Tôi tạm biệt Masaki trước cửa lớp học rồi chạy ra khỏi trường, thế giới đã về đêm, tối đen như ở tận đáy biển sâu. Buổi đêm tôi từng rất thích một năm trước.
Buổi đêm mà tôi thích còn hơn cả buổi sáng kể từ khi tới thành phố này.
Nhưng đêm nay, tôi biết sẽ là một đêm buồn.
Sou, bọn mình quay lại làm bạn nhé?
Trong đêm đó, tôi một lần nữa lấy điện thoại từ túi xách ra, gửi tin nhắn.
Đó có lẽ là những lời đã nằm vất vưởng trong lòng tôi, suốt từ lúc nỗi buồn không thể giải tỏa bắt đầu chất chứa trong tim.
Nếu nhìn mặt Sou, chắc chắn tôi sẽ không thể nói được.
Vì vậy, tôi gửi tin trước khi về nhà.
Và nếu không phải hôm nay thì chắc chẳng bao giờ tôi có thể nói được.
Khi đó, một giọt nước mưa rơi mạnh lên màn hình tinh thể của chiếc điện thoại.
Nó có thể là giọt mưa đầu tiên rơi xuống, cũng có thể là giọt nước mắt của tôi.
Tôi đã không phân biệt được nữa rồi.
Sau đó, tôi lên tàu điện, càng tiến gần về nhà, mưa càng lúc càng dữ dội hơn.
Hôm ấy, trời mưa như trút nước giống như hôm chúng tôi trao nhau nụ hôn trong phòng học không người.