Từ ngày yêu Kanon, trong lòng tôi có gì đó đang thay đổi từng chút một mà chính tôi cũng không hay biết.
Từ trước tới nay, tôi chưa từng chụp một tấm hình chân dung nào cả.
Nguyên nhân là vì tôi yêu thích chụp phong cảnh hơn, cả lý do tôi muốn sở hữu một chiếc máy ảnh cũng là do tôi hâm mộ bộ sưu tập chụp rất nhiều phong cảnh bốn mùa mà tôi bắt gặp khi đi thơ thẩn trong một hiệu sách.
Thế nên, tôi chẳng có chút hứng thú nào với việc chụp hình chân dung cả. Nhưng tại sao tôi lại chỉ muốn chụp hình vô điều kiện cho mỗi Kanon thôi nhỉ?
Nói vậy thôi chứ tôi bấm nút chụp hình còn nhanh hơn cả suy nghĩ nữa.
Tấm hình chụp Kanon mà tôi yêu thích nhất chính là tấm tôi chụp Kanon khi cô ấy chơi ghi—ta cho tôi nghe trong phòng học ầm ầm tiếng mưa rơi xối xả ngày ấy.
Tôi đã quên mất tên bài hát mà lúc đó Kanon đã chơi cho tôi nghe.
—Mặc dù không muốn chia tay nhưng lại phải chia tay, trên đời có mấy chuyện như vậy không nhỉ?
Thế nhưng, tôi không hiểu vì sao tôi lại chỉ nhớ câu nói đó của Kanon.
Vì hồi ấy, tôi đã không thể hiểu được ý nghĩa của những lời đó.