Hành Trình Tìm Kiếm Sam

Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Một làm tôi thức mất nửa đêm, hỏi tôi dồn dập các câu hỏi mà tôi không thể trả lời: về các thí nghiệm của Tiến sĩ Zakos, về ý của lão là gì khi lão nói lão có thể tải xuống thành công toàn bộ kí ức của Một, về làm sao mà cơ thể cô ấy lại có thể được bảo quản tốt đến vậy.

"Thì, cậu vẫn chết rồi đó thôi", tôi nói.

"Thì sao? Có chút nhạy cảm đi chứ", cô ấy nói rồi cười.

Tôi đang ở trên giường. Cô ấy ngồi trên sàn nhà trong góc phòng ngủ của tôi.

"Xin lỗi nhé", tôi nói. Tôi thấy mình đang thở hơi nhanh. Thấy thân hình cô ấy trước mặt như thế, một cái xác trên mặt thép lạnh, khiến tôi buồn hơn là những gì tôi thể hiện trước cô ấy. Cô ấy đã luôn là bạn với tôi hàng năm trời, nhưng hình ảnh thân xác cô ấy khiến tôi lại nhớ lại là sự tồn tại của cô ấy mỏng manh đến dường nào.

"Cậu có nhận thấy không?", Một hỏi, lại trở về trạng thái suy đoán đầy hào hứng. "Có ít nhất mười ô trên bức tường đó. Nhớ thằng nhóc Arsis đã nói gì trong mấy đoạn tin nhắn đó không? Về những con người bị bắt để nạo vét thông tin? Cậu có nghĩ họ cũng được bảo quản trong những ô đó luôn không?"

Tôi kinh ngạc trước trí óc của Một. Cô ấy còn không ở đó cho tới khi tôi đọc xong những tin nhắn nhanh của Arsis, và cô ấy đã hoàn toàn biến mất khi tôi ở trong phòng thí nghiệm của Zakos.

Cô ấy nghiêng đầu nhìn cái vẻ mặt kinh ngạc của tôi. "Sao nào?" cô ấy nói. "Cậu đã thừa biết tâm trí cậu như một quyển sách để mở với tớ rồi chứ. Chỉ vì tớ không có đó khi mọi thứ xảy ra không có nghĩa là tớ không thể thấy nó khi tớ trở lại".

Và không ngừng lại một giây nào, cô ấy trở lại trạng thái suy diễn. "Dù sao thì, nếu tớ đã có thể được bảo quản tốt đến vậy, điều đó có nghĩa là chúng ta lại có thể kết nối lại với nhau bằng cách nào đó và tái khởi động tâm trí tớ trong cậu. Ý tớ là, tớ biết tớ xinh rồi, nhưng tớ không nghĩ là lão Tiến sĩ Zakos kia bảo quản tớ chỉ vì vẻ đẹp của tớ. Hắn hẳn làm thế để bảo quản những thứ trong bộ não tớ, kiểu giữ cho tươi mới ý mà". Cô ấy gật đầu, hài lòng với sự suy diễn của mình. "Chúng ta cần trở lại phòng thí nghiệm đó".

Tôi quay đi khỏi cô ấy. "Một này, những gì tớ cần bây giờ là ngủ một chút". Đã là nửa đêm, và tôi cần phải có mặt làm việc trong bốn tiếng nữa.

Một in lặng.

"Nếu tớ phá hỏng công việc đó, tớ chết chắc luôn đó. Và nếu tớ chết, cậu cũng chết, và toàn bộ kế hoạch này đổ sông đổ bể cả. Được chứ?"

Tôi quay lại nhìn Một. Nhưng cô ấy đã biến mất.

Tôi chợt nhận ra rằng tôi sẽ chẳng bao giờ biết khi nào sẽ là lần biến mất cuối cùng của cô ấy. Một ngày nào đó cô ấy sẽ biến mất, như thế này, và tôi sẽ đợi cô ấy xuất hiện lại ... nhưng cô ấy sẽ chẳng thể làm thế được nữa.

Tất cả những gì tôi biết là tôi vừa mới thấy cô ấy lần cuối cùng.

Tôi cố úp mặt vào gối để chìm vào giấc ngủ.

Tôi đến chỗ làm việc của mình sáng hôm sau mơ màng và mắt đỏ ngầu, sợ hãi mười hai tiếng tiếp theo. Tôi ngồi xuống cạnh Serkova và cắm đầu vào mớ dữ liệu.

Mặc dù đầu óc tôi vẫn lơ mơ, tôi vẫn đạt được thứ hạng tương đối sau giờ đầu tiên. Nhưng sự mệt mỏi dần chiến thắng, tôi có thể cảm thấy năng suất của mình bắt đầu giảm dần. Ở thời điểm thông báo mười lăm phút của tiếng tiếp theo đã qua, tôi biết là mình sẽ lại tuột xuống cuối cả nhóm.

