Ngày qua ngày, nửa năm trôi qua, đây là mùa xuân thứ hai kể từ ngày lên Tokyo. Chúng tôi đã trở thành sinh viên năm hai đại học, tháng Sáu toàn là những cơn mưa đáng ghét đang dần đến cuối mùa.
—Những nỗi buồn không thể giải tỏa bắt đầu chất chồng trong tim tôi khoảng thời gian này.
Xin lỗi Kanon. Hôm nay học thao tác trong phòng tráng film xong anh mới về, em ăn cơm trước đi nhé.
Em hiểu rồi. Anh học tốt nhé.
Tôi nói dối như thế không biết bao nhiêu lần rồi nhỉ?
Mỗi lần nhận được tin nhắn mở đầu bằng lời xin lỗi là trong lòng tôi lại dâng lên một nỗi buồn y như lớp màng nổi trên bề mặt của ly sữa đun nóng vậy.
“Hàa......”.
Dạo này tôi có thói quen thở ngắn than dài vào buổi tối rồi.
Vì căn phòng vắng bóng Sou ngột ngạt và cô độc quá, tưởng như đang ở bên trong một quả bóng bị bịt kín.
Từ khi lên năm hai, Sou luôn về nhà vào cái giờ mà tôi đã ngủ mất rồi. Lí do là vì Sou phải ở lại trường học thực hành cho tới tối khuya.
Bài tập ở trường của Sou tất nhiên cũng có nhiều giờ phải nộp báo cáo giống bao trường đại học thông thường khác, nhưng cái chính nhất hẳn là phải tạo ra được một tác phẩm. Vì thế, để làm ra một tác phẩm thỏa mãn được yêu cầu thì có bao nhiêu thời gian cũng không đủ. Tôi không rành lắm nhưng cũng biết rằng có rất nhiều việc chỉ có thể làm ở trường mà thôi. Nên hồi năm nhất, Sou vẫn thường là người đi học về sau.
Nhưng dù có trễ cỡ nào thì hồi năm nhất, Sou vẫn luôn về nhà trước 8 giờ tối. Lúc đó có lẽ giờ học căn bản nhiều, bài tập chủ đề ít, nhưng chắc chắn Sou luôn khăng khăng muốn về nhà sớm với tôi.
Tôi cũng vậy, dù có nhiều lời rủ rê, nhưng tôi không tham gia câu lạc bộ nào vì tôi không muốn giảm bớt dù chỉ một giây thời gian ở bên Sou.
Bởi vì tôi không cần bạn bè gì hết.
Với tôi, chỉ cần mỗi ngày được ở bên Sou là đủ, chỉ thế thôi là đủ.
Việc tôi thích nhất trên đời là nói “Mừng anh đã về” và chào đón Sou, mỗi khi Sou vui mừng vì được về nhà.
Tôi thích khoảnh khắc Sou rạng rỡ nói với tôi “Anh về rồi đây”.
Và khoảng thời gian hạnh phúc nhất là khoảng thời gian tôi và Sou cùng nhau trải qua trong căn phòng này, như thể trên thế giới này chỉ còn hai người chúng tôi mà thôi.
Khi ăn cơm xong, chúng tôi sẽ lại nắm tay nhau cùng xem DVD mà hai đứa đã mượn, trao nhau những nụ hôn vui đùa, thỉnh thoảng chúng tôi ôm ấp nhau trong căn phòng tối om.
Bàn tay của Sou lúc nào cũng lạnh, nhưng lại rất ấm áp.
Tôi sinh ra là để sống cùng Sou trong căn nhà nhỏ này.
Thời gian cùng trải qua cùng Sou trong căn nhà nhỏ này chính là tất cả tuổi mười chín của tôi.
(Nhưng mà, có lẽ Sou đã khác rồi)
Hai tháng trước, ngay khi bước vào năm hai, Sou hưng phấn thông báo “Anh đã vào được lớp của thầy rồi”, chính là vị nhiếp ảnh gia mà lúc trước Sou nói rất thích. Nên e rằng Sou bây giờ đang toàn tâm toàn ý vào việc chụp hình nhiều hơn cả trước kia, chắc chắn tâm trí chỉ toàn các tác phẩm mà thôi.
Chuyện đó không cần hỏi từng li từng tí, nhìn Sou thôi là tôi đã hiểu rồi.
“Sou chắc không về sớm đâu......”.
Tôi lẩm bẩm và nhìn chằm chằm vào tấm hình của hai đứa chụp trên cánh đổng hoa hướng dương, tôi đã cài nó làm hình nền suốt từ mùa hè năm ấy.
Hồi tưởng lại thì lúc đó mới chỉ cách đây hai năm trước thôi.
Vậy mà không hiểu sao tôi lại thấy như đã là chuyện từ xưa xưa lắm rồi.