Hồi lâu sau, trước nửa đêm một chút, có tiếng động báo hiệu Kanon trở về.
“Em về rồi à”.
Tôi vẫn ngồi im trên ghế sofa, ngước lên nhìn Kanon. Ngay lúc tôi chào như thế, hà cớ gì trong mắt Kanon, một giọt nước mắt rơi ra.
Lúc ấy, tôi đã không biết tại sao Kanon lại khóc.
Bởi vì người muốn khóc chính là tôi đây.
“Kanon..., tin nhắn đó là thật hả? Em đùa phải không?”.
Tôi nhìn chằm chằm giọt nước mắt đó và hỏi.
“Không phải đùa đâu”.
Kanon vẫn đứng ngoài cửa ra vào, không lau đi giọt nước mắt đang rơi, nhỏ giọng thì thào.
Kanon lúc ấy có ánh mắt giống hệt như ánh mắt mà tôi đã nhìn thấy khi lần đầu tiên gặp cô ấy.
Ánh mắt giống hệt lần đầu tiên Kanon nhìn tôi đến mức tôi có ảo giác rằng, không biết ba năm vừa qua có phải là mơ không?
“Tại sao......?”.
Và tôi hỏi thành tiếng, câu hỏi giống hệt như tin nhắn mà tôi đã gửi một tiếng trước.
“Em đã nhìn thấy bức thư tiến cử du học trong cặp của Sou”.
Kanon trả lời lạnh nhạt, giọng chỉ hơi run run một chút.
Việc nhận được thư tiến cử đi du học đã là chuyện của ba ngày trước. Nhưng tôi đâu hề có ý định giấu Kanon. Tôi chỉ đang cẩn thận tìm thời điểm thích hợp để nói chuyện này với cô ấy.
“Chuyện đó...... anh đã định nói với em”.
Nên tôi thành thật thừa nhận.
“Là sao chứ hả?”
Đối với Kanon, câu hỏi này có vẻ bất thường.
“Ơ?”
“Sou... anh sẽ đi đúng không?”.
Kanon nhìn thẳng vào tôi, nở một nụ cười buồn. Đây là lần đầu tiên tôi thấy vẻ mặt Kanon lại phức tạp đến thế.
“Chưa, anh vẫn chưa trả lời. Nhưng... dù có đi thì chỉ một năm thôi, một năm nhanh lắm”.
Tôi hơi mất phương hướng, trả lời một cách lấp lửng.
Nhưng đúng như Kanon nói, tôi đã quyết định sẽ đi du học rồi.
Ba ngày trước, khi đưa cho tôi bức thư tiến cử du học, thầy giáo đã nói: “Nghe nói ông thợ nhiếp ảnh thầy quen sẽ đi vòng quanh thế giới để làm dự án liên quan tới chương trình truyền hình trong một năm. Khi đề cập đến chuyện của em thì ông ấy nói rất muốn em đi cùng với tư cách trợ lí. Trên nguyên tắc là hình thức du học, nhưng cũng sẽ có chút ít tiền công. Cá nhân thầy thấy hình của em vẫn có phần dựa vào cảm giác, nhưng lại có gì đó hấp dẫn người nhìn. Nên lần du học này chắc chắn sẽ là trải nghiệm rất quý giá cho tương lai của em. Hãy đi xem cảnh quan khắp thế giới bằng chính đôi mắt em”. Tôi đã rất muốn đi theo lời thầy.
Tôi đã rất sung sướng vì thầy khen ngợi hình của mình, và đúng như thầy nói, tôi rất muốn đi xem những phong cảnh đa dạng khác nhau trên thế giới.
Cơ hội thế này sẽ không tới lần thứ hai.
Nhưng tất nhiên, vào giây phút đó, hình bóng Kanon hiện ra trong đầu tôi.
Chuyện này làm sao tôi qua mặt cô ấy được chứ?
Để Kanon lại một mình trong căn nhà ấy mà đi, sao tôi không thấy tội lỗi cho được cơ chứ?
Nhưng một năm nhanh hơn mình nghĩ, như một cái chớp mắt thôi.
Thời gian ba năm từ ngày quen Kanon cũng vậy, nó trôi nhanh như một cơn gió thổi ùa qua.
Vì vậy tôi đã định nói với Kanon “Nhất định anh sẽ thành công, nên em hãy chờ anh trở về”.
“Sou à. Một năm... dài lắm. Trong lòng Sou có hai thứ, nhiếp ảnh và em. Nhưng trong lòng em chỉ có duy nhất Sou mà thôi. Một năm sao? Em không chờ được”.
Thế nhưng, Kanon đã nói thẳng như vậy.
Kanon lúc đó chắc hẳn đã nhìn thấu tâm can tôi giống như nhìn xuyên qua phía bên kia tấm kính vậy.
Vì tôi vẫn chưa nói thành lời “Hãy chờ anh”.
“Vậy anh không đi nữa”.
Lúc đó không biết mặt tôi trông như thế nào. Tôi chỉ thì thầm nói, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đẫm lệ như biến thành hồ nước của Kanon.
“Em không cần lời nói dối đó đâu. Em yêu Sou. Và em cũng rất yêu những tấm hình Sou chụp. Vì vậy, em muốn anh đi”.
Kanon cũng lặng lẽ quay lại nhìn vào mắt tôi và mỉm cười mệt mỏi.
“Anh không đi. Nếu Kanon không chịu thì anh không đi nữa”.