Vì thế tôi lại nghĩ ra một mánh mới.

Sau mỗi năm hay tương đương thế nguồn tin mà tôi thực sự đã xem, tôi tự động bỏ một cái khác vào thư mục Hủy Bỏ. Tôi biết là độ chính xác tạm thời của tôi sẽ dính đòn, nhưng từ những gì tôi được biết thì nó chỉ có rất ít giá trị khi xếp hạng tổng thể so với tổng số Hủy bỏ và Điều tra.

Dùng phương pháp này tôi đã leo lên được một khoảng cách lớn tới vị trí thứ sáu khi lần xếp hạng tiếp theo diễn ra, với bảy mươi ba lần Hủy bỏ và mười bảy lần Điều tra. Độ chính xác tạm thời của tôi là 73 phần trăm, thấp hơn giờ trước nhưng không quá tệ để đánh động bất kì sự cảnh báo nào.

Tôi có thể thấy Serkova cười đểu với mình. Tôi cũng chẳng buồn che giấu nụ cười đáp trả của mình.

Tôi vượt qua hôm nay như thế, chạy đua với Serkova. Từ bỏ thời gian tìm kiếm, tôi dùng công việc trước mắt để xao nhãng khỏi mọi thứ: từ tình trạng nguy hiểm của Một, khỏi công việc lạ lùng của Zakos trong phòng thí nghiệm, từ người cha thù hằn của mình, từ ý nghĩa của chính công việc tôi đang làm. Mục tiêu duy nhất của tôi là vượt mặt Serkova ít nhất một lần trong những lần xếp hạng.

Vị trí cuối cùng trong ngày của tôi là thứ hai. Ngay phía trước Serkova ở vị trí thứ ba.

"Mai may mắn hơn nhé, Serkova", tôi nói, nở một nụ cười tươi, thân thiện giả tạo.

Nó chửi thề với tôi và cắm đầu đi khỏi phòng.

Sau buổi làm, tôi hướng lên lầu về phòng mình để rửa ráy trước khi ăn tối. Mẹ tôi nói Kelly lại bỏ bữa tối lần nữa vì chương trình sau giờ học của nó ở Nhà trẻ. Ừ, đúng rồi. Tôi biết lí do thực sự của nó là gì: nó không muốn ngồi chung bàn với tôi.

Nhưng ngay cả thế cũng chả làm tôi phiền lòng: đánh bại Serkova, ngay cả khi chỉ một lần duy nhất, là một chiến thắng quá lơn với tôi. Tôi thấy mình lao như bay trên cầu thang, ba bậc một lúc.

Tôi mở cửa phòng mình, hi vọng nhìn thấy Một. Tôi không thể đợi thêm để kể cho cô ấy chiến thắng của tôi trước Serkova. Khi tôi bước vào, tôi thấy chân cô ấy ló ra từ phía sau góc giường.

"Một?"

Tôi tiến lại gần hơn.

Cô ấy nằm ngửa trên tấm thảm trải sàn. Mồm và mắt mở to. Cô ấy trông mờ ảo, và làn da của cô ấy thì đang nhấp nháy cái kiểu như khi ở dưới cây baobab. Chỉ có điều, lần này còn tệ hơn thế.

"Chuyện gì đã xảy ra vậy?" Tôi ngồi xuống bên cạnh cô ấy trên sàn nhà. Cô ấy im lặng. "Một?"

Sau một thoáng im lặng. cô ấy nói. "Chả có gì cả". Môi cô ấy chỉ thoáng cử động và giọng cô ấy thì khàn khàn. "Chỉ là mỗi lần nó lại tối hơn lần trước. Và đau hơn nữa, nó chết chóc ... hơn". Mắt cô ấy đảo quanh, tìm kiếm tôi.

Ánh mắt cô ấy cuối cùng cũng tìm thấy ánh mắt tôi. "Nó như thể là, thứ đen hơn cả đen ý, cậu biết chứ?"

"Ừ", tôi nói.

Nhưng tôi không biết. Cô ấy đang trải qua thứ mà tôi chưa từng có tí trải nghiệm nào cả. Cô ấy đang dần đi tới cái Kết.

Tôi nghe thấy mẹ mình gọi xuống ăn tối.

Tôi quay lại phía Một. "Tớ sẽ ở lại với cậu".

Cô ấy lắc đầu, động tác gần như là không đáng kể.

"Không", cô ấy nói. "Cậu nên đi đi". Đôi mắt cô ấy lại hướng lên trần nhà trong lúc cô ấy vẫn nằm đó, ẩn hiện liên tục trước mắt tôi.

