Hành Trình Tìm Kiếm Sam

Lượt đọc: 105 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Tôi được cho phép rời đi để tiếp tục làm việc tại khu giám sát cho tới hết buổi. Tôi giờ chả còn lại chút tinh thần chiến đấu nào trong tôi cả, và bảng xếp hạng của tôi cứ thế tuột dốc không phanh. Thứ mười sáu, thứ mười tám, thứ mười chín, thứ hai mươi. Đúng vị trí cuối cùng.

Tôi biết Tiến sĩ Zakos đã ngay lập tức báo cáo thí nghiệm đã thất bại cho cha tôi, nhưng tôi nghi ngờ hắn dám liều mạng nói ý tưởng của hắn về việc giải phẫu học tâm trí tôi với Tướng quân. Tôi vẫn còn hai ngày nữa ở đây trước khi cha tôi quyết định xem kết quả của tôi có xứng để tôi được sống không. Hoặc là lão sẽ xử tử tôi, hoặc là lão sẽ cho rằng tôi có ích với mục đích chung và cho phép tôi tiếp tục làm việc của một kiểm soát viên. Ồ vui phết nhỉ.

Sau buổi làm việc lại là một bữa tối khố sở khác. Tướng quân đang bận dưới phòng họp của lão, vậy nên chỉ còn mẹ tôi và Kelly. Kelly thì còn chả them nhìn mặt tôi. Khi mẹ tôi đi vào bếp, tôi quay sang nó, cố gắng bắt chuyện. Chúng tôi chả gần gũi gì lắm với nhau từ sau vụ chuyển kí ức gần năm năm trước. Tôi tự hỏi liệu nó có còn nhớ thời gian đó, khi nó ghét Ivan vì trêu chọc và hành xử bạo lực với nó, khi nó vẫn có vẻ thích tôi, đứa anh trai tử tế hơn.

"Không thấy em trong đường hầm", tôi nói. "Mọi thứ ở Nhà trẻ ra sao rồi?"

Nó im lặng, từ từ ăn và cứ nhìn thẳng. Thật khó tin khi một đứa con gái mười bốn tuổi như nó lại có thể có đầy sự thù hận như vậy.

"Kelly, anh xin lỗi nếu làm em xấu hổ khi anh còn sống, khi em phải giải thích rằng thằng anh thảm hại của em đã trở lại -"

"Ivanick đã nói với tôi rồi", nó nói, rít lên với tôi một cách bất ngờ. "Anh ta đã nói cho tôi sự thật về anh. Tôi biết thứ mà Mẹ không biết. Anh là một kẻ phản bội".

Dạ dày tôi như bị trào ngược. Tôi cảm thấy mình có thể nôn hết ra cả bữa tối của mình.

"Vậy nên anh có thể ngừng cố gắng làm lành với tôi. Nó sẽ không xảy ra đâu". Nó đứng dậy khỏi bàn.

"Tôi ước là anh đã chết", nó nói, trước khi chạy lên phòng và đóng sầm cửa lại.

"Cũng chúc em buổi tối tốt lành nhé", tôi nói, mỉm cười đau khổ với chính mình.

Sau bữa tối tôi lên phòng mình. Một không ở đó. Tôi đã chả thấy cô ấy từ tối hôm qua.

Bằng cách nào đó, điều này không khiến tôi ngạc nhiên. Quá trình chuyển kí ức quá nhanh, và nó cũng nhanh chóng bị hủy khiến tôi nghi ngờ nó có hiệu quả trong việc kết nối lại cô ấy với tôi. Có lẽ đó là thứ tôi cảm thấy khi tôi ở bên ranh giới của sự hiểu biết - làm thế nào để giữ cô ấy sống bên trong tôi.

Thật là buồn cười khi nghĩ Zakos đã nghĩ là hắn đang tự cứu mạng mình với Tướng quân bằng cách bảo vệ mạng tôi. Nếu Zakos làm tôi chết, cha tôi có lẽ đã tặng lão một cái huy chương.

Tôi chả có gì để thức khuya cả. Vậy nên tôi đi ngủ sớm.

