Just Be Friends

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 72 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

Thế nhưng, khi giờ học bắt đầu, tôi buồn hơn dự tính vì không được nhìn dáng vẻ của Sou trong lớp nữa.

Nghĩ lại, kể từ sau ngày trở thành bạn gái Sou, không có ngày nào trong lớp mà tôi không ngắm nhìn cậu ấy.

Tôi chắc chắn cái tôi thích nhất là Sou trong bộ đồng phục ngồi học trên lớp.

Không có Kanon trong lớp, cảm giác thật kì lạ.

Giữa giờ học, cuối cùng cũng có tin nhắn của Sou tới, bù cho việc không thể thấy được người thật.

Có lẽ Sou khi ấy cũng có chung cảm giác với tôi.

Để khỏa lắp nỗi buồn không được thấy nhau, mỗi lần tới giờ nghỉ là tôi và Sou đều gặp nhau ngoài hành lang.

Thỉnh thoảng, trong giờ nghỉ trưa, chúng tôi cũng ăn cơm cùng nhau trong vườn trường.

Nói là vậy, nhưng hầu như Sou chẳng ăn cơm bao giờ, mà chỉ ăn món bánh mì sô-cô-la đang rất được ưa chuộng.

Sô-cô-la dính đầy miệng, Sou nói như độc thoại “Tớ á, tớ thích mấy món có màu nâu giống cơm thịt bò hay sô-cô-la ấy”.

“Tớ thì có lẽ thích mấy món màu trắng hơn”.

Tôi chưa từng để ý tới màu sắc của thức ăn, nhưng nghĩ lại mới thấy mấy món tôi thích như kẹo bông, sữa, bánh mì ngọt nữa, toàn là màu trắng.

“Ừ, Kanon hợp với màu trắng mà”.

Tôi trả lời nghiêm túc mà lại thành trò đùa rồi. Tự nhiên Sou lại cười như vui lắm.

Phút chốc bữa ăn trưa kết thúc, sau đó như đã thành thói quen, hai đứa nằm nghiêng trên bãi cỏ trong sân, chia nhau mỗi đứa một bên tai nghe, cùng nhau nghe từng bài hát trong máy nghe nhạc.

“Kanon rành về âm nhạc nhỉ. Chắc cậu có chơi nhạc cụ gì đúng không?”

Một ngày nọ, Sou vừa sờ sờ cái máy nghe nhạc của tôi, vừa thắc mắc.

“Ừm... Tớ biết chơi ghi-ta, một chút thôi...”.

Dù bối rối nhưng tôi cũng lí nhí trả lời.

Ngày tròn mười bốn tuổi, tôi được bố tôi tặng cho cây đàn ghi-ta mà bố đã chơi ngày xưa, kể từ đó tôi âm thầm chơi ghi-ta trong phòng, và đó cũng là sở thích duy nhất của tôi.

Nhưng mà, tôi chỉ tìm nhạc phổ trên mạng, rồi đánh những nốt tùy tiện, chứ không phải là tài năng đáng để đem ra khoe thiên hạ đâu. Nếu so sánh với tranh vẽ thì nó chẳng khác nào mấy bức tranh vẽ nguệch ngoạc linh tinh.

Vì vậy, tôi không tiết lộ chuyện này với ai, và hoàn toàn không có ý định nói cho Sou biết.

“Ồ. Tớ muốn thử nghe Kanon đánh ghi—ta quá”.

Bởi tôi biết ngay là cậu ấy sẽ nói vậy mà.

“Không chơi đâu, xấu hổ lắm”.

Tôi cật lực từ chối, xoay lưng về phía Sou.

“Vậy, tớ muốn chụp hình, ở nơi Kanon chơi đàn ghi—ta”.

Thế nhưng, Sou lại áp sát hơn nữa để ghé nhìn mặt tôi.

Tôi giật mình theo nhiều nghĩa bởi lời nói và hành động của Sou. Tôi đột ngột bật dậy, lại đưa lưng về phía Sou lần nữa.

Trên váy và áo sơ mi dính đầy cỏ, tuy nhiên chẳng ai lại để ý mấy thứ tiểu tiết ấy đâu, kể cả tôi.

Với lại, đồng phục bị bẩn một chút cũng hay, nó là bằng chứng của tuổi thanh xuân mà.

“...Nếu cậu chụp cho tớ thật ngầu thì được”.

Tôi để mặc cỏ dính trên người, lưng vẫn quay về phía Sou khẽ nói.

Thật sự, tôi không thích chơi ghi—ta trước mặt Sou. Nhưng tôi lại muốn được Sou chụp hình cho.

Tôi rất muốn biết trong mắt Sou, hình dáng của tôi trông như thế nào.

“Ừ”.

Vì đang quay lưng về phía Sou, nên lúc đó tôi không biết Sou có vẻ mặt ra sao.

Nhưng giọng của Sou nghe ra rất vui vẻ.

ust Be Friends Nguyên tác: Dixie Flatline ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du — Mặc Nhiễm — Xù Kute Xuất bản: NXB Văn Học 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Chiren Kina

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.