Cứ thế tới nay đã nửa năm, ngày nào tôi cũng vùng vẫy rã rời trong những giấc mơ đơn sắc ấy.
Ngày qua ngày, những đêm vắng Sou tăng dần lên, mỗi khi đêm xuống là tôi thấy mình bị cả thế giới bỏ rơi.
Và mỗi lần tôi hít thở là mỗi lần nỗi buồn chất chứa trong tim lại phình to ra. Nếu nỗi buồn đó mà được chứa trong bong bóng, thì chẳng biết phải bao nhiêu quả mới đủ để chứa nữa.
Số bong bóng sẽ không ngừng tăng lên tới lúc ngập tràn cả căn phòng này và làm chính tôi nghẹt thở.
Nhưng tôi không biết cách nào để giảm số bong bóng đó xuống được. Vì dù có làm cách nào, những quả bong bóng cũng chẳng thể nổ.
Những quả bong bóng chất chứa đau buồn ấy ngay từ đầu đã không được tạo ra bởi cách thông thường rồi, nhưng tôi lại không biết làm cách nào để ngừng nghĩ tới Sou nữa.
Làm sao tôi biết được chứ.
Bởi vì trong trái tim tôi, tất cả chỉ có “yêu Sou” mà thôi—.