Trằn trọc trên giường, tôi cân nhắc sự thảm hại trớ trêu mà tôi đang vướng vào. Tôi trở lại đây để cứu người bạn đầu tiên và duy nhất của tôi trên thế giới này, và tôi vẫn thất bại trong việc cứu cô ấy, cũng như khi tôi thất bại trong việc cứu Hannu. Nếu cô ấy vẫn chưa biến mất, cô ấy sẽ sớm như vậy thôi. Và giờ tôi mắc kẹp ở đây, bị cầm tù.

Một mình.

Lại một ngày làm việc mệt mỏi. Tôi chỉ tiến lên được khoảng vị trí từ mười ba tới mười lăm. Thật thảm hại.

Tôi hạn chế dùng mánh "Hủy bỏ" của mình. Sao lại phải bận tâm gây ấn tượng với người khác bởi thứ hạng của mình chứ? Vậy nên tôi thực sự xem mỗi liên kết hiện lên trên màn hình của tôi, dù nó gây ảnh hưởng tới năng suất của tôi. Ít nhất thì nó cũng thú vị hơn là tống các đường dẫn vào một trong hai thư mục một cách thụ động thế kia.

Tôi nhấn vào một đường dẫn.

Cái này dẫn tới một diễn đàn dành riêng cho những độc giả của một tờ báo nào đó được gọi là "Họ Đi Giữa Chúng Ta". Máy chủ của người Mogadorian đã tách riêng một bài đăng với tiêu đề "SỐ TIẾP THEO?" được đăng bởi một người dùng tên TWAUFAN182. Một cuộc hội thoại mở ra khi tôi nhấn vào nó.

Tôi đã đọc TWAU số thứ 3 rất nhiều lần. Làm ơn cho tôi biết khi nào số tiếp theo ra mắt? Cám ơn! ☺-TWAUFAN182

Xin lỗi TWSUFAN. Vẫn chưa có kế hoạch gì cho số #4 cả, nhưng cứ yên tâm là chúng tôi có khá nhiều thông tin cho một số khác. Cám ơn vì đã đọc. -admin

Cái gì? Thông tin nào? Các vị không thể bỏ mặc chúng tôi chờ đợi như thế! Tiếp tục đi! --TWAUFAN182

Thôi nào anh bạn, cho chúng tôi tí gợi ý gì đó đi!!! -TWAUFAN182

Đã hàng tuần trôi qua mà chẳng có chút cập nhật nào cả. Diễn đàn này chết rồi, RIP. LOL. -TWAUFAN182

Cuộc trao đổi đó đã xảy ra cả năm trước. Và rồi, sáng nay ...

Xin lỗi. Khá bận rộn. Chúng tôi đã gặp mặt, đó hoàn toàn là một sinh vật ngoài hành tinh. Một tên MOG thật sự đã bị bắt. -admin

Tôi gần như há hốc mồm vì kinh ngạc. Có những con người ngoài kia đã bắt giữ được một người Mogadorian? Hoặc ít nhất là họ nghĩ đó là một người Mogadorian?

Tôi biết ngay lập tức đó là liên kiết đầu tiên trên máy của tôi thực sự xứng đáng để ném vào thư mục được xếp hạng "EHP". Tôi nhấn vào đường dẫn và kéo nó về phía thư mục "Điều tra" ... nhưng tôi lại dừng lại.

Tại sao tôi lại cảnh báo những người Mogadorian khác tới chỗ những con người kia? Những người mà người Mog sẽ không nghi ngờ gì sẽ bắt và giết họ? Tôi có thể sẽ gặp rắc rối nếu tôi hủy liên kết đó - chắc chắn là có những biện pháp an toàn được cài đặt trong thư mục Hủy bỏ để tránh sai lầm - nhưng tại sao tôi lại phải làm mọi thứ trở nên dễ dàng hơn cho những tên khốn Mogadorian kia? Bằng cách hủy bỏ đường dẫn này, tôi sẽ cứu được một mạng người ... hoặc ít nhất là cũng làm chậm cỗ máy săn lùng của người Mogadorian một vài phút.

Thế cũng đáng.

Tôi không quan tâm tôi sẽ sống hay chết nữa. Nếu Một đã biến mất và tôi thì mắc kẹt trong cái xa hội độc ác này, tại sao tôi lại phải chiến đấu để được sống? Sự hân hoan khi vượt mặt Serkova đã phai mờ; bên cạnh đó, với thứ hạng như hiện giờ của tôi, thuyền đã ra khơi mất rồi.

