Just Be Friends

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 104 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

“Tuyệt thật, nhỉ!!”.

Chúng tôi lần tìm được nơi muốn đến, đứng trước cảnh tượng hoa hướng dương bạt ngàn trải dài khắp nơi, Sou mê mẩn thốt lên.

“Ừ, tuyệt thật phải không?”

Vốn không phải chỉ mình tôi biết chỗ này: Thậm chí nó còn được xuất hiện trong các bản tin giới thiệu cảnh quan nổi tiếng trong thị trấn đó chứ. Nhưng không hiểu sao tôi lại trả lời đầy tự mãn như vậy.

“Kanon, hôm nay, tớ có chuyện muốn nói với cậu”.

Sou đột nhiên nói trong lúc hai đứa nắm tay nhau đi dạo trên cánh đồng hoa hướng dương.

Lúc ấy, vẻ mặt Sou cực kì nghiêm túc.

“Chuyện gì vậy?”.

Vạy nên tôi cũng giả bộ nghiêm túc như đang diễn kịch, nói với giọng nghiêm trang.

“Tớ muốn trở thành nhiếp ảnh gia”.

Và Sou nói giống như là đang tỏ tình vậy.

“Ừ, tớ biết mà”.

Tôi chầm chậm gật đầu với ánh mắt đang trải rộng trên cánh đồng hoa hướng dương.

“Vì thế, tớ định theo học trường Đại học Nghệ thuật Tokyo”.

Tôi hoàn toàn bất ngờ trước từng từ cậu ấy nói.

“Hả?... Đại học Nghệ thuật, ngoài Tokyo là không có đúng không?”.

Hoang mang, tôi hỏi một câu ngốc nghếch như thế.

“Không. Chỗ khác cũng có, nhưng ở Tokyo có lớp của thầy nhiếp ảnh mà tớ thích”.

Sou đáp khẽ khàng như để xoa dịu, làm con tim tôi trấn tĩnh lại.

“Vậy, chúng mình sẽ xa nhau sao?”.

Im lặng một lát, tôi giữ giọng điệu bình thường và nói.

Nếu không làm vậy, chắc tôi sẽ ngất mất.

Bởi vì con tim tôi, từ khoảnh khắc tiếng Tokyo được nói ra từ miệng Sou, thì nó đã căng ra như trái bong bóng sắp vỡ rồi.

“Không đâu. Tớ...... tớ đã suy nghĩ rất nhiều trong suốt mùa hè này. Nhưng chỉ có chuyện rời xa Kanon là tớ thật tình không thể nghĩ tới. Vì vậy, chúng ta hãy cùng nhau tới Tokyo nhé”.

Trái bong bóng bị xẹp lại bởi lời đề nghị đó.

“Hả......?”.

Có lẽ tôi lại nằm mơ.

Chắc tôi đã liên tục nằm mơ suốt từ hồi gặp Sou rồi.

Một nửa hồn tôi đang nghĩ vậy.

“Tớ biết mình đang nói chuyện tùy tiện. Nhưng với thành tích học tập của Kanon, chắc chắn sẽ được nhận vào rất nhiều trường đại học, ngay cả ở Tokyo. Tớ muốn hai đứa mình cùng học đại học trên đó, cùng thuê nhà, cùng sống chung với nhau”.

“Sống chung......?”.

Giọng tôi như quả bóng bay bị xì hết không khí.

Sou gật đầu, ánh mắt kiên định.

Vậy ra đó không phải nói đùa.

“Không được sao......?”.

Tôi im bặt giữa chừng giống như đang mơ và chưa thể quay lại hiện thực. Thấy tôi như vậy, Sou hỏi lại với khuôn mặt bất an hiếm thấy.

Một cơn gió hè nóng bức thổi luồn qua khoảng cách giữa hai đứa.

Tôi nhìn vào mắt Sou đang phản chiếu bầu trời xanh bát ngát, rồi lắc đầu.

“Không, không phải là không được. Tớ muốn cùng sống chung. Muốn sống cùng với Sou”.

Và tôi nói như vậy.

Cho tới lúc này, tôi luôn mơ mộng nghĩ rằng tôi với Sou sẽ sống ở thị trấn này suốt đời.

Tôi chưa từng tính tới chuyện học lên đại học ở Tokyo dù chỉ một chút. Cũng chưa từng nghĩ tới.

Vậy mà tôi không chút đắn đo trước lời đề nghị của Sou mà đáp như vậy.

Vì trong lòng tôi, lúc nào cũng là “yêu Sou”, đó là tất cả.

Sau đó tôi và Sou nắm tay nhau, lần đầu tiên hai đứa chụp hình chung.

Hai người trong tấm hình cười tươi rói, nụ cười vĩnh viễn không phai nhạt.

Trên cánh đồng hoa hướng dương trải dài tới tận cuối chân trời.

ust Be Friends Nguyên tác: Dixie Flatline ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du — Mặc Nhiễm — Xù Kute Xuất bản: NXB Văn Học 2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Chiren Kina

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.