Just be friends Alls we gotta do
(Những điều chúng ta có thể / Chỉ là làm bạn mà thôi)
Just be friends It’s time to say goodbye
(Vì vậy, Thay cho lời tạm biệt / Chúng ta hãy làm bạn nhé)
Bài hát đang phát trong tai nghe kết nối với chiếc điện thoại di động chính là ca khúc mà tôi yêu thích từ thời học cấp ba.
Thời ấy, tôi vẫn chưa hiểu được ý nghĩa của bài hát này.
Tôi chỉ hứng thú với giai điệu của ca khúc do cô ca sĩ ảo với chất giọng khàn hát mà thôi.
Nhưng giờ đây, tôi đã hiểu.
Hiểu rõ tới mức đau đớn.
Bài hát buồn như vậy mà sao lại gợi cho tôi nhớ về toàn những kí ức hạnh phúc.
(Kỳ lạ thật)
Và bất cứ lần nào khi nghe bài hát này, tôi đều nhớ tới Sou, giống như chuyến du hành ngược thời gian trở về ngày xưa ấy.
Tôi nhớ mình đã từng rất yêu Sou, yêu đến nghẹn thở.
Trước khi tốt nghiệp đại học một chút, tôi đã hẹn hò với Masaki.
Mặc dù vậy, từ ngày Sou đi du học, ngoài giờ Tâm lí học ra, hễ có thời gian rảnh là Masaki lại nói “Ở cạnh Kanon tớ mới yên tâm”, và rồi cậu ấy luôn luôn ở bên cạnh tôi. Vì thế mà chẳng hay từ lúc nào, tôi đã thấy việc chúng tôi đi cùng nhau là lẽ tất nhiên.
Nhưng Masaki không làm hồi sinh trái tim đã trống rống của tôi một cách đột ngột, mà cậu ấy lấp đầy nó từng chút, từng chút một. Giống như hâm nóng trái trứng gà vậy.
Chia tay Sou được hai năm, tôi quyết định tháo chiếc nhẫn đã đeo cùng Sou suốt thời gian qua mà mãi tôi chưa thể tháo ra được. Đó cũng là lúc tôi được tỏ tình.
Masaki làm bộ mặt nghiêm túc hiếm thấy và nói: “Tốt nghiệp rồi, chúng mình vẫn ở bên nhau được không?”.
“Được”.
Tôi đáp lại.
Tất nhiên tôi rất vui mừng.
Nhưng chắc hẳn nếu không phải vào thời điểm ấy, thì tôi đã không thể tươi cười gật đầu được rồi. Bởi vì dù tôi có làm gì, không biết bao nhiêu lần hễ cứ nhắm mắt lại, là kí ức về Sou lại hiện ra.
Hiện giờ đối với tôi, Masaki là sự tồn tại giống như không khí vậy.
Cậu ấy chỉ luôn dịu dàng ở bên cạnh tôi như chuyện đương nhiên, tới mức tôi quên mất cậu ấy đang ở đó.
Khi ở bên Masaki, trái tim tôi không đập thình thịch như sắp vỡ.
Nhưng Masaki đã dạy cho tôi biết rằng, tim chỉ đập thình thịch không thôi thì chưa phải là tình yêu.
Và, cậu ấy cũng dạy cho tôi biết rằng, tình yêu là thứ như thế nào.
(Chắc Masaki phải ở lại làm thêm nữa rồi)
Đứng giữa trời lạnh, tôi chắp hai tay lại, thổi hơi vào để giữ ấm, nhìn tháp đồng hồ trong nhà ga.
Hai mươi mốt giờ bốn mươi.
Đã quá giờ hẹn hôm qua mười phút rồi.
Tối nay, cả thế giới mừng lễ Giáng Sinh, tiếc rằng lại là ngày thường, nên cả tôi và Masaki đều không được nghỉ, nhưng...
Giáng Sinh mà, mình làm gì đó ra dáng Giáng Sinh đi.
Vì tối qua Masaki đã gửi tin nhắn như thế.
Vậy, em muốn xem lễ hội ánh sáng ở ga Tokyo.
Nên tôi đã trả lời như vậy.
Thế nên nơi tôi đang đứng hiện tại là nơi tôi đã được Sou dẫn tới vào mùa đông đầu tiên khi tôi mới lên Tokyo.
Bỗng dưng hôm nay tôi lại muốn đến đây.
Đúng hơn là cảm thấy không đi không được.
Có Masaki đi cùng hay không thì hôm nay tôi cũng sẽ tới đây.
Chắc do hôm qua tôi đã thấy được bức ảnh cánh đồng hoa hướng dương trong nhà ga, hoặc chắc là do tôi muốn xác nhận xem chuyện tới nơi này với Sou có phải là chuyện đã thuộc về quá khứ trong tôi hay không.
