“Thấy được biển kia”.
“Cậu thích... biển à?”.
Tôi nói, thích thú vì có thể thấy được biển từ sân thượng của trường. Khi đó, Kanon làm bộ mặt kì quái hỏi lại tôi.
Tất nhiên đối với Kanon, người đã sống ở thị trấn này từ nhỏ, thì biển cả vây quanh là cảnh tượng thường ngày rồi. Cho nên lúc nãy cô ấy mới trả lời là không có gì cả.
Nhưng, đối với tôi thì việc có thể thấy được biển từ sân thượng trường học là một cảnh tượng tuyệt mĩ, tuyệt tới mức tôi muốn quay về nhà lấy máy ảnh ngay lập tức.
“Cảm thấy tuyệt vời hơn là thích”.
Tôi đáp.
Tôi luôn luôn sôi sục cảm xúc tuyệt vời mỗi khi nhìn thấy cảnh đẹp, bị cảnh đẹp áp đảo làm cho tôi không thể cất bước khỏi nơi đó.
“Tuyệt vời?”.
“Ừ, tuyệt vời”.
“Tuyệt vời như thế nào vậy?”.
Kanon hơi nghiêng đầu, hỏi thật lòng chứ không phải kiểu xã giao.
“Khó diễn tả bằng lời lắm. Vì thấy được tận mắt đã là điều tuyệt vời rồi”.
Tôi nhìn Kanon đang biểu lộ sự quan tâm chân thành và trả lời.
Đó có lẽ là câu trả lời hơi quá trừu tượng rồi. Vì tôi không thể diễn đạt rõ ràng được cái cảm giác trong tôi lúc đó.
“Thế à... Phải rồi nhỉ. Đúng là vậy nhỉ”.
Vậy mà sau một lúc suy nghĩ, Kanon quay về phía tôi và mỉm cười nói như vậy.
“Ừ”.
Tôi cũng gật đầu cười theo cô ấy như bị mê hoặc.
Cả đời này tôi sẽ không thể nào quên được khuôn mặt mỉm cười của Kanon lúc ấy. Bởi vì, nụ cười ấy tỏa sáng lấp lánh và rạng rỡ quá, như thể được gắn thêm hiệu ứng đặc biệt vậy.
Nhưng chỉ mắt tôi mới có thể nhìn ra được điều đó.
—Và chắc hẳn, tôi đã yêu Kanon ngay từ khoảnh khắc ấy.
Mà cũng có lẽ tôi đã yêu cô ấy từ khoảnh khắc chạm mắt lần đầu tiên rồi. Nhưng chính lúc này tôi mới biết cảm giác đó là yêu.
Thật khó tin, nhưng con người có thể rơi vào tình yêu chỉ trong vòng một giây như thế thôi.
Thế nên, khi vừa nãy Kanon nói với tôi “Phải rồi nhỉ”, thì không còn nghi ngờ gì nữa, sự tuyệt vời ấy không phải chỉ là thứ có thể nhìn bằng mắt.
Bởi vì, giây phút mà cảm giác yêu được sinh ra, thì đó chính là hiện tượng tuyệt vời hơn bất cứ hiện tượng nào mà tôi từng được thấy cho tới giờ.