Hành Trình Tìm Kiếm Sam

Lượt đọc: 99 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Tôi dựa lưng vào ghế ngồi trên máy bay của mình, nhìn chằm chằm xuống cái hộ chiếu trong tay khi chiếc máy bay phản lực đang ở đâu đó trên biển Atlantic: ADAM SUTTON. Trong bức ảnh, tôi đang cười tươi như hoa, cái răng tôi bị mất trong trận chiến với Ivan là một khoảng trống màu đen nhỏ trong nụ cười của tôi. Nhìn vào cái bộ mặt đang cười của Adam Sutton không ai có thể biết là tôi đang sợ hãi như thế nào, rằng tôi đang liều mạng như thế nào.

Elswit ngồi cạnh tôi, đầu đeo tai nghe, xem một bộ phim bom tấn nào đó mới ra mắt trên cái máy tính bảng của mình khi rung chân. Việc rung chân khá là khó chịu, nhưng tôi không ở vị thế có thể phàn nàn được: Elswit đã giúp tôi một việc lớn.

Tôi còn chả phải nói một lời nói dối kinh khủng nào đó. Tôi chỉ cần nói với cậu ta là tôi có một sự khủng hoảng gia đình và cần trở lại Mĩ. Cậu ta nói đó là tất cả những gì cậu ta cần biết: cậu ta đưa tôi tới đại sứ quán Mĩ ở Narobi, trả tiền cho cái hộ chiếu mới của tôi, và thu xếp cho tôi đi cùng cậu ta trên cái phản lực riêng của cha cậu ta, vốn đã được lên lịch để đưa cậu ta trở về nhà ở Bắc California cho sinh nhật cậu ta.

Nếu tôi vốn không có một nhân dạng Mĩ còn hoạt động, chả có gì trong chuyện này có thể thành công. May mắn thay là cha tôi, "Adrew Sutton", chả buồn báo cáo là tôi bị mất tích. Tôi tự hỏi rằng báo động nào có thể xảy ra nếu hộ chiếu thay thế của tôi được phát hiện tại trụ sở Mogadorian, nhưng tôi đoán là nó cũng chả tạo nên khác biệt nào cả. Khi tôi xuất hiện tại Ashwood Estates, hoặc là họ sẽ giết tôi hoặc là không. Biết trước tôi đang đến cũng chả có gì khác biệt cả.

Chúng tôi đã hạ cánh xuống London để tiếp nhiên liệu, điểm dừng tiếp nhiên liệu thứ hai của chúng tôi. Giờ chúng tôi lại trở lại bầu trời, điểm dừng tiếp theo sẽ là Virginia, nơi tôi sẽ chia tay Elswit. Tại thời điểm đó, chả có gì khác ngoài một chuyến taxi tới Ashwood sẽ cản trở tôi với việc đối mặt với gia đình mình cả.

Tôi ỉu xìu hơn xuống ghế ngồi của mình, sợ hãi khi phải đến đó.

"Hẳn là sợ lắm nhỉ". Tôi quay lại và thấy Một, ngồi ghế bên cạnh tôi. Cô ấy đã biến mất trong hầu hết thời gian của chuyến đi trong hai tư giờ qua, biến mất vào chốn luyện tội riêng tư của mình. "Tớ còn chả thể hình dung được nó".

Ừ, tôi nói. Tôi không còn cần phải nói thành tiếng nữa: Một biết tôi đang nghĩ gì.

Tôi chuẩn bị gặp lại gia đình mình lần đầu tiên trong nhiều tháng. Tôi trông chờ vào việc mình được tiếp đón như một kẻ phản bội. Có lẽ tôi sẽ bị xử tử vì phản bội: giết ngay tại chỗ, hoặc cũng có thể làm thức ăn cho một con Piken. Người Mogadorian không có lịch sử cụ thể hay giao thức nào cho việc xử lý kẻ phản bội; bất đồng quan điểm không phải là vấn đề họ có nhiều, đó là nếu có ai đó từng trải nghiệm qua.

Tôi biết hi vọng duy nhất của mình là thuyết phục Tướng quân rằng tôi có giá trị cho ông khi còn sống hơn là chết.

"Cậu không cần phải làm thế này mà", cô ấy nói, một biểu cảm tội lỗi, lo lắng xuất hiện trên mặt cô ấy. "Nó nguy hiểm lắm. Khi tớ nói về việc tiếp tục lí tưởng, tớ không có ý thế này ..."

Đây là việc chúng ta phải làm, tôi nói. Tôi nói nghe có vẻ chắc chắn hơn là tôi cảm thấy thế. Nhưng tôi không có lựa chọn nào khác cả: tôi không thể để mất cô ấy.

"Một khi chúng ta hạ cánh, chúng ta không cần phải tới Ashwood. Chúng ta có thể đi bất cứ đâu, cố gắng tìm những người Loric khác ..."

Kệ xác những người khác, tôi nói. Dù kế hoạch của tôi không rõ ràng, tôi biết là hi vọng duy nhất của tôi để cứu Một, để giữ cô ấy bên tôi, nằm đâu đó ở phòng thí nghiệm bên dưới Ashwood Estates. Tớ không làm thế này vì họ.

"Tớ biết", cô ấy nói. "Cậu đang làm thế này để cố gắng cứu mình, để tìm cách nào đó giữ mình sống sót. Cậu nghĩ nếu cậu quay trở lại, cậu có thể may ra tìm được cách nào đó vào phòng thí nghiệm. Và may ra cơ thể mình vẫn còn đó, may ra cậu có thể tái khởi động quá trình chuyển kí ức, khôi phục lại tớ, kéo dài thêm cho tớ vài năm nữa". Cô ấy cắn môi, lo lắng về rủi ro mà tôi đang có. "Có vẻ là khá nhiều may ra để cậu liều mạng đến thế".