Tôi vừa đọc lại kí ức vừa nhìn xung quanh để thu thập những mảnh vụn trong quá khứ.
Và rồi, ngay lúc đó.
Quá khứ hiện ra rõ ràng ngay trước mắt tôi một cách kì lạ.
Tôi còn nghĩ là mình nhìn nhầm.
Nhưng nó thực sự đang ở đó.
Sou đang đứng đó, không phải là những mảnh vụn kí ức của quá khứ.
(Sou—)
Tôi chợt gọi cái tên đó trong lòng, hoa mắt khủng khiếp, tôi như sắp lịm đi ngay tại đó.
Vì đó là dáng hình của Sou mà bốn năm rồi tôi không gặp.
Nhìn cậu ấy không có gì thay đổi so với hồi hai đứa mới gặp nhau. Nhưng chắc rằng, mọi thứ đã đổi khác như chưa hề có gì thay đổi.
Một lát sau, mắt chúng tôi từ từ gặp nhau giữa dòng người qua lại.
Tôi và Sou cùng nhìn nhau đắm đuối một lúc lâu như thể thời gian đang ngừng trôi— hay như thể thời gian đang quay ngược lại.
Tôi chưa bao giờ quên ánh mắt đó của Sou kể từ lần đầu tiên gặp cậu ấy.
Vậy nên, đột nhiên tôi có cảm giác như chúng tôi vừa mới gặp nhau ngày hôm qua.
Ảo giác ấy làm tim tôi rung lên như muốn chạy lại gần và nắm lấy tay cậu ấy ngay lập tức.
“Em khỏe không?”
Sou tiến về phía tôi, hơi mỉm cười hỏi.
“Em khỏe”.
Tôi gật đầu, nhìn thẳng vào mắt Sou.
Tôi có rất nhiều điều muốn nói với Sou.
Nhưng giờ chúng đã không còn là điều nên nói với Sou nữa rồi.
“Sou đang làm việc hả......?”.
Tôi hỏi.
Trên cổ Sou đeo một chiếc máy ảnh còn lớn hơn chiếc cậu ấy hay đeo theo hồi còn là học sinh.
“Ừ. Kanon thì sao?”
Sou đáp bằng giọng nói không khác với ngày xưa.
Kanon— trái tim tôi bồi hồi khi nghe cậu ấy gọi tên mình sau bốn năm.
“Em...... đang có hẹn”.
Tôi đáp lại hơi ngập ngừng.
Nhưng dường như Sou biết, người tôi đang chờ là người yêu mới, dù tôi không nói gì cả.
“Vậy à”.
Sou nói với giọng hơi buồn.
—Sau đó là vài phút trầm mặc kéo dài như cả thế kỷ.
Trong thời gian ấy, chắc chắn cả tôi và Sou đều nhìn thấy những cảnh tượng giống nhau trong ký ức.
“A...... hôm qua, em đã thấy hình của Sou trên tấm bảng quảng cáo trong nhà ga. Tấm hình chụp cánh đồng hoa hướng dương, nhìn qua một chút em đã biết, đó là hình Sou chụp”.
Tôi cố hết sức nói một cách đầy tự mãn để phá vỡ cái khoảng lặng mà nếu cứ để im như thế này, chúng tôi sẽ đưa nhau quay trở lại quá khứ mất.
Tôi đã định ra vẻ tươi cười để nói, vậy mà như thể có cái gì đó đang tan ra, trước mắt tôi như được phủ một màn sương mỏng.
“Vậy à...... em đã thấy rồi à. Hãng quảng cáo nhờ anh chụp thứ gì đó liên quan tới phong cảnh thiên nhiên. Từ đó tới giờ anh đã thấy đủ mọi phong cảnh đẹp. Nhưng anh nhận ra, chỉ có cánh đồng hoa hướng dương đã cùng ngắm với Kanon ngày ấy mới là cảnh mà anh thích nhất”.
Sou nói, mỉm cười đầy khó nhọc.
Thay vì trả lời, tôi chỉ nhìn vào mắt Sou và mỉm cười lại.
Tôi không biết phải nói gì vào lúc này, mỉm cười được như vậy đã là cố gắng lắm rồi.
Tim tôi đang đập lên từng tiếng thình thịch, thình thịch, như muốn vỡ tung ra.
Đó là âm thanh của tình yêu mà tôi không thể nào quên được cho đến hết đời.
Này Sou—, tại sao những đêm không có Sou, em lại buồn bã đến thế.
Đối với em lúc ấy, thời gian không có Sou dài như vô tận.
Em tưởng như nó sẽ kéo dài mãi mãi không đến hồi kết.
