Cùng ngày hôm đó, chiếc sofa được chuyển tới nhà chúng tôi.
Cửa hàng còn miễn phí cả phí giao hàng nữa, sau khi hết giờ làm việc, ông chủ đã đích thân chuyển nó tới trước cửa chung cư của chúng tôi bằng một chiếc xe tải nhẹ.
“Cám ơn chú nhiều ạ”.
Chúng tôi đồng thanh nói cảm ơn, sau đó cả hai sử dụng cái thang máy hẹp, cùng khiêng chiếc ghế lên nhà, đặt vào chính giữa căn phòng chỗ có thể xem được tivi rõ nhất.
“Dễ thương quá”.
Sau một hồi khiêng vác mệt mỏi, hai đứa cùng lúc thở phào, tôi liền ngồi lên ghế.
“Ừ, căn phòng sáng sủa hẳn ra”.
Sou cũng ngồi xuống đầy thỏa mãn và đáp lời.
“Từ hôm nay, hai đứa mình sống chung rồi”.
Tôi nói với đôi chút căng thẳng, chuyện này mặc dù là hiện thực, nhưng không hiểu sao tôi lại thấy nó quá rời xa thực tế.
“Phải rồi. Mặc dù giống như là đang mơ vậy”.
Sou cũng nói cùng tông giọng với tôi.
Tôi nhìn lướt qua Sou.
Góc nghiêng gương mặt Sou sao mà đẹp quá. Tôi sợ nếu mình giơ tay ra, e rằng gương mặt Sou sẽ tan biến mất.
“Không phải là mơ nhỉ?”.
Tôi hỏi, nhìn chằm chằm vào gương mặt nghiêng của Sou, dù đã qua mấy năm rồi, nhưng vẫn thấy mong manh sương khói như ma thuật vậy.
“Không phải là mơ đâu”.
Sau quay sang nhìn tôi, nở nụ cười như mọi khi và ôm tôi thật chặt như để bao bọc cả thân thể tôi vậy.
Được Sou ôm, tôi khẽ nhắm mắt lại.
(Cứ như là mơ vậy)
Quả thật tôi đã nghĩ như vậy, ngoại trừ chiếc ghế sofa mới mua thì tất cả những gì còn lại trong căn phòng đều giống như không có thật.