Tới cổng Nam, vừa chạy tới chỗ soát vé, tôi đã thấy bóng dáng của Sou.
“Kanon”.
Sou cũng thấy tôi gần như cùng lúc rồi gọi tên tôi.
Đã được gọi tên bao nhiêu lần rồi mà giờ tôi lại thấy giật mình, vì hình như đã lâu lắm rồi chúng tôi mới hẹn nhau ở ngoài thế này.
“Xin lỗi em vì đường đột”.
Sou nắm lấy tay tôi, thở ra khói trắng.
“Không sao mà”.
Tôi lắc nhẹ đầu.
Hơn hết, Sou nói là đi mua đồ, vậy rốt cuộc cậu ấy đã lang thang bên ngoài bao lâu rồi. Tay của Sou lạnh quá.
“Anh có một thứ muốn cho Kanon xem”.
Sou đan mấy ngón tay lạnh giá vào tay tôi rồi nói.
“Thứ muốn cho em xem?”.
“Ừ, đi đường này”.
“Ừ”.
(...Cái gì thế nhỉ?)
Sau đó, giống như lần đầu tiên nắm tay nhau, tim tôi đập mạnh khủng khiếp, mặc cho Sou kéo tay tôi đi tới một nơi mà tôi không hề biết tới.
Nhưng mà chỗ đó cũng chỉ cách nhà ga có một phút đi bộ mà thôi.
“Tới rồi, em nhìn bên phải đi”.
Nghe lời Sou, tôi lập tức quay sang bên phải, tức thì tôi tưởng như mình đang lạc vào thế giới khác vậy. Hàng cây cối nhiều tới mức không đếm xuể bên vệ đường đang phát ra ánh sáng màu vàng nhờ những bóng đèn điện treo trên cây.
“Ôi......”.
Tôi chợt thốt lên trước khung cảnh ảo mộng ấy.
Và không hiểu tại sao tôi lại nhớ về cánh đồng hoa hướng dương ngày trước.
Hai thứ hoàn toàn chẳng liên quan đến nhau, vậy mà không biết vì đâu tôi lại thấy chúng giống nhau vô cùng.
“Anh muốn cho em thấy Tokyo cũng có cảnh đẹp đáng xem”.
Sou vừa nói vừa nhìn đăm đăm vào điểm cuối của ánh sáng phía xa xa. Có lẽ khi đó Sou cũng đang nhớ tới cánh đồng hoa hướng dương ngày xưa ấy.
“Ừ, tuyệt lắm. Em chưa từng thấy vẻ đẹp nào thế này”.
Tôi nói.
Tất nhiên là không phải nói dối.
Quần thể ánh sáng nhân tạo ấy thật sự rất đẹp, từ trước tới nay tôi chưa từng được thấy lần nào.
Nhưng có điều, chắc chắn là nếu xem cùng với Sou thì tất cả mọi thứ trên thế gian đều trở nên xinh đẹp hết.