục công việc với chiếc giếng. Nó bùn lầy, khiến chúng tôi chậm lại và làm phức tạp hơn công việc của chúng tôi. Kết quả là, tôi quá tập trung vào việc của mình mà còn chẳng để ý gì đến sự vắng mặt của Một cho tới khi tôi xong một nửa những gì cần làm trong ngày.
Tôi không có những câu châm chọc như thường lệ của cô ấy để giúp thời gian còn lại trôi nhanh hơn, nhưng tôi lại thấy khá là nhẹ nhõm khi không có cô ấy ở quanh. Tôi vẫn bị ám ảnh bởi ánh nhìn thất vọng trên mặt cô ấy hôm qua, và tôi có thể tận dụng chút thời gian mà không bị cô ấy phán xét.
Sau buổi làm, tôi và Elswit làm món khoai lang nghiền cho bữa tối, và rồi tham gia cùng vài người khác chơi bài ở lều giải trí. Khoảng mười giờ, tôi quay về lều. Marco đã trùm chăn ngủ mất. Tôi cởi quần áo nhẹ nhàng và trườn vào giường, hình ảnh Một vẫn tiếp tục vắng mặt. Thật không giống cô ấy khi biến mất một thời gian dài như vậy.
Tôi nhìn quanh phòng một lượt, tìm kiếm xem cô ấy có đang núp ở một góc nào đó không, nhưng không thể thấy cô ấy ở đâu cả.
"Một?" Tôi thì thầm, nhỏ nhất có thể. "Cậu có đó không?"
Không có trả lời.
"Thôi nào, Một". Lần này to hơn một chút.
"Này anh bạn". Đó là Marco. "Tôi đang cố ngủ đấy".
Nghe Marco nói anh bạn với cái chất giọng Italian buồn cười của mình thường là khoảnh khắc sáng giá của tôi ở trại này. Nhưng bị bắt gặp nói chuyện với người bạn vô hình của mình, tôi thấy xấu hổ.
"Xin lỗi nhé, anh bạn", tôi nói, đỏ mặt, khó chịu với Một vì khiến tôi phải lên giọng.
Tôi vẫn kì vọng thấy cô ấy ló ra từ ngưỡng cửa hay tủ quần áo bất cứ lúc nào, cười vào mặt tôi vì bị bắt gặp nói chuyện với "chính mình".
Nhưng vẫn không thấy cô ấy ở đâu cả.
Tôi cố đi ngủ, trằn trọc trong lúc mọi người trở về, từng người một. Nhưng giấc ngủ vẫn không tới.
Trong mọi lần Một đến rồi đi tôi chưa bao giờ trải qua cả một ngày mà không thấy cô ấy - chưa từng kể từ hồi ba năm trời tôi được nối với kí ức của cô ấy. Cô ấy chỉ đơn giản là luôn ở đó.
Cuối cùng thì tôi cũng từ bỏ việc cố gắng đi ngủ. Tôi mặc quần áo nửa vời, đi dép, và đi ra sân sau khu trại. Trời lạnh một cách bất ngờ và tôi áp tay vào ngực cho ấm. Ngoài này khá tối, chỉ được chiếu sáng yếu ớt bởi ánh trăng và ánh đèn leo lét cạnh nhà vệ sinh, và tôi mất cả phút mới khiến mắt mình điều chỉnh lại cho quen.
Đó là khi tôi thấy cô ấy, một đường kẻ mờ mờ ngồi xổm cạnh cái cây baobab giữa sân.
Tôi tiến lại chậm rãi. "Một?"
Cô ấy ngước lên nhìn tôi. Tôi không thể biết đây là trò đùa của ánh trăng hay không, nhưng có gì đó khác lạ về cái cách cô ấy nhìn; nó như thể cô ấy vừa tỏa sáng vừa quá mờ để thấy.
Cô ấy vẫn giữ im lặng. Tôi dừng bước.
"Thôi nào. Thế này không vui đâu".
"Ồ", cô ấy nói, cười chua chát. "Tớ đồng ý. Thế này chả vui tẹo nào". Tôi nhận ra từ giọng cô ấy là cô ấy đang khóc. "Tớ không muốn cậu thấy tớ như thế này", cô ấy nói.
Giờ tôi thấy hoảng sợ rồi đó. "Thấy cậu như thế nào cơ?"
Nhưng khi ở gần tôi hiểu ý cô ấy là gì. Làn da của cô ấy, toàn bộ cơ thể cô ấy, trắng như sữa một cách kì lạ, gần như là trong suốt. Tôi có thể nhìn xuyên qua cô ấy.
"Tớ cứ liên tục biến mất", cô ấy nói. "Gần đây tớ phải dùng toàn bộ sức lực để có thể giữ mình hiện hình".
Tôi im lặng, sợ hãi không biết nói gì. Nhưng tôi cũng sợ hãi không biết phải nói gì, sợ hãi những gì cô ấy có thể nói tiếp theo.
Cô ấy quay sang tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi. "Nhớ khi tớ nói với cậu tớ tới 'không đâu cả' khi tớ rời khỏi cậu không?"
"Ừ", tôi nói. "Tớ cứ tưởng cậu chỉ tỏ ra bí hiểm ..."
Cô ấy lắc đầu, nước mắt tràn đầy khóe mắt. "Thực ra ý tớ lúc đó là nghĩa đen đó. Tớ thực sự chả đi đâu cả. Tớ biến mất hoàn toàn". Giờ cô ấy bật khóc không kiềm chế được. "Mỗi lần, tớ có thể thấy mình yếu hơn. Ít thật hơn. Nó cứ tiếp tục xảy ra. Tớ có thể chống lại nó, nhưng việc đó ngày càng khó hơn. Nó cảm giác như là tớ lại đang chết dần một lần nữa".