Dài đến nỗi tim em dường như sắp vỡ tan.
Nếu là bây giờ, chắc em sẽ không buồn như thế.
Chắc em cũng sẽ không cảm thấy thời gian dài như thế.
Và đêm ấy, có lẽ em sẽ có thể lựa chọn một cách khác tốt hơn.
Nhưng chuyện đó giờ đây, dù có thu nhặt bao nhiêu mảnh vụn kí ức từ quá khứ đi nữa, thì cũng giống như những cánh hoa tàn đã rơi rụng sẽ không có cách nào để nở lại thành hoa một lần nữa.
Thời chúng tôi còn mặc đồng phục, tôi thật sự rất muốn có thể được ở bên Sou suốt đời.
Mặc dù ý nghĩa của câu “còn yêu nhưng lại phải chia tay” khá mơ hồ, nhưng tôi đã có suy nghĩ y như vậy.
Chắc chắn, chắc chắn trái tim tôi lúc đó đã có lựa chọn đúng đắn nhất.
Nhưng hiện thực là vô thường.
Con người có từng thế giới cho từng quá trình trưởng thành của mình.
Như thế, trong cùng một thế giới, sẽ có người sống chỉ biết yêu thôi.
Đó là do từ đầu, người ấy đã biết mình sẽ buồn khi yêu một người có thế giới quá khác biệt với thế giới của mình.
Thời còn ngồi trên ghế nhà trường, thế giới của tôi và Sou giống nhau.
Chúng tôi ngắm nhìn những khung cảnh giống nhau.
Nhưng qua một năm kể từ ngày chúng tôi chuyển lên thành phố này, từ lúc nào Sou đã bắt đầu sống trong thế giới khác.
Vì vậy, bất thình lình chỉ còn mình tôi bị bỏ lại trong căn phòng ấy.
Thế nhưng, chuyện đó bây giờ cũng chẳng quan trọng nữa.
Bởi vì trong tim tôi chỉ còn lại những kí ức đẹp đẽ về cậu ấy.
Và những kí ức ấy sẽ mãi mãi được đặt trong chùm bóng bay cứng đầu không bao giờ vỡ cho tới mãi về sau.
Đúng lúc đó, tôi thấy Masaki đang chạy tới từ hướng đối diện.
“Thôi, chào em nhé”.
Tôi vô thức để lộ vẻ mặt nửa ngạc nhiên nửa mừng rỡ như người mình mong ngóng vừa xuất hiện.
Sou nói, như đã để ý thấy bộ dạng đó của tôi.
Rồi cậu ấy quay lưng về phía tôi, bước đi ngang qua Masaki đang chạy tới, Sou biến mất giữa dòng thành phố chiếu sáng lung linh.
“Xin lỗi....... Anh tới trễ, không rời công việc được. Em có lạnh không?”
Masaki vừa thở gấp vừa nói.
“Không lạnh, em không sao”.
Tôi lắc đầu trả lời, cũng là để giải thoát khỏi quá khứ khó buông bỏ đang dâng trào khắp cõi lòng, giống hệt như biểu cảm của Sou lúc ấy.
“Mà vừa nãy...... không phải em bị trêu chọc đấy chứ......?”.
Có lẽ Masaki đã thấy tôi và Sou từ xa, nên trong giọng cậu ấy có chút lo lắng.
“Ngốc. Chỉ là bạn thôi”.
Chẳng biết vì sao tôi lại để lộ ra vẻ mặt như sắp khóc nên tôi cố cười, nắm chặt lấy tay Masaki và trả lời.
Trong thế giới rộng lớn này, có lẽ từ giờ trở đi tôi và Sou sẽ không bao giờ đi ngang qua nhau lần nữa.
Nghĩ vậy, tôi lập tức muốn hét lên thật to tên của Sou. Để rồi tôi sẽ chạy đến bên anh ấy, nói với anh ấy rằng “Em yêu anh”.
Nhưng, tôi không ngoảnh đầu lại nữa.
Vì đối với tôi bây giờ, tương lai bên cạnh Masaki mới là chuyện quan trọng nhất. Tôi biết rằng, nếu tôi ngoảnh lại, thì giấc mơ ấy sẽ trở thành hiện thực, giống như mọi ma thuật mộng mị đều bị tan biến vậy.
—Nhưng mà... thật sự tận sâu trong trái tim, tôi luôn nghĩ rằng.
Chỉ một lần thôi,
Nếu được thỏa ước nguyện dù chỉ một lần thôi,
Em ước được quay lại ngày hôm ấy,
Em sẽ đến để gặp anh của ngày hôm ấy.
Gặp Sou của mùa hạ năm ây, đang cười giữa cánh đồng hoa hướng dương—.
—Just be friends.