Không chịu nổi nữa, tôi đứng dậy khỏi ghế sofa, nói lớn tiếng hơn.
“Sou, không phải là em chịu hay không...... Em đã suy nghĩ rất nhiều rồi, đây đã là chuyện mình không thể tránh được. Em...... thật ra em đã chịu đựng lâu rồi. Sou trở nên bận rộn, thời gian ở bên Sou ít dần đi, em rất buồn...... Cho nên, em không thể chịu đựng thêm được nữa, chuyện Sou đi tới một thế giới khác”.
Kanon nói, nước mắt lăn dài như mưa rơi tràn ra khỏi mặt hồ.
“Anh sẽ không đi đâu cả. Anh không định làm em buồn. Kanon, anh xin lỗi”.
Tôi ôm chặt lấy Kanon và xin lỗi cô ấy.
“Chẳng còn cách nào nữa rồi. Vì Sou có một ước mơ...... Vì em có ước mơ khác Sou...... Nên em...... rất buồn dù có Sou hay không có Sou trong căn nhà này. Em bây giờ, cả chờ Sou hay yêu Sou đều rất đau khổ......”.
Kanon lặng lẽ nói như kết tội.
Ngực tôi đau đớn tưởng như bị dao đâm vào tim.
A—, có lẽ đây là lần đầu tiên tôi biết tới nỗi buồn của Kanon.
À, không phải là có lẽ...... mà đây là lần đầu tiên tôi biết.
Tôi chưa từng nghĩ tới chuyện Kanon đang buồn khổ. Cũng chưa bao giờ thử tìm hiểu tâm trạng của Kanon.
Vì Kanon luôn luôn niềm nở chào “Mừng anh đã về” mỗi lần tôi trở về căn nhà này.
Tôi thích câu “Mừng anh đã về” của Kanon hơn bất cứ thứ gì.
Dù mệt mỏi cỡ nào nhưng khi về nhà và nhìn thấy nụ cười của Kanon là tôi lại thấy vui.
Nhưng từ khi nào mà tôi lại không nhận ra đó chỉ là gương mặt tươi cười được tạo ra để che giấu đi nỗi buồn.
“...............”.
Tôi không thể nói được gì nữa.
Chỉ biết tiếp tục ôm lấy Kanon thật chặt, cái ôm chặt nhất từ trước tới giờ.
Có lẽ tôi đã ngộ ra được, vì chính tôi vô tâm nên đã để mọi chuyện thành nông nỗi này, dù có nói gì thì trái tim của Kanon cũng không thay đổi.
Và đúng như Kanon nói, kết cục này có lẽ là chuyện không thể tránh khỏi.
Tôi có thể nói nhiều lần câu “không đi” để níu giữ con tim của Kanon.
Nhưng sự thật là tôi lại muốn đi.
Tôi muốn thấy nhiều hơn nữa những cảnh quan trên khắp thế giới, ngang ngửa với mong muốn được ở bên Kanon suốt đời.
Nhưng giờ nghĩ lại.
Tại sao lúc ấy, tôi đã không thể quyết tâm rằng mình sẽ “không đi” cơ chứ?
Tại sao tôi lại không chọn những tháng ngày được ở bên Kanon cơ chứ?
Nếu đạt được ước mơ, thì nó cũng sẽ chỉ còn là thực tại mà thôi.
Nhưng lúc ấy, ước mơ của tôi vẫn chỉ là một thứ trong giấc mơ mà thôi.
Vậy nên tôi không thể ở bên Kanon được nữa, tất cả là tại tôi.
“Suốt đời này em sẽ không quên Sou. Em luôn ủng hộ Sou. Nên anh nhất định phải hoàn thành ước mơ đấy”.
Kanon úp mặt vào vai tôi nói, giống như lời nói của một người xa lạ.
“Ừ”.
Tôi cố hết sức để đáp lại.
Tôi còn không hiểu được chuyện gì đang xảy ra.
Đã không thể quay lại khoảng thời gian được ở bên Kanon nữa rồi.
Tôi chỉ hiểu có thế.
“Tạm biệt......”.
Một lúc lâu sau, Kanon nói với giọng mạnh mẽ.
“Mình làm bạn cũng được mà, từ giờ về sau”.
Tôi nhớ lại tin nhắn của Kanon lúc nãy.
(Sao còn có thể làm bạn được nữa)
Tôi nghĩ thế, nhưng cố cầm nước mắt lại và đột nhiên thốt lên như vậy.
Bởi lời từ biệt thực sự quá đau lòng.
Tôi không thể nghĩ tới chuyện hai đứa cứ thế này mà trở thành người lạ vĩnh viễn.
“Ừ...”.
Kanon nhẹ gật đầu.
Nhưng, cái gì mà làm bạn cũng được chứ, có lẽ những lời đó còn làm tôi đau khổ hơn cả lời từ biệt.
Thế nhưng, tôi đã không hề biết điều đó.
Sau đó không biết tôi đã tiếp tục ôm Kanon trong bao lâu.
Tôi đã không thể rời xa Kanon được khi nghĩ rằng, hai đứa sẽ chỉ còn là bạn vào giây phút tôi buông tay ra.
Bởi vì tôi rất yêu Kanon.
Những quả bong bóng dù có kết lại với nhau chặt như thế nào thì theo thời gian, chẳng mấy chốc chúng cũng sẽ xịt mất.
Vì vậy, trước khi để chúng xịt mất, hãy giải phóng chúng lên bầu trời.
Giống như lúc ấy vậy—.