Tan nát con tim, tôi rời đi.

Cha tôi ăn cùng mẹ con tôi hôm nay. Lão hầu như chả nói gì, trừ khi muốn nói với mẹ tôi một chút - lão thật sự có sự phàm ăn của một chiến binh - cho chúng tôi thông tin cập nhật về Ivan. "Sĩ quan cấp trên của nó nói Ivan đang làm việc rất tốt. Nói nó có tố chất của một tướng quân".

"Việc đó thật tuyệt vời", mẹ tôi nói, mỉm cười tán đồng. "Mà nó có biết tin tốt lành về Adamus chưa?"

Cha con tôi liếc nhanh nhìn nhau một ánh nhìn khó chịu.

Tướng quân lau mồm với một tờ giấy ăn. "Chưa".

"Tại sao chứ?" bà nói, nhìn qua lại giữa hai chúng tôi. "Tôi nghĩ nó sẽ vui lắm nếu nghe tin anh nó vẫn còn sống".

"Adamus không phải là anh trai Ivanick", cha tôi nói, khiến bà câm lặng.

Về cơ bản thì điều đó đúng - tôi là đứa con trai ruột của họ còn Ivanick thì được nhận nuôi, nuôi lớn bởi cha mẹ tôi - nhưng tôi hiểu ý nghĩa khác trong lời nói của Tướng quân. Nói rằng tôi không phải anh trai Ivanick là cách lão nói tôi không xứng được vinh danh theo cách đó, rằng tôi còn không xứng làm con họ hơn Ivan. Cha tôi bước vào bếp, bỏ lại tôi và mẹ trong sự im lặng ngượng ngùng.

Sự thật là, tôi quá lo lắng về sự mờ nhạt dần của Một để mà còn quan tầm tới cuộc sống như một vở kịch của gia đình tôi.

"Con hầu như chả động gì đến đĩa của mình kìa, Adamus". Mẹ tôi nhìn tôi lo lắng. "Có gì đó đang làm con buồn à?"

Câu hỏi thật lạ lùng trong cái hoàn cảnh như thế này, khiến tôi gần như bật cười. Tôi gần như nói "Đúng thế, Mẹ à. Mọi thứ đều khiến con buồn". Nhưng tôi chả nói gì.

Tôi nghe thấy giọng của Một tối hôm trước. "Chúng ta cần quay trở lại phòng thí nghiệm đó".

Cô ấy đúng. Cô ấy đang biến mất đi quá nhanh buộc tôi phải tìm cách thuyết phục Tiến sĩ Zakos thử làm thí nghiệm đó một lần nữa để hi vọng nó có thể giúp cô ấy sống sót. Nhưng làm thế nào mà tôi có thể thuyết phục cha tôi buông tha tôi, để cho tôi được phép rời vị trí của mình ở khu giám sát?

"Adamus?"

"Con chỉ sợ hãi thôi", tôi nói. Tôi chả biết mình đang hướng tới đâu với việc này, nhưng tôi thấy nó, chút ánh sáng mờ ảo của một kế hoạch mới.

"Sợ hãi á?", mẹ tôi hỏi. "Sợ hãi cái gì chứ?"

"Về Cha. Con sợ ông sẽ lại bắt con ..." Tôi hạ dần giọng đầy chất kịch sĩ. Tôi buộc mình trông run rẩy, trắng bệch vì sợ hãi nhiều nhất có thể.

"Con đang nói gì thế -"

Và rồi tôi nói hết ra. Tôi giải thích cho mẹ tôi về việc tôi gặp người thế chỗ Tiến sĩ Anu ở đường hầm Tây nam ngày hôm trước và hắn nói hắn có thể thực hiện lại quá trình chuyển tâm trí một lần nữa.

"Ông ta nói lần này nó sẽ hiệu quả. Chỉ là họ không thể làm thế với bất cứ ai khác ngoài con. Con sợ con sẽ chìm vào một cơn hôn mê khác hoặc - hoặc ... tệ hơn!" Tôi ứa nước mắt. "Ông ta nói ông ta có thể moi được những thông tin thực sự về đám Garde nếu họ làm thế, và con nghĩ Tướng quân sẽ bắt con .."

"Ồ, Adamus, ta nghi ngờ việc đó .-"

Tôi cắt ngang lời bà, lớn tiếng hơn trước. "Nhưng ông sẽ làm thế! Nếu Tướng quân mà biết, con chắc ông sẽ làm thế!"

Và rồi tôi nghe thấy giọng nói trầm trầm của lão, vang lên từ phía sau tôi.

"Chính xác thì nếu ta biết được cái gì?"

Đó là Tướng quân. Đã dính bẫy của tôi.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.