Cô ấy nhắm mắt lại. Khi cô ấy làm vậy, cô ấy trở nên thoắt ẩn thoắt hiện. Tôi có thể thấy vỏ cây phía sau cô ấy cũng ẩn hiện theo.
"Được rồi", cô ấy nói, mở mắt ra một lần nữa. "Tiến sĩ Anu chả bao giờ hứa là việc này sẽ kéo dài mãi cả".
"Một", tôi mở lời. "Cậu đang nói gì thế?" Tôi hỏi câu hỏi đó dù một phần trong tôi - phần Một trong tôi - đã biết câu trả lời là gì rồi.
"Sự tồn tại của tớ ... chúng ta .. việc này ..." Cô ấy ra hiệu về khoảng không giữa chúng tôi. "Cậu đang quên dần tớ đi".
"Chuyện đó là không thể, Một. Tớ sẽ không bao giờ quên cậu".
Cô ấy cười buồn. Tớ biết cậu sẽ luôn nhớ tớ. Mà đó không phải là thứ tớ đang nói tới. Nhớ tới việc tớ tồn tại là một chuyện, giữ tớ còn sống trong cậu lại là một chuyện khác".
Tôi lắc đầu và quay đi, không muốn nghĩ tiếp, không muốn nghe gì nữa.
"Đã một thời gian kể từ khi chúng ta được gắn với nhau trong phòng thí nghiệm của Anu. Quá lâu rồi, tớ đoán vậy. Tớ đang biến mất dần. Giờ chúng ta thế này, cái cách mà chúng ta nói chuyện với nhau, cái cách mà cậu có thể thấy tớ, cái cách mà tớ thấy mình sống dù tớ đã chết nhiều năm trước rồi. Có lẽ quên là cách nói không đúng. Nhưng bất kể cậu muốn gọi nó là gì, việc này không được làm tồn tại mãi. Nó đang vỡ vụn dần".
Thấy tôi đang buồn cỡ nào, cô ấy nhún vai, cố gắng tỏ ra bình thường. "Chúng ta đều sẽ phải chấp nhận nó thôi. Thời gian của tớ sắp hết rồi".
"Không", tôi nói, từ chối tin vào điều đó.
Nhưng khi tôi quay lại nhìn cô ấy, cô ấy đã biến mất rồi.
Sau một đêm không nghỉ, tìm kiếm Một và cuối cùng là quay lại lều một mình, tôi lê bước khỏi giường. Tôi đánh răng, mặc quần áo, hoàn thành việc riêng hàng sáng. Tôi làm việc trong làng dưới ánh mặt trời thiêu đốt.
Tôi có lựa chọn nào nữa? Nó không hẳn là tôi có thể hỏi xin Marco thời gian nghỉ ngơi. "Này Marco, vài tháng trước tôi tỉnh dậy sau ba năm hôn mê, trong thời gian đó tôi sống trong kí ức một cô gái ngoài hành tinh đã chết, và cô ấy đã luôn làm bạn với tôi từ đó. Nhưng giờ cô ấy đang chết đần, lần này là thật ... Có khi nào anh có thể làm việc hộ em ở giếng hôm nay?" Nghe không khả thi lắm. Vậy nên tôi nghiến răng làm việc tiếp.
Một trông không mờ ảo như hôm quaTôi thoáng thấy cô ấy khi tỉnh dậy nhưng cô ấy ở phía xa, và cô ấy lấp ló ở rìa khu trại khi tôi trở về từ ngôi làng, ngồi dựa vào cùng cái cây hôm qua.
"Đừng", cô ấy nói, khi tôi bước lại gần. "Đừng có dùng cái ánh mắt buồn rầu đó, đi mà".
"Một ... ", tôi mở lời.
"Tớ ổn", cô ấy nói, cắt ngang lời tôi. "Hôm qua chỉ là một ngày tệ hại thôi. Tớ chắc là mình vẫn còn vài tuần nữa".
Tôi câm lặng, đau buồn.
"Cậu còn phải đi nấu bữa tối đó".
Tôi ngần ngại. Bữa tối á? Ai quan tâm tới bữa tối chứ khi tôi còn quá ít thời gian bên cô ấy?
"Cậu phải đi đi. Elswit đang nhìn cậu buồn cười vì nói chuyện với một cái cây kìa". Cô ấy nói, vẫy tay xua tôi đi. "Đi đi".
Tôi hướng vào bếp. Khi chúng tôi nấu ăn, Elswit kể cho tôi nghe những trắc trở của mình khi còn là một đứa trẻ giàu có, trước khi cậu ta quyết tâm và dâng hiến đời mình để phục vụ. Thường thì tôi thấy mấy câu chuyện của Elswit khá là thú vị, nhưng tâm trí tôi cứ liên tục nghĩ về Một, đang ngồi dưới gốc cây.
Cái trại này, ngôi làng ... đây đã là thánh địa của tôi vài tháng qua, và nó đã khá dễ cho tôi để hình dung một tương lai hạnh phúc của tôi ở đây. Nhưng khi tôi nhìn ra chỗ Một, tôi hình dung cô ấy cảm thấy thế nào về chỗ này.
Trong khi những người tộc cô ấy ở ngoài kia, chiến đấu để sống sót, cô ấy mắc kẹt ở đây trong những giờ khắc cuối cùng, đơn giản chỉ là vì tôi tìm được một nơi mà tôi cảm thấy an toàn.
Tôi nhận ra nơi này không phải là nhà đối với cô ấy. Nó là một phần mộ.