Cô ấy đúng. Nhưng tôi không có lựa chọn nào cả: không có Một, tôi không là gì cả. Ngay cả chỉ có 1 phần trăm thành công cũng đáng để thử.

Trong xe taxi trên đường tới Ashwood Estates, nỗi sợ hãi của tôi như vón cục lại trong người tôi, và muốn chui ra. Chúng tôi đang đến gần đích rồi, có lẽ chỉ độ mười phút nữa thôi.

Chín phút nữa. Tám phút nữa.

Tôi thấy nôn nao. Tôi nói với người lái xe tấp vào lề đường và tôi lao ra chỗ cỏ cao ở rìa đường cao tốc và ọe ra chút đồ ăn mà tôi có kể từ khi rời Kenya.

Tôi dừng lại một thoáng. Để thở, để nhìn qua bãi cỏ cao ra phía cánh đồng mở rộng phía xa. Tôi biết đây chính là nó: cơ hội cuối cùng của tôi để chạy trốn.

Và rồi tôi chùi mép và quay lại xe, biết ơn vì Một không ở quanh và thấy tôi thế này.

"Ổn chứ, nhóc?", người lái xe hỏi.

Tôi gật đầu. "Vâng".

Người lái xe chỉ lắc đầu và đưa chúng tôi trở lại đường đi.

Sáu phút nữa. Năm phút nữa.

Chúng tôi tiến vào vùng ngoại ô bao quanh Ashwood Estates. Những cửa hàng đồ ăn nhanh đan xen nhau nhường chỗ cho những thị trấn trung lưu, và rồi những khu cộng đồng giàu có không thể lẫn vào đâu được của khu Ashwood. Một nơi ẩn giấu hoàn hảo.

Từ phía trên cao chúng tôi cũng chỉ là một khu ngoại ô: chả ai có thể tưởng tượng cái văn hóa kì lạ bên trong những ngôi nhà giàu có tao nhã kia, hay những kế hoạch phá hủy thế giới đang được ấp ủ bên dưới. Trong tất cả những năm tháng của tôi sống ở Ashwood chúng tôi chưa bao giờ bị nghi ngờ dù chỉ một khoảnh khắc từ chính phủ hay cảnh sát khu vực.

Khi những cánh cổng oai nghiêm của Ashwood xuất hiện trong tầm mắt phía trước, tôi thấy mình có một sự thích thú u ám bởi sự trớ trêu rằng một pháo đài kiên cố như vậy lại vô cùng hiệu quả để đánh bật mọi nghi ngờ trong khu ngoại ô Mĩ này.

Tôi nói với người lái xe thả tôi xuống phía bên kia đường, đưa cho anh ta những đồng tiền cuối cùng mà Elswit đã tử tế tới mức cho tôi để về nhà.

Tôi tiến tới hệ thống liên lạc ở cổng trước, cảm thấy may mắn là đã nôn trên đường cao tốc rồi: nếu tôi chưa làm thế, giờ sẽ là lúc tôi bị vậy.

Chả có lí do gì để mà ra vẻ nhút nhát. Tôi tiến tới ngay phía trước máy quay an ninh và ấn chuông cửa nhà tôi và nhìn thẳng vào máy quay. Mỗi ngôi nhà có một đường dẫn riêng cho nó. Tôi sẽ bị nhận ra ngay lập tức.

"Adamus?" Đó là mẹ tôi. Giọng bà vỡ òa ở âm tiết thứ hai, và với tiếng nói đó chân tôi gần như khuỵu xuống.

Tôi biết bà là một con quái vật. Bà chả muốn gì hơn ngoài việc tận diệt của toàn bộ giống loài Loric và thống trị toàn bộ hành tinh này. Nhưng giọng của bà giáng tôi một cú mạnh: tôi đã nhớ bà. Nhiều hơn là tôi nghĩ.

"Mẹ", tôi nói, cố gắng giữ giọng mình khỏi vỡ òa.

Nhưng đường dẫn liên lạc đã bị tắt.

Bà có lẽ đã bấm báo động. Thông báo cho Tướng quân. Chỉ trong vài phút thôi tôi sẽ bị buộc trên một cái giá, hoặc là bị quẳng vào một cái máng ăn của Piken ...

"Adamus?!"

Lại là giọng của bà. Nó không phát ra từ hệ thống liên lạc.

Tôi đi vòng qua bảng điều khiển và thấy mẹ mình ở phía xa sau cánh cổng. Bà chạy khỏi nhà trên đỉnh đồi. Bà đang mặc mộ cái váy mà bà chỉ mặc khi nướng bánh, chạy xuống đồi trên đôi chân trần. Chạy về phía tôi.

Trong sự giận dữ? Trong sự hoài nghi? Tôi chuẩn bị tình thần cho sự tiến tới của bà.

"Adam!" bà hét lên, ngày càng lại gần hơn, đôi chân trần của bà dẫm lên mặt đường nhựa. Trước khi tôi kịp định thần bà mở tung cánh cửa ở lối đi cho người đi bộ và kéo tôi vào vòng tay của bà, ôm lấy tôi, khóc ròng.

"Đứa con trai đáng yêu của mẹ, liệt sĩ của mẹ ... con còn sống".

Tôi choáng váng. Bà không chào đón tôi với sự giận dữ. Bà chào đón tôi bằng tình yêu.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.