Một ngày Chủ Nhật giữa tháng Sáu, tôi và Sou ráng đợi cho tới khi trường học không còn một ai.
Chúng tôi quay trở lại lớp học lặng im như tờ, mờ tối do bầu trời bị mây đen xám xịt bao phủ.
Đúng như lời hứa, ngồi trước mặt Sou đã chuẩn bị sẵn máy ảnh, tôi gảy cây đàn ghi—ta Les Paul nối với bộ âm ly cỡ nhỏ đem từ nhà theo, đàn phát ra thanh rất âm êm ái.
Dù tôi chơi được ghi—ta nhưng hát lại là chuyện khác, kì quái ở chỗ, mặc dù lỡ để lọt mấy âm sắc vụng về nhưng tôi lại không căng thẳng mấy, tất cả là nhờ Sou nhìn tôi suốt qua ống kính máy ảnh.
“Bài hát này hay ghê”.
Sau khi chơi hết ba bài tôi đã cất công luyện tập cho ngày hôm nay, Sou rời mắt khỏi ống kính và nói.
“Ừ. Bài này đang hot trên Niconico Douga đó”.
Tôi kẹp miếng gảy đàn màu xanh lơ vào giữa mấy dây đàn và nói.
“Ủa, Kanon có xem Niconico Douga à?”.
“Ừ, lâu lâu có xem. Trên đó có nhiều bài hay lắm”.
“Ồ. Tớ cũng phải xem thử mới được”.
“Ừ. Chắc sẽ có bài mà Sou thích”.
“Tên bài hát là gì?”.
Sou nhìn chăm chú vào mắt tôi và hỏi.
Đúng lúc đó.
Ràooo...... không cần nhìn ra cửa sổ cũng biết, hàng ngàn giọt mưa to lớn từ trên trời đồng loạt rơi xuống, âm thanh rào rào bao trùm lên lớp học.
“Ừm, tên là [Just Be Friends]”.
Tôi nhìn lại vào mắt Sou, trả lời trong tiếng tiếng mưa rơi có phần đáng sợ kia.
Đó là bài hát do cô ca sĩ ảo có mái tóc màu hồng hát, dạo này tôi đã lọt hố cô ấy rồi.
Cô ca sĩ ảo đó có giọng hát hơi khàn khàn đặc trưng, tiếng hát có vẻ khó nhọc.
“Chỉ là bạn thôi à?”.
Một lúc sau, Sou hỏi lại.
“Nếu dịch sát nghĩa thì là vậy đúng không?”.
Vì tôi không để ý lắm tới phần lời tiếng Anh, cả tên bài hát nữa, nên trả lời hơi mơ hồ.
“Có lẽ là bài hát về chia tay hả?”
Sou hỏi tiếp.
“Ừm. Hình như nội dung bài hát là mặc dù không muốn chia tay nhưng lại phải chia tay”.
Tôi vừa nhớ lại lời bài hát, vừa trả lời.
Phản chiếu trong mắt tôi, trời mưa ngày càng lớn ở thế giới bên kia tấm rèm ố vàng.
“Hừm, sao mà phải khổ vậy chứ?”
Sou nói thì thầm hòa lẫn với tiếng mưa như trút nước ngoài kia.
“Mặc dù không muốn chia tay nhưng lại phải chia tay, trên đời có mấy chuyện như vậy không nhỉ?”
Tôi cũng thì thầm nói lại bởi giọng nói bị tiếng mưa át đi. Vì câu hỏi này, Sou trả lời cũng được mà không trả lời cũng được.
“Tớ không biết”.
Nhưng Sou lại đáp lại ngay lập tức.
“Vậy à”.
Tôi gật đầu.
Bởi vì sự thật là tôi cũng không hiểu.
Không muốn chia tay mà lại phải chia tay, mấy thứ như vậy thật khó hiểu.
“Tớ không thể tưởng tượng ra một tương lai phải xa cách Sou đâu”.
Hơn nữa, nhất định sẽ không có một phần trăm cơ hội nào cho cái tương lai phải chia tay Sou đâu.
“Tớ cũng không thể tưởng tượng được”.
Tức thì Sou cũng nói dứt khoát, nở nụ cười rồi đứng dậy.
Và rồi, Sou tiến lại gần tôi đang ôm cây ghi—ta ngồi trên chiếc ghế được kê sát bên cửa sổ, đặt một nụ hôn dài nhưng chỉ là chạm môi khẽ khàng.
Đây là nụ hôn thứ hai của tôi và Sou.
(Thời gian ơi, xin hãy ngừng trôi)
Trời bên ngoài vẫn mưa như trút nước. Trong lớp học, tôi vừa ghì chặt lấy đồng phục của Sou, vừa cầu nguyện như vậy.