Tôi vứt nó vào Hủy bỏ.

Chúng sẽ tới bắt mày đấy.

Trong thâm tâm tôi, tôi biết tôi sẽ gánh chịu nhiều thứ khủng khiếp cho việc mình đã làm. Và tôi không quan tâm.

Kệ mịa lũ Mogadorian.

Tôi bắt đầu tống toàn bộ liên kết trên màn hình của mình vào thư mục Hủy bỏ nhanh nhất có thể. Chẳng có giới hạn cho số lượng các liên kết có thể được chuyển tới một màn hình - càng nhiều liên kết được xử lý, càng nhiều hơn được chuyển đến - vậy nên trước khi tôi nhận thức được điều đó tôi đã hủy được hơn ba trăm liên kết vào thư mục Hủy bỏ.

Tôi đang gây ra một mớ lộn xộn khủng khiếp cho hệ thống của chúng. Đồng hồ điểm thời khắc một giờ đã trôi qua. Đã có bao nhiêu liên kết không qua kiểm duyệt mà tôi có thể vứt vào thư mục Hủy bỏ trước khi chúng biết? Nhân tiện thì, bao lâu trước khi hành động chôn vùi-bằng chứng phản loạn của tôi bị phát hiện?

Tôi cảm thấy hân hoan.

Bảng xếp hạng hàng giờ xuất hiện. Tôi đã hủy bỏ 611 liên kết. Điều tra 0. Độ chính xác tạm thời của tôi ở mức 11 phần trăm đáng buồn cười. Nhưng vẫn chưa hết, như thể là một sự nhạo báng cho toàn bộ thuật toán trong hệ thống xếp hạng, tôi đứng ở vị trí đầu tiên.

"Cái quái gì vậy, Adamus!", Serkova như sủa lên với tôi. Những kẻ khác cũng quay lại nhìn tôi, toàn bộ hoạt động trong khu kiểm soát bị đình trệ. Không ai biết phải làm gì trước màn xõa toàn tập này của tôi. "Mày bị điên đấy à?"

Tôi mỉm cười với Serkova, đang choáng váng trước hành động kì lạ của tôi. "Ừ, tao nghĩ tao bị thế đấy".

Và rồi một hồi chuông cảnh báo vang lên.

Tôi nghe thấy tiếng những bước chân nặng nề chạy xuống khu làm việc: những tên lính được cử đi từ Sở Chỉ huy.

"Mày xứng đáng nhận lấy những gì sắp xảy tới cho mày", Serkova nói, nhổ xuống trước mặt tôi.

Tôi bỏ chạy.

Tôi né vào khu đường hầm phía Tây Nam để nhìn đám lính đang tới, dẫn đầu bởi Tướng quân. Chúng trông có vẻ đang cáu.

Nếu tôi buộc phải chết, tôi sẽ biến nó thành một thứ đáng để nhớ tới. Tôi chạy thẳng tới đám lính đang tiến tới ... và rồi dừng ngay trước cửa phòng thí nghiệm của Zakos.

"Chào Cha", tôi nói, châm chọc Tướng quân. "Con làm gì sai à?"

"Mày biết mày đã làm gì rồi đó", lão gầm lên với tôi. Hắn ra hiệu cho đám lính bắt lấy tôi.

Tôi chống cự, vung tay loạn xạ, hét lên to nhất có thể. Lũ Mogadorian gần như không biết phải làm gì trước kiểu chống cự không đàng hoàng cho lắm như vậy. Tôi có thể thấy được cha mình cứng người lại trong xấu hổ như thế nào.

Đám lính cuối cùng cũng tìm được cách khóa lấy tôi, nhưng sự huyên náo đã thu hút sự chú ý của Tiến sĩ Zakos. Hắn bước ra đường hầm, đúng lúc đám lính đang kéo tôi đi, có lẽ là để làm mồi cho một con Piken đang đói nào đó.

Trong một thoáng tôi đã lo rằng kế hoạch của mình đã thất bại, nhưng rồi tôi nghe thấy tiếng Zakos, vọng lên từ phía cuối đường hầm.

"Tướng quân! Đợi đã!".

Cha tôi dừng lại để nghe xem Zakos có gì để nói.

"Nếu tôi có thể mạo nguội ... tôi có thể dùng mạng con trai ngài đổi lấy thứ gì đó hữu